|
|
|
|
Một
Đám
Cưới
Và
Một
Đám
Ma
- Trần
Như
Phương
- |
|
 |
|


Đời người như bóng câu qua cửa. Có đó, mất đó. Vui đó, buồn đó.
Cười đó, khóc đó. Trong một ngày, tôi nhận được hai tin: một tin vui và
một tin buồn. Một đám cưới và một đám ma. Cầm thiệp cưới trong tay, tôi
không biết người mời ḿnh là ai !( Sau tôi mới rơ đó là chị Hạnh. Chị ấy
mời tôi ăn đám cưới con trai của chị.) Tên chị không thấy in trên thiệp,
chỉ in tên chồng. Mà chồng chị ấy th́ tôi không quen biết. Thật ra, tôi
không biết nhà cửa chị Hạnh ở đâu? Gia đ́nh chị ấy như thế nào. Thậm chí
tôi chưa từng một lần nói chuyện cùng chị. Tôi biết chị ấy là do nhân dịp
ngày ra mắt của Hội THDM (01-05-2010). Tôi được quen biết các bạn trong
hội qua lời tự giới thiệu về nhau. Phải chăng v́ là hội viên của hội THDM
nên vợ chồng chị ấy mời ḿnh chăng?
Địa chỉ tổ chức đám cưới được ghi tại XÓM MỚI- NINH TÂY. Thú thực
tôi không biết Ninh Tây nằm ở đâu ( dù tôi là dân DM chính gốc). Hỏi ra
mới biết Ninh Tây nằm trên miệt cây số 21.A ! CS 21 th́ tôi biết. Nơi có
con suối nước nóng nổi tiếng xưa nay.
Trời vẫn mưa-mưa măi. Mấy hôm nay tin áp thấp nhiệt đới đổ bộ vào
các tỉnh miền trung, khiến Ninh Ḥa cũng bị vạ lây. Mưa dầm dề suốt ngày
suốt đêm. Đường phố ướt nhép, dơ dáy. Tôi nghĩ không biết đến ngày cưới
con của chị Hạnh, trời c̣n mưa nữa không? Ḷng thầm nhủ, dù trời có mưa
to, gió lớn, ḿnh cũng phải đi. T́nh cảm của các hội viên hội THDM mà !
Sáng 13 tháng 10 trời vẫn c̣n u ám. Những cơn mưa vẫn trút nước dữ
dội. Tôi cẩn thận bỏ chiếc áo mưa cánh dơi vào cốp chiếc xe Future. May
sao tới 9 g , trời bắt đầu tạnh mưa. Những tia nắng xuất hiện. Trời hửng
nắng. Tới hơn 10g, trời nắng rực rỡ, chói chang. Đường phố khô ráo, sạch
tinh tươm. Đúng là sau cơn mưa,trời lại sáng. Không hiểu anh chị Hạnh ăn ở
hiền lành hay sao mà trời đă không phụ ḷng.
Tôi chọn chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần zin xanh. Phóng xe lên
DM, ḷng tôi đầy phấn chấn. Các bạn đă có mặt đầy đủ ở nhà Nho. Nhóm chúng
tôi khoảng 10 người: Vc Nho Mỹ, Hồng, Nhân, Cứu,
Hoàng Lan, Mai (vợ Phó),
Mai (con bác Xoài), Tạo và tôi .Lên tới CS 16, chúng tôi đón Chung. Nh́n
nhà cửa san sát. Toàn nhà xây.Có những nhà hai, ba tầng ,tôi thấy cảnh
vật thay đổi nhiều quá. Trước 75, CS 16 là xóm của “chị em ta” và vợ của
những người lính làm việc tại quân trường Lam Sơn. Nhà cửa chỉ lác đác
mười mấy căn. Vây quanh toàn là nương rẫy, núi rừng…Vậy mà thời gian đă
thay đổi quá nhiều. Qua khỏi quân trường Lam Sơn, cảnh vật toàn rừng với
rừng. Nhưng tôi đă thấy dọc hai bên đường những căn nhà ngói đỏ xinh xinh
ẩn hiện thấp thoáng sau những vườn cây ăn trái. Hóa ra người dân đă lên
đây lập nghiệp tự bao giờ. Cứ thế cho tới cs 21, nhà cửa hai bên đường mọc
lên rất nhiều. Toàn là những nhà xây mái ngói, cửa kính, gạch bông. Cảnh
vật nh́n bắt mắt. CS 21 bây giờ không c̣n như ngày xưa nữa.
