Internet
- lên
Net
- lên mạng.
Lần
đầu, tôi rất ghét mỗi khi nghe ai nhắc đến những từ này. Những thằng con
tôi suưt bỏ học cũng v́ net, v́ mạng, v́ game. Nghe bạn bè nói lên mạng,
chat, meo, vào Net rất thú vị. Nhưng tôi nghĩ khác. Theo tôi, đó là những
tṛ chơi vô bổ, mất th́ giờ, tốn tiền, hao sức. Nói chung chẳng có lợi,
chỉ có hại.
Tôi sẽ giữ măi thành kiến đó nếu không có một sự kiện khiến tôi thay đổi
cái nh́n về
Net.
Đó là hè 2009. Tôi tổ chức đám cưới cho thằng con trai ở Sài G̣n. Tôi mời
rất nhiều bạn bè. Nhưng quí nhất vẫn là những người bạn cũ, thuở c̣n đi
học ở bậc tiểu học, trung học. Và những thằng bạn thời c̣n ngồi trên những
giảng đường văn khoa của Viện Đại Học Đà Lạt. Thiệp mời gửi đi, tôi không
hy vọng các thầy cô cũ, các bạn bè cũ sẽ tới dự. (V́ chúng tôi đă xa cách
nhau gần 40 năm. Chính xác là 37 năm). Nhiều đứa tôi không biết địa chỉ,
đành nhờ bạn bè nhắn tin, gửi lại. Vậy mà, cuối cùng họ đă tới đầy đủ. Từ
thầy Nguyễn Khắc Dương, quyền khoa trưởng đại học văn khoa Viện Đại học Đà
lạt, Thầy Lê Văn Khuê, nguyên trợ giảng, giảng viên văn khoa, viện Đại học
Đà Lạt (niên khóa 1969-1975), cho đến các bạn bè cũ. Tất cả đều có mặt.
Bất ngờ nhất là có những bạn tôi không mời, nhưng cũng đến dự. (lấy lư do
cùng là đồng hương Dục Mỹ). Tất cả thầy cô, bạn bè cũ, các bạn đồng hương
đă khiến buối đám cưới của con chúng tôi thêm phần thân mật, gần gũi. Điều
đó khiến vợ chồng tôi và các cháu vô cùng cảm kích. Tôi biết nói ǵ đây để
cảm ơn t́nh cảm của các thầy cô, các bạn đă dành cho tôi.
Đặc biệt là cô em gái Hà Thị Thu Thủy.
Sau đám cưới, tôi có gọi điện gửi lời cảm ơn đến các thầy cô, các bạn bè
cũ. Và trong một lần tṛ chuyện qua điện thoại, Thủy nói: Em mới viết một
chuyện về DM (trong đó có nhắc tới người chị của anh, có ǵ phiền không
anh?) - Tốt thôi. Anh thấy không có ǵ trở ngại cả!
…Sau
đó, theo sự hướng dẫn của Thủy, tôi được đọc truyện “Con Suối Ngọt Ngào”
của Thủy.(sở dĩ tôi nói Thủy hướng dẫn tôi v́ lúc đó tôi mới làm quen với
chiếc Computer, chưa biết xử dụng ǵ cả ).
Qua những ḍng chữ, những kỷ niệm về DM ngày xưa như sống lại trong tôi:
Từng con đường, ngơ phố, từng ḍng suối, cây cầu, từng địa danh con người
sao mà gần gũi, thân thương quá. Tôi điện cho Thủy. Đại ư cám ơn Thủy đă
cho tôi sống lại những giây phút của thuở ấu thơ, khi tôi c̣n là một cậu
bé hơn mười tuổi của núi rừng DM với đám bạn nhỏ lúc nào tắm suối cũng “
cuổng trời “, la hét vang trời…
Rồi một lần, Thủy điện cho tôi : em nhớ hồi xưa, anh có đi dạy. H́nh như
anh dạy Văn hoặc Triết th́ phải? Nếu anh thấy có hứng thú và có những kỷ
niệm vui buồn về DM ngày xưa, anh nên viết và gửi lên trang Đồng Hương
Ninh Ḥa – Dục Mỹ. (Kỷ niệm th́ ai chả có. Riêng tôi, kỷ niệm về DM rất
nhiều. V́ gia đ́nh tôi cũng như gia đ́nh Thủy, gia đ́nh Mộng Dung, Thành,
Sinh, Hảo, Nam đều là những gia đ́nh có mặt từ rất sớm ở DM. Nếu tôi nhớ
không lầm, gia đ́nh tôi và các bạn có mặt ở DM khoảng năm 1958-1959 ǵ đó.
