Tiếng
đạn nổ liên hồi. Tiếng xe cộ gầm rú. Tiếng người gọi nhau ơi ới. Xen lẫn
tiếng bắn phá các cửa hàng lớn ở các con phố chính của Thành Phố Nha
Trang, do các toán lính lẻ loi của quân đội VNCH từ Ban Mê Thuộc rút về,
đă tạo nên một quang cảnh cực ḱ hoảng loạn.
Đó là Nha Trang, buổi sáng ngày 01 tháng 04 năm 1975. Tôi vội chạy vào
nhà, lấy chiếc 67, phóng vụt ra đường.
- Đi đâu vậy con? Ba tôi kêu giật lại.
- Dạ con ra đây một chút.
Vừa trả lời, tôi vừa dắt xe ra, nổ máy. Chiếc 67 lao vút ra đường. Giữa
ḍng người xe cộ chạy hối hả ngược xuôi. Tiếng đạn vẫn nổ từng tràng. Hai
bên đường, mọi nhà đều đóng cửa. Hàng quán không ai dám mở bán. Chỉ có
những cái đầu thập tḥ ra ngoài nghe ngóng, với gương mặt thấp thỏm lo âu.
Tôi phóng xe về đường Trần Nhật Duật. Nhà Liên ở cuối con đường. Đó là một
ngôi biệt thự nhỏ, đẹp. Cánh cổng đă bị đóng chặt. Nh́n vào trong, không
có một bóng người. Hốt hoảng tôi quay xe lại, phóng về phía biển đường Duy
Tân. Băi biển vắng ngắt. Tôi chạy xe xuống cầu đá. Người quá đông, chen
chân không lọt. Linh cảm báo cho tôi biết, Liên không đi ở đây. Tôi quay
xe, phóng về lại hướng Cầu Xóm Bóng. Dưới bến, những chiếc ghe đậu san sát
nhau. Từng đoàn người lũ lượt nối đuôi nhau. Họ chen lấn, dẫm đạp, xô đẩy
tranh nhau trèo lên những chiếc ghe bé tẹo. Đó là phương tiện duy nhất và
cuối cùng đưa họ thoát khỏi vùng lửa đạn, để tiến về Sài G̣n, miền đất
hứa.
Tôi căng mắt nh́n khắp nơi. Nhưng không thấy bóng dáng Liên và gia đ́nh
nàng đâu. Thất vọng, mệt mỏi, tôi phóng xe trở về. Bên tai tôi, đạn vẫn nổ
đ́ đùng. Xe cộ chạy qua lại như điên dại. Tiếng động cơ gầm rú đến đinh
tai nhức óc. Như vậy, có lẽ Liên và gia đ́nh đă di tản vào Sài G̣n rồi ?
Tôi nghĩ và cảm thấy đầu óc ḿnh choáng váng, hụt hẫng. Cảm giác ḿnh là
người bị bỏ rơi khiến tôi điên cuồng, phẫn nộ. Tôi như một thằng điên, cho
xe phóng bạt mạng khắp các con đường ở Thành Phố Nha Trang, với hy vọng
nhỏ nhoi là Liên vẫn c̣n ở lại.
Cuối cùng, tôi tuyệt vọng. Miệng đắng, bụng đói, thân xác ră rời. Không lẽ
ḿnh ở lại ? Không ? Bằng bất cứ giá nào, ḿnh cũng phải gặp Liên. Nhưng
đi bằng đường nào đường bộ th́ không được rồi. V́ nghe nói xe cộ bị kẹt
lại ở Cam Ranh rất nhiều (do hết xăng).
Vậy chỉ c̣n đường thủy. Nhưng các bến tàu đều đông nghẹt. Mà nghe nói,
phải đóng từng “cây” mới đi được.
Trong lúc chán nản tuyệt vọng cùng cực, tôi nhận được một thông tin vô
cùng quư báu. Đó là Sinh Viên Trường Sĩ Quan
Hải
Quân Nha Trang chưa di tản. Đây là cái phao duy nhất sẽ cứu tôi. Bằng bất
cứ giá nào, tôi cũng phải bám vào cái phao này.