Lên tới nơi, khách khứa đă đông. Sau khi làm thủ tục đầu tiên, nhóm
chúng tôi được chủ nhà mời vào khu GIA Đ̀NH Tôi nh́n quanh, khách khứa đă
tới gần như đầy đủ. MC bắt đầu lên giới thiệu chương tŕnh. Rồi cha mẹ, cô
dâu, chú rể ra mắt họ hàng, quan khách, bạn bè. Chồng chị Hạnh trang
trọng trong bộ vest màu cỏ úa. Chị Hạnh rạng rỡ trong tà áo dài với những
đường hoa văn chéo trước ngực. Trông anh chị mặt tươi như hoa, nói cười
ríu rít. C̣n chú rể thật chững chạc trong bộ vest đen, bên cạnh cô dâu
xinh xắn trong tà áo cưới màu trắng trinh nguyên. Thật xứng lứa vừa đôi.
Thành thật chúc mừng hai cháu và anh chị Hạnh đă có cô con dâu dễ thương,
ngoan hiền.

Các cháu phục vụ mang bia bọt tới, anh chàng Hồng khoát tay: Làm ơn
mang nước ngọt đi mấy em.- Ủa sao vậy? Hôm nay mày tu à? – Không, lát c̣n
đi đám ma. Xuống đó với bộ mặt đỏ kè, hơi bia hơi rượu, coi sao được.-
Đúng rồi. Thay v́ nói: Xin chia buồn cùng gia đ́nh, lại nói: Xin chúc
mừng gia đ́nh th́ bỏ mẹ. Cả bọn cười ồ. Sau đó nhất trí chỉ uống
nước ngọt, không bia rượu.
Tiệc tan, chúng tôi định xuống Ninh Ḥa ngay th́ Cúc vội nói: Bây
giờ qua tham quan nhà tôi cho biết. Không xa đâu. Ở trước mặt nè. Hóa ra
nhà Cúc đối diện với nhà chị Hạnh. Băng qua đường, nơi lúc năy chúng tôi
gửi xe là sân nhà Cúc. Ngôi nhà nhỏ xinh xắn với khu vườn rộng. Nhưng có
lẽ gia chủ quá bận công việc nên chưa chăm sóc. Thành ra nh́n vào khu vườn
vẫn c̣n cỏ dại um tùm. Cúc dẫn chúng tôi ra phía sau. Hai bên là những
vườn mía xanh um. Cuối vườn là một cái ao, có một băng đá, một cái bàn bên
dưới cây trứng cá. Cảnh vật thật lăng mạn, yên tĩnh.- Những lúc rănh bọn
em hay ra đây ngồi câu. Chỉ một thoáng là có cá ăn liền. Cá dưới ao nhiều
lắm.-thế mùa nước lụt có sao không? – Không. V́ Cúc đă làm bờ chắn chung
quanh rồi.- Thật không? Sao năm nào nước lụt tôi cũng bắt đầy cá của Cúc ở
dưới cầu Trung Tâm đó.! Nho đùa. Cả bọn cười vang. Nh́n đồng hồ 13g30 cả
bọn từ giă Cúc. Hẹn một ngày nào đó sẽ quay lại và nhất định ngày đó, sẽ
phải câu cá.
V́ bận công việc nên xuống Ninh Ḥa viếng đám ma của vợ anh Kỳ chỉ
có Nho, Hồng, Hoàng Lan, Mai (con bác Xoài) và tôi. Ghé Mười Dư lấy ṿng
hoa và liễng của Hội Thân Hữu Dục Mỹ. Ghé Ninh Đa lấy liễng và ṿng hoa
của các bạn trong Hội Đồng Hương Ninh Ḥa- Dục Mỹ ở Sài G̣n gửi ra. Chúng
tôi có mặt tại nhà anh Kỳ đúng 14g00.
Trước sân bà con hàng xóm tề tựu đông nghẹt. Từng hàng xe cộ được
xếp ngay ngắn. Gặp lại anh Kỳ tôi không nhận ra. Tóc anh bạc trắng. Má
hóp. Râu ria lởm chởm. Hai mắt đỏ hoe, thâm quầng. Chắc anh đă thức khuya
và đau khổ nhiều trong những ngày qua. Trước di ảnh chị Phụng, chúng tôi
thành tâm thắp ba nén hương. Nh́n quanh toàn là liễng và ṿng hoa treo
kín cả bốn bức tường. Của bạn bè anh chị, của bạn bè dâu, rể. Chúng tôi
xin phép anh Kỳ được chụp một tấm ảnh của chị Phụng để đưa lên mạng ( Sau
khi đă hỏi gia đ́nh có sẵn bức ảnh nào của chị Phụng không? - Ảnh th́ có.