Khi ấy, DM c̣n rất hoang sơ ,vắng vẻ. Cây cầu Trung Tâm vừa mới hoàn
thành. Con đường 26 từ Ninh Ḥa lên Buôn Ma Thuột chưa trải nhựa. Chỉ là
một con đường đất đỏ bụi bay mịt mù. Ngôi chùa Mỹ Sơn và nhà Thờ DM cũng
vừa xây xong sau đó vài năm (1961). Nhà cửa, dân cư c̣n lác đác. Thôn xóm
vắng vẻ, buồn thiu. Cả DM chỉ có ba con đường chính là Đường Số 1, Đường
Số 2 và Đường Số 3 là hơi đông vui, v́ có điện. C̣n xóm Nhà Thờ, xóm Chùa,
xóm Chợ, xóm Bến xe, trại Nguyễn Thành Nguyên tối thui, buồn thiu.
Cùng lứa tuổi, lại là những gia đ́nh quen biết, nên chúng tôi rất thân.
Hồi đó, những tṛ chơi: năm mười, rồng rắn, bịt mắt bắt dê, chi chi chành
chành, ném lon, đánh khăng là những tṛ khiến bọn trẻ con chúng tôi háo
hức mỗi khi chiều xuống, đêm về. Không phân biệt trai gái, chúng tôi ôm
nhau vật lộn, kéo co hoặc đổi áo cho nhau trong tṛ chơi năm mười…Mồ hôi
nhễ nhại, chúng tôi cười như nắc nẻ. Đứa nào thắng th́ cười nói hả hê, đứa
nào thua th́ mặt mày một đống, ủ ê. Tức cười quá. Đêm khuya cũng là lúc lũ
trẻ chũng tôi mồ hôi nhễ nhại, áo quần dơ dáy chia tay nhau trong luyến
tiếc, hẹn ngày mai gặp lại. Cứ thế tuổi thơ chúng tôi trôi qua với những
kỷ niệm không bao giờ quên….)
- Ủa! có trang này hả Thủy?- Dạ có lâu rồi anh ạ. Bạn bè viết bài, đóng
góp đông lắm. Thủy tiếp: Em nghĩ anh có khả năng, anh nên tham gia cho
vui! - Nội dung viết thế nào hả Thủy? Có chủ đề ǵ không? - Dạ có anh ạ.
Chủ đề là QUÊ HƯƠNG-T̀NH YÊU-KỶ NIỆM.- À,nếu vậy th́ được. Mà viết xong
anh gửi bài cho ai?- Dạ, anh lên mạng, mở trang NINH-HOA.COM
, anh sẽ thấy…Rồi Thủy cho tôi nickname của Thủy để chúng tôi tiện liên
lạc.
Sau đám cưới của thằng con được khoảng một hai tháng, mấy cháu ở Sài G̣n
gửi về cho tôi một chiếc computer.- Có cái này, bố coi tin tức thế giới,
thể thao, văn hóa, xă hội rất tiện. Hơn nữa bố muốn liên lạc với các bạn
bè của bố cũng nhanh lắm.