Ở đây tôi xin mở ngoặc nói rơ : v́ một lư do riêng, ba tôi và gia đ́nh
người anh quyết định ở lại. Riêng mẹ tôi và các em tôi, đă di tản vào Sài
G̣n từ mấy ngày trước. Khi biết tôi quyết định ra đi. Chị dâu tôi bới cho
tôi một lon
Ghi-gô
(Guigoz)
cơm và thịt, kèm theo một chai nước. Tất cả trong một cái giỏ mây. Một tay
xách giỏ cơm, một tay xách chiếc Samsonite (trong đó đừng vài bộ quần áo,
một chiếc máy ảnh Canon cùng toàn bộ giấy tờ, bằng cấp) tôi quyết định
vượt biển vào Nam.
Nguồn tin Sinh Viên Trường Hải quan sắp di tản, không phải chỉ ḿnh tôi
biết, mà rất nhiều người biết. Do vậy, thiên hạ đổ xô về đường Duy Tân
(Trần Phú bây giờ) mỗi lúc một đông.
01h trưa ngày 01 tháng 04 năm 1975 tại băi biển Nha Trang. Đoàn người tập
trung xung quanh tượng đài Trần Hưng Đạo. Tôi ước tính có đến cả ngàn
người. Dù nắng biển chói chang giữa trưa, mọi người vẫn ngồi, nằm la liệt
trên cát trắng. Nhiều người mệt mỏi quá, ngủ thiếp đi, giữa cái nắng biển
Nha Trang của một mùa hè rực lửa. Trông họ như những xác chết. Mà tôi là
một trong những số đó.
Cuối cùng, cái ǵ đến sẽ đến (what
will be will be) như người Mỹ thường nói. Khoảng 4-5h, ngoài khơi xuất
hiện hai chiếc tàu của Hải Quân.
Chúng to sừng sững như hai ṭa
building. Mọi người đều phấn khởi. Đang nằm ngồi, tự dưng tất cả đều đứng
bật dậy. Đúng rồi ! Đây chính là hai chiếc tàu có nhiệm vụ đón Sinh Viên
Trường Hải Quân di tản vào Sài G̣n. Thế nhưng, chờ măi, chờ măi, hai chiếc
tàu vẫn đứng yên ngoài khơi. Không hề di chuyển vào bờ. (sau này chúng tôi
mới biết v́ lí do an ninh của Sinh Viên Trường Hải Quân, hai chiếc tàu
trên được lệnh bỏ neo ngoài khơi, chờ giờ G mới di chuyển).
À hóa ra họ sợ dân chúng trà trộn, chen lấn vào đám Sinh Viên trường Hải
Quân.
Lúc này trời đă tối. Bỗng dưng mọi người bỏ bờ biển, ùn ùn chạy vào trường
t́m chỗ nghỉ. Không phải họ sợ mưa gió, sương lạnh mà họ sợ, nếu nằm ngoài
đó, có thể ngủ quên. Trong khi đám Sinh Viên trong này di tản lúc nào
không biết. Thôi th́ kéo vào trường cho chắc ăn.
Tôi cũng ḥa theo ḍng người chạy vào. Vừa t́m được chỗ dựa lưng ở một góc
tường, chưa ấm chỗ th́ thấy mọi người rùng rùng đứng dậy bỏ chạy ra ngoài,
hướng về phía Chụt. Hóa ra lúc đó, ở ngoài khơi, hai chiếc tàu đă mở đèn
si nhan và di chuyển về hướng Cầu Đá.
Bạn có thể tưởng tượng con đường bờ biển Duy Tân rộng là thế, dài là thế.
Vậy mà nó bỗng trở nên nhỏ hẹp, chật chội với đoàn người di tản chúng tôi.
Trong đêm tối như mực (tôi c̣n nhớ rơ, đó là một đêm không có trăng).