Nhưng giờ này gia đ́nh đầu óc bối rối không thể nào lục, t́m được). - Thôi
cứ chụp tấm di ảnh của chị cũng được. Các bạn lấy máy ra chụp. Trong lúc
ngồi hỏi thăm, tôi thấy anh Kỳ người phờ phạc hẳn. Nói chuyện mà anh ấy cứ
run run, nghẹn lời. Tội quá. Biết nói ǵ đây. Trên đường về đầu óc tôi cứ
nghĩ măi về anh chị.

Đó là năm 1973. Khi tôi vừa được bổ nhiệm về giảng dạy tại trường
Trung Học Trần B́nh Trọng. Gia đ́nh tôi có làm một bữa cơm thân mật để
thết đăi các thầy. Hôm đó có thầy Hiệu Trưởng
Trần Hà Thanh. Thầy Hiệu Phó
Nguyễn Khoa Thanh, thầy Phạm Thu và vợ chồng thầy Châu Đ́nh Kỳ. Đặc biệt
thầy cô có dẫn theo hai con nhỏ là cháu Châu Đ́nh Hùng Sơn và cháu Châu
Đ́nh Linh Phương. Lúc đó hai cháu mới khoảng năm, sáu tuổi ǵ đó. Lần đầu
tiên gặp chị Phụng, tôi thấy chị là một phụ nữ vui vẻ dễ gần gũi. Đặc biệt
là chị ấy hay cười.
Ngày ấy anh Kỳ là thư kư của trường. Anh phụ trách việc đánh máy
các hồ sơ, công văn. Anh cũng kiêm luôn việc phân chia thời khóa biểu lên
lớp của tất cả các thầy cô trong trường từ lớp 6 đến lớp 12. Công việc này
không hề đơn giản chút nào, nếu không muốn nói là rất dễ làm mất ḷng mọi
người. Bởi có những người muốn dạy giờ đầu. Có những người muốn dạy giờ
sau. Có những người muốn dạy buổi sáng. Lại có những người muốn dạy buổi
chiều. Đáp ứng được tất cả không phải là chuyện dễ. Vậy mà anh Kỳ đă làm
được. Gần một trăm thầy cô trong trường, anh đă không làm mất ḷng ai.
Điều này khiến tôi phục anh măi măi. C̣n chị Phụng là văn thư, chuyên về
sổ sách, giấy tờ. Sau 75, tôi ít gặp anh chị.
Ba mươi bảy năm sau, Chính xác là ngày 20 tháng 03 năm nay (Ngày VỀ
NGUỒN do các bạn DM tổ chức để đón tiếp các bạn ở Sài G̣n ra chơi), tôi
mới gặp lại chị. Vẫn khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, chị không thay đổi là bao
so với sự bào ṃn của năm tháng thời gian. Nếu không muốn nói là chị rất
trẻ so với số tuổi. Ngày hôm ấy, chị cười đùa nói năng ríu rít. Khuôn mặt
rạng rỡ, tươi rói. Nhất là nụ cười với chiếc răng khểnh. Tan tiệc trên
đường về Ninh Ḥa, Găp anh chị ở Núi Đeo. Thấy chị đèo anh, tôi ngạc
nhiên: Ủa sao anh lại để chị chở? Chị Phụng cười trả lời:Anh ấy coi vậy mà
yếu lắm Phương ạ.
Ai ngờ đó là lần cuối cùng tôi gặp và nói chuyện với chị. Anh Kỳ
yếu vậy mà vẫn ở lại với chúng ta. C̣n chị mạnh, vậy mà chị đă ra đi
trước…Chị đă ra đi sớm quá chị Phụng ơi! Vẫn biết rằng đời người có sanh,
có tử. Chẳng ai thoát qua được cái ṿng sinh, lăo, bệnh, tử muôn đời như
cái ṿng kim cô nghiệt ngă.
Hôm anh em DM vào
Nha Trang thăm chị về có nói: Chị
Phụng yếu lắm rồi anh ạ. Trong suốt buổi thăm viếng tṛ chuyện chị ấy cứ
quay mặt vào tường. Tại sao vậy hả chị Phụng? Phải chăng chị không muốn
anh em vào thăm chị phải đau ḷng khi nh́n thấy dung nhan của chị trong
những ngày cuối cùng? Chị nghĩ vậy có đúng không?
Biết tin chị bệnh vài tháng nay, những tưởng với thuốc men hiện
đại, chị có thể vượt qua, Ai ngờ chị lại ra đi sớm như vậy
Vài ḍng tâm sự như một lời tiễn đưa chị đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Cầu nguyện hương hồn chị sớm siêu thoát.


T
rần
Như
Phương
Ninh Ḥa, 18-10-2010.