Chúng tôi như những bóng ma. Lúc đầu, c̣n đi. Sau tất cả đều chạy. Chỉ có
tiếng chạy rầm rập của những bước chân vang lên trong đêm khuya. Tuyệt
nhiên không có tiếng cười hay tiếng nói chuyện. H́nh như mọi người đều quá
mệt mỏi, đói khát? Hay họ để dành sức lực cho cuộc di tản khốc liệt sắp
tới?
Mọi người âm thầm chạy. Vai chen vai. Nhiều lúc húc vào nhau. Đêm quá tối,
đến nỗi chẳng c̣n nh́n rơ mặt nhau.
Cuối cùng, chúng tôi cũng chạy tới Cầu Đá.
Cả đoàn người dồn lại. Tiếng gọi nhau ơi ới.
Quang cảnh cực ḱ hỗn loạn. Hai chiếc tàu đă cập sát cầu tàu. Theo nguyên
tắc, sẽ có một chiếc thang từ trên boong tàu tḥng xuống. Hoặc một chiếc
thang nối tàu với cầu tàu. Đêm nay th́ không có. Đoàn người chen lẫn, xô
đẩy, chà đạp lên nhau. Những tiếng chửi thề, văng tục vang lên.
Hai tay xách hai vật. Tôi liệng chiếc Samsonite qua trước. Có lẽ do cả
ngày mệt mỏi, đói khát. Hơn nữa bị mấy người đứng sát sau lưng cứ xô đẩy
tới. Chiếc Samsonite của tôi không qua khỏi boong tàu. Nó đụng vào mấy sợi
cáp giăng ngang trên thành tàu và rơi xuống biển. Tôi c̣n đang bàng hoàng,
th́ những tiếng gào thét vang lên sát tai tôi.
- ĐM nhảy đi, c̣n chần chừ ǵ nữa?
- ĐM nhảy đi!
- ĐM nhảy đi!
* Như một cái máy, tôi liệng chiếc giỏ mây sang trước, rồi nhảy sang sau.
Rất may, cả giỏ cơm và tôi đều qua được chiếc tàu.
Bơm…bơm…Trong đêm tối, những đồ vật quí giá của những người di tản bị rơi
xuống biển rất nhiều. Không chừng có cả những trẻ em, người già rớt xuống
biển cũng nên? Thật hăi hùng.
Trong ánh sáng mờ mờ hắt ra từ đài chỉ huy, bây giờ tôi mới thấy những
người di tản ngồi chen chúc lẫn nhau như những con cá hộp. Tôi ṃ mẫm t́m
một chỗ trống ngả lưng. Mệt mỏi, đói khát, tay chân ră rời, tôi chẳng buồn
ăn uống. Mệt quá, tôi thiếp đi lúc nào không biết.
…Tiếng mọi người gọi nhau khiến tôi giật ḿnh. Trời đă sáng. Bây giờ tôi
mới nh́n rơ những người di tản xung quanh. Mặt mũi, quần áo họ trông bẩn
thỉu, xơ xác như những thằng tù khổ sai. Tôi nghĩ chắc ḿnh cũng như họ,
có khá hơn ǵ đâu?
Chiếc tàu chở chúng tôi cặp bến Cát lái. C̣n chiếc kia, sau này chúng tôi
nghe nói, chạy thẳng ra hải phận quốc tế, được các tàu lớn đón đi và được
định cư ở nước ngoài
(?).
Đúng là số mệnh.
Chúng tôi lội bộ ra quốc lộ 1 và đón xe về Sài G̣n.
Tôi không về nhà ngay mà tới thẳng nhà Liên. Đó là một ngôi nhà lớn nằm
trên đường Lư Thái Tổ. Tôi bấm chuông. Rất may người chạy ra mở cổng là
Liên. Nàng nh́n thấy tôi, oà khóc. Chúng tôi ôm nhau siết chặt..Lạy Chúa,
Chúa đă không chia cắt chúng con. Cả hai chúng tôi cùng khóc. Khóc v́ sung
sướng.
- Ủa, sao người anh tiều tụy
vậy? Hành lư của anh đâu?
- Mất hết rồi…Tôi mệt mỏi kể sơ cho Liên nghe chuyến vượt biển hăi hùng
vừa qua. Nàng nghe xong mà xoe tṛn đôi mắt. Rồi nàng lại khóc.
- Anh vào tắm rửa, thay quần áo.Lấy quần áo của anh em mặc tạm. Rổi em dẫn
anh đi may mấy bộ đồ.
Tôi định từ chối. Nhưng nghĩ với một bộ đồ trên người, không lẽ tôi cứ mặc
măi nó sao?
Rồi những ngày ở Sài G̣n. Ngày nào chúng tôi cũng tới Trung tâm Thanh niên
nghe ngóng tin tức, t́nh h́nh chiến sự. Thời gian quá rănh rỗi, chúng tôi
đi Sở Thú, chùa Vĩnh
Nghiêm,
Việt
Nam
quốc tự, trường Đại học Văn khoa…Đó là những ngày hạnh phúc ngắn ngủi nhất
của chúng tôi.
Tin chiến sự dồn dập đổ về. Mọi người lúc nào cũng bu quanh chiếc radio
hoặc tv. Tin Nha Trang, Phan Rang, Phan Thiết lần lượt thất thủ. Quân đội
VNCH đang cố thủ ở mặt trận Xuân Lộc. Các cửa ngơ trấn giữ Sài G̣n đều bị
uy hiếp dữ dội. Dân chúng vô cùng hoang mang. Có tin đồn những gia đ́nh
khá giả đều lo chuẩn bị di tản khỏi Việt Nam.
Đầu óc tôi rối loạn cùng cực.
Tôi c̣n nhớ, buổi sáng hôm đó, tôi đang ở trong nhà nói chuyện với mẹ và
các em tôi (nhà tôi ở quận 8), th́ tôi thấy Hùng (em trai nàng) đang dáo
dác như t́m kiếm ai. Tôi vội chạy ra:
- Hùng! em đi đâu vậy? Có phải em t́m anh không?
- Dạ, chị Liên sai em qua nói với anh là nếu anh muốn di tản qua bển (Mỹ),
th́ anh đi ngay bây giờ. Gia đ́nh em sắp đi rồi. Có lẽ trưa nay hoặc chiều
nay thôi.
Tôi không biết trả lời sao. Đầu óc tôi rối bời. Yêu nàng th́ quá rơ ràng.
Nhưng nh́n lại mẹ già và mấy đứa em c̣n nhỏ dại, ḷng tôi không nỡ bỏ ra
đi.
- Em về nói với chị Liên và hai bác là anh ở lại. Tôi nói thật nhanh. Nói
xong tôi muốn khóc.
- Anh không đi à? Chị Liên nói với em là hăy năn nỉ anh đi. Anh không đi,
chị ấy buồn lắm.
- Không, anh quyết định rồi. Anh ở lại.
Thoáng ngạc nhiên thất vọng, Hùng nói:
- Dạ thôi được, em về. Chúc Anh ở lại mạnh khỏe.
Thế là tôi đă mất Liên. Vĩnh viễn từ lúc đó.
Buổi chiều ngày 29 và sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975.
Những tin tức loan đi từ những phương tiện truyền thông cho biết chính
quyền tướng Dương văn Minh sắp đầu hàng. Đoàn quân Cách mạng sẽ vào tiếp
quản Sài G̣n.
Ḷng tôi nóng như lửa đốt. Tôi muốn lấy xe chạy qua nhà Liên bên quận 1.
Nhưng mẹ tôi kiên quyết không cho. V́ lúc đó ngoài đường, quang cảnh rất
hỗn loạn.
11g30 sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, chế độ VNCH cáo chung. Lịch sử bước
sang một trang mới. Toàn dân, người người đổ ra ngoài đường đông vô kể.
Tôi phóng xe về quận 1, đường Lư thái Tổ. Người dân ở đâu mà nhiều thế.
Con đường nào cũng tràn ngập người và người, xe và xe. Tôi nh́n thấy hai
bên những con đường, quần áo, mũ nón, ba-lô,
giày saut của lính quân đội VNCH vứt bừa băi, ngổn ngang, nhiều vô kể…
Tới nhà Liên, thấy cánh cổng sắt đóng chặt, linh tính báo cho tôi một điều
không hay.Tôi vội bấm chuông. Giây lát, một cụ già xuất hiện.
- Xin lỗi cậu t́m ai?
-Dạ, cụ cho con hỏi thăm. Con muốn gặp cô Liên.
- Cô Liên và gia đ́nh đă đi rồi. Đi từ chiều hôm qua.
Tôi nghe như trời đất
sụp
đổ dưới chân ḿnh. Tôi đứng chôn chân như một pho tượng. Một lúc, tôi mới
nói:
- Dạ, cám ơn cụ, con về. Tôi buồn bă quay ra.
- Khoan đă, cậu chờ tôi một chút. Lát sau, bà cụ trở ra, tay cầm một gói
nhỏ đưa tôi:
- Trước khi đi cô Liên có dặn tôi. Nếu có cậu nào đeo kiếng trắng tới hỏi
thăm th́ đưa cho cậu ấy vật này..Tôi đoán chắc là cậu.
Hai tay run run, tôi đón lấy chiếc hộp, miệng lí nhí:
- Con xin cám ơn cụ..
- Không có ǵ. Chỉ tội cho cô Liên. Trước khi đi, cô ấy khóc dữ quá.
- Dạ, chào cụ con về.
Tiếng cổng sắt đóng lại.Chấm dứt cuộc t́nh của chúng tôi.
Ngoài đường, người xe thật đông vui. Nhưng tôi bước đi thất thểu như một
người không hồn. Khúc phim dĩ văng hiện về….
* * *
Năm
1973, trường Trần b́nh Trọng tổ chức đêm liên hoan cuối năm. Khi đó tôi
mới 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học Văn khoa Đà lạt và được bổ nhiệm về
làm gs tại trường, phụ trách dạy Anh văn. C̣n Liên vừa 19 tuổi. Nàng đang
theo hoc năm thứ nhất khoa Ngữ văn trường Cao đẳng Duyên hải, Nha
Trang.
Sẽ chẳng có chuyện ǵ để nói, nếu đêm đó, tôi không gặp Liên.
Buổi tối liên hoan, Liên mặc chiếc áo dài màu huyết dụ và nàng ngồi đối
diện tôi. Đúng là một “COUP DE FOUDRE.”
Ngay cái nh́n đầu tiên, hai đứa đă cảm thấy như là của nhau.(Sau này khi
đă quen thân, Liên mới thố lộ như vậy).
Liên có đôi mắt to, đen láy. Cái miệng nhỏ xíu trên khuôn mặt bầu bĩnh.
Nàng để tóc thề. Tôi khẽ cúi đầu chào nàng. Nàng e lệ mỉm cười đáp
lại.Thực đơn đêm liên hoan năm đó, chủ yếu là món lươn. Nào là lươn um,
lươn hấp, lươn nướng chả, lươn xào xả ớt và cuối cùng là lẩu lươn với bún.
B́nh thường, tôi là một thằng rất sợ rắn, lươn. Nên đêm đó, tôi chỉ gắp sơ
qua, uống cầm chừng. Để ư, Liên cũng không ăn mấy món lươn. Nàng chỉ uống
nước ngọt và ăn rất ít.
Những ngày sau, tôi biết Liên là gs dạy Văn. Nàng hướng dẫn lớp 7/3, mà
lớp đó tôi có 6g Anh văn /tuần. Làm sao để t́m cách làm quen mà các đồng
nghiệp và các em hs ở trường không biết? Khó quá. Tôi suy nghĩ măi mà vẫn
chưa t́m ra câu trả lời.
Thế rồi, một hôm, lấy hết can đảm, tôi viết vài ḍng vào một mảnh giấy
nhỏ, kẹp trong b́a của cuốn Sổ Ghi Điểm. Đại ư là tôi mến nàng, muốn được
làm quen. Tôi chờ đến lúc hết giờ Anh Văn, tiếp đến giờ Văn của Liên,
trước khi rời lớp, tôi nói vội:
-Lát nữa, Liên mở b́a Sổ Ghi Điểm, sẽ có một vật, Phương muốn gửi cho
Liên.
Nàng tṛn mắt ngạc nhiên. Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày, Liên vẫn không
trả lời. Tôi viết tiếp mảnh giấy khác và một mảnh giấy khác. Cuối cùng,
tôi cũng nhận được mảnh giấy nàng đáp lại. Đại ư nàng nói rất vui khi tôi
muốn làm bạn.
Chúng tôi cứ trao đổi” mật thư” như vậy trong một thời gian, cả trường
không ai biết. Rồi một chiều, tôi ghé thăm nàng. (nàng ở trọ với mấy đồng
nghiệp trong một căn nhà ở thôn 1, đối diện với quán Café Hạ). Đến lúc đó,
chỉ có vài người bạn thân của nàng mới biết t́nh cảm của chúng tôi dành
cho nhau. Nhưng chỉ là thân quen chứ chưa phải là t́nh yêu.
Rồi một hôm, tôi tỏ t́nh yêu nàng. Tôi không dám nói bằng lời. Mà tôi viết
trên một mảnh giấy nhỏ. Vài ngày sau, tôi nhận được thư hồi âm. Nàng viết:
“Hăy chầm chậm, để c̣n xa cách măi.
Hăy là hoa, xin hăy khoan là trái.
Hoa nồng hương, mà trái lắm khi chua “
Tôi vẫn viết thư tỏ t́nh. Nàng đáp lại:
“T́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở,
Đời mất vui khi đă vẹn câu thề.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ.
Cho ngh́n sau, lơ lửng với ngh́n xưa”
Hóa ra nàng là người rất thích những bài thơ t́nh tiền chiến. Tôi bèn làm
thơ tặng lại:
Từ thuở yêu em
tôi bỗng biết làm thơ.
Từ thuở yêu em tôi bỗng thấy dại khờ.
Từ thuở yêu em tôi cuộc đời băo nổi.
Từ thuở yêu em tôi măi măi làm thơ…
Không biết bài thơ t́nh của tôi có hay không, mà sau đó nàng đă chấp nhận.
Những chiều hai đứa không có giờ dạy, tôi thường ghé thăm nàng. Cho tới
lúc đó, nàng cũng chưa dám cho tôi chở nàng đi chơi. Và rồi, tôi nhớ măi
một buổi chiều…
Chiều hôm đó, vừa tan học th́ trời đổ mưa lớn. Các thầy cô và các em hs
đều đứng đầy ở các dăy hành lang. Không ai dám ra về v́ trời mưa quá lớn.
Tôi và Liên cũng vậy. Chúng tôi đứng chung với các đồng nghiệp và các em
hs chờ mưa tạnh. Nhưng mưa bong bóng, chắc là mưa lâu. Rồi không hiểu sao,
tôi chạy vào nhà xe, dắt chiếc Honda Dame, nổ máy chạy về nhà nàng trọ.
Lấy cây dù, tôi quay trở lại trường đón nàng. Lúc đầu, nàng nhất định
không chịu lên xe. Nhưng khi nh́n ánh mắt tha thiết của tôi, nàng đổi ư
leo lên. Một tay cầm dù, một tay ôm eo tôi. Chúng tôi phóng xe ra khỏi sân
trường, dưới cơn mưa tầm tă, trong tiếng huưt sáo của các em hs và các
đồng nghiệp đứng nh́n.
Về tới nhà trọ, vừa xuống xe, nàng đấm lưng tôi:
- Sao anh gan thế? Dám chở em trước mặt các thầy cô và các em. Làm sao
ngày mai, em vào trường dạy dỗ tụi nhỏ được? Chắc tụi nhỏ chọc quê em
chết?
- V́ anh yêu em. Tôi ôm nàng. Chúng tôi hôn nhau đắm đuối.
Xin nói rơ, gia đ́nh Liên ở Nha
Trang.
Hằng tuần, sáng thứ hai nàng đón xe ra Ninh
Ḥa
dạy. Chiều thứ bảy, nàng đón xe về. Một hôm, đón xe về Nha
Trang
măi mà không có. Trong khi trời đă tối. Tôi đề nghị chở nàng về. Lúc đầu
nàng không chịu. Nhưng sau khi nghe tôi giải thích, nàng mới chịu lên xe.
Từ đó, tôi là tài xế không lương cho nàng. Cuối tuần, tôi chở nàng về Nha
Trang
và sáng thứ hai, chở nàng ra lại Ninh
Ḥa.
(tôi có nhà ông anh ở NT). Tối thứ bảy và ngày chủ nhật là thời gian riêng
của hai đứa tôi. Chúng tôi đi chơi Tháp Bà, Ḥn Chồng, Cầu Đá, băi
biển…Không chỗ nào là không có dấu chân chúng tôi.
Một hôm, tôi đề nghị được tới thăm gia đ́nh nàng. Liên thoáng ngạc nhiên.
Nhưng rồi nàng cũng gật đầu. Lần này, tôi chở nàng về tận nhà mà không bỏ
nàng ở đầu đường như những lần trước. Nhà nàng là một ngôi biệt thự rất
đẹp, nằm cuối đường Trần Nhật Duật. Qua cánh cổng sắt, tôi thấy mấy chiếc
xe zeep và bốn, năm chiếc Honda. Nhà nàng đang có khách? Tôi định quay về
th́ nàng níu lại:
- Sao vậy? anh định về à? Không được đâu. Vô nhà đi. Em sẽ giới thiệu anh
với bố mẹ em.
Nàng dẫn tôi vô, để tôi ngồi ở chiếc xích đu ngoài thềm, bên trên có giàn
hoa Tigôn với những bông hoa màu tím nhạt. Khoảng sân trông mát rượi với
những thảm cỏ xanh ŕ. Một ḥn non bộ và những cây xanh, khung cảnh mới
tươi mát làm sao.! Đang ngắm mấy chú cá vàng bơi lội tung tăng trong làn
nước trong vắt của bể non bộ, chợt Liên đi ra, hai tay cầm hai ly nước.
Trông nàng thật quyến rũ trong bộ váy màu vàng hoa cúc. Nàng không c̣n vẻ
nghiêm nghị của một cô giáo. Thay vào đó là một cô bé rất mi-nhon. Thấy
tôi nh́n sững, nàng mắc cỡ đỏ mặt.
- Bộ em mặc như vầy xấu lắm hả?
- Không, trái lại rất đẹp.
Nghe tôi khen, hai má nàng ửng hồng.
- Anh chỉ được cái khéo nịnh đầm thôi!
Vừa lúc đó bố nàng ra. Ông khoảng trên năm mươi. Dáng người ốm, cao,
trắng.Tôi đứng dậy lí nhí:
- Con xin chào bác ạ!
- Chào cháu.
- Giới thiệu với bố. Đây là anh Phương, bạn dạy cùng trường với con. C̣n
đây là bố em. Liên vội vă giới thiệu. Tôi cúi đầu chào ông một lần nữa.
- Cháu cứ ngồi chơi tự nhiên nhé! Con nhớ lấy nước mời anh uống.
- Dạ, con nhớ rồi.
Liên tung tăng cười nói. Trông nàng lúc này như một đứa trẻ vừa mới được
quà. Tôi hỏi thăm mới biết bố nàng là viên chức cao cấp làm việc ở toà
Tỉnh. Các anh nàng đều là sĩ quan. Nàng là con gái út, được cưng chiều
nhất nhà. Hôm nay là chủ nhật. Các bạn của bố và của anh nàng đến chơi.
Chắc là có ăn nhậu ǵ đây. Quả đúng như vậy. Lát sau, nàng mời tôi vô nhập
tiệc. Tôi ái ngại từ chối, tỏ ư muốn đi chơi. Nàng mừng rỡ, đồng ư ngay.
Sau khi xin phép bố mẹ nàng, chúng tôi lấy xe phóng về phía bờ biển. Tự
nhiên tôi thấy buồn.
- Ủa, anh sao vậy? Có chuyện ǵ không?
- Không, không có ǵ!
- Anh dấu em.
Cuối cùng tôi thú thật: những ông khách lúc năy, chắc không đơn thuần là
bạn của bố hoặc là bạn của anh em. Chắc chắn có vài người trong số đó,
đang theo đuổi em, đúng không?
- Anh tinh quá! Đúng là có vài người đang theo đuổi em. Đó là mấy ông bạn
của anh em.
- Vậy sao em không ở nhà đón tiếp họ đi? Em đi với anh làm ǵ? Anh không
xứng đáng với em đâu?
- Coi ḱa! Anh nói ǵ lung tung vậy. Nếu em không yêu anh, th́ em đâu có
dẫn anh về giới thiệu với bố mẹ em. Chuyện họ theo đuổi em là quyền của
họ. Quan trọng là ở em. Em chỉ biết có mỗi ḿnh anh thôi.
Nghe nàng nói, tôi vui trở lại.
- Em mặc chiếc váy này đẹp quá! Nhất là màu vàng. Trông em thật quyến rũ.
Từ đó về sau, tôi để ư thấy nàng mỗi khi đi dạy đều mặc áo dài màu vàng
hoa cúc và cũng từ đó, tôi yêu màu hoa cúc vàng.
Một hôm, tôi ngỏ ư muốn mời bố mẹ tôi ra NT, tới nhà nàng, đặt vấn đề
chuyện hôn nhân của hai đứa th́ nàng ngăn lại:
- Khoan đă anh! Việc chúng ḿnh hăy từ từ. Anh biết đấy, bây giờ bằng cử
nhân nhiều lắm. Em muốn anh hăy thi lấy bằng cao học. Xong bố em sẽ lo cho
anh về dạy tại trường Cao Đẳng Duyên Hải.
Tôi cảm động nh́n nàng.
- Bây giờ anh mới nói cho em biết. Lâu nay anh vẫn vừa đi dạy vừa học
thêm. Cuối năm nay, anh sẽ lên Đà Lạt, tŕnh luận án cao học. Nàng ôm lấy
tôi:
- Anh của em phải như vậy chứ!
Tôi dự tính: cuối năm 75, tôi sẽ lên Đà Lạt, tŕnh các thầy luận án cao
học và mùa Giáng sinh năm 76, chúng tôi sẽ làm lễ thành hôn.
Nhưng cuộc chiến ngày 30 tháng 04 đă xảy đến. Làm đảo lộn tất cả, tất cả…
*
* *
Tôi
bước đi mà đôi chân nặng trĩu. Tay run run, tôi mở chiếc hộp: bên trong là
một lọn tóc, một tấm h́nh chụp chân dung cỡ 6x9 và một mảnh giấy có ghi
vài ḍng : ”Đau đớn quá anh ơi! Em chờ măi mà không thấy anh sang. Gia
đ́nh em đi trước. Nếu anh qua được bển, anh nhớ tới địa chỉ này t́m
em……..Em sẽ đợi anh. Thương anh nhiều.
LIÊN
Đọc xong, nước mắt tôi nhạt nḥa. Đầu óc tôi đặc quánh. Tôi bước đi như
một kẻ mộng du.


Trần
Như
Phương
Ninh Ḥa,
10- 2009
Nangthuytinhninhhoa