Và từ lúc đó, tôi bắt đầu làm quen với cái gọi là Net. Thú thật mấy ngày
đầu, phải nói là tôi vật lộn với dàn máy của chiếc Computer. Với tôi,
chúng hoàn toàn mới lạ. Mới lạ từ h́nh thức đến nội dung. Mấy cháu gửi máy
về chỉ hướng dẫn cách xử dụng qua điện thoại, làm sao tôi có thể tiếp thu
hết. Thế là một ḿnh tôi mày ṃ. Có những chỗ không biết, không hiểu, tôi
lại gọi điện thoại, nhờ mấy cháu chỉ dẫn giùm. Khổ nỗi mấy cháu đâu phải
lúc nào cũng rănh, cũng có thể hướng dẫn tỉ mỉ cho tôi. Đang lúc lúng
túng, tôi chợt nhớ tới cô em gái Thủy. Tôi liền gọi điện nhờ Thủy hướng
dẫn giùm. Dần dần tôi biết thế nào là chat, là meo. Muốn đọc meo và gửi
meo th́ phải làm sao. Của đáng tội, Thủy hướng dẫn tôi từng chút, từng
chút một. Mới đầu tôi không biết cách bỏ dấu. Meo cho các bạn, tôi dều
đánh không dấu. Tôi thú thực là không biết (chứ không phải làm biếng). Các
bạn động viên tôi: Mày như vậy là cừ lắm rồi. Chứ tao hồi mới quen vất vả
hơn mày nhiều. Có bạn c̣n khuyến khích: từ từ rồi mày sẽ quen, và mày sẽ
thích Net lúc nào không biết. Đúng như lời mấy thằng bạn. Dần dần tôi biết
cách bỏ dấu. Tôi vội báo tin cho Thủy. Thủy gửi meo chúc mừng, và động
viên tôi viết bài. Chà, cái này mới gay.
Những ngày đầu, tôi đánh mổ c̣, từng mẫu tự một. Lâu ơi là lâu! Chậm ơi là
chậm! Đánh được một đoạn - có điện thoại của bà xă ở chợ gọi về nhờ làm
một việc nào đó, tôi vội tắt máy, đi làm công việc. Xong chuyện, ngồi vào
bàn, mở máy định đánh tiếp th́ đoạn văn ban năy đă bị xóa. T́m măi không
ra. Tôi cặm cụi ngồi đánh lại. Cả nửa buổi mà chỉ có hơn mươi ḍng. Rồi
tôi phải đi nấu ăn.(xin lỗi, đọc tới đây chắc các bạn cười tôi. Thực ra,
tôi có bốn cháu. Cả bốn cháu đều sống và làm việc ở SG. Ở nhà chỉ c̣n tôi
và bà xă. Bà nhà tôi th́ cả ngày ở ngoài chợ trông coi cửa hàng giày, dép,
mũ. Thành ra công việc tề gia nội trợ gần mười năm nay, một ḿnh tôi quán
xuyến. Vừa đi chợ, vừa nấu ăn. Vừa quét dọn nhà cửa, vừa giặt giũ quần áo
(bằng máy). Nói chung ở nhà, mọi thứ tôi làm tất). Chính v́ thế có những
hôm đang kho nồi cá hoặc nồi thịt, v́ mải mê viết bài, sực nhớ chạy xuống
bếp, nồi thịt kho đă cháy xém. Đến nỗi vợ tôi đùa:dạo này anh kho thịt
thơm quá.! Chuyện nồi cá, nồi thịt lâu lâu bị cháy là thường.
Trở lại những đoạn văn cứ bị xóa mất (v́ tôi không biết cách lưu lại)..Có
những đêm, tôi gơ bài tới gần 01g khuya. Buồn ngủ quá, tôi tắt máy. Sáng
hôm sau, định đánh tiếp, th́ đoạn văn hôm trước đă bị xóa mất. Ba bốn lần
như vậy, tôi nản vô cùng. Mệt mỏi, chán năn, tôi muốn bỏ cuộc. Tôi điện
cho Thủy, nói rơ ư định của ḿnh. Thủy vội trả lời: Đừng vội nản anh ạ! Từ
từ anh sẽ quen thôi. Bây giờ anh hăy nghe em hướng dẫn. Thế là Thủy hướng
dẫn tôi từng bước một, tận t́nh, tỉ mỉ. Cách đánh bài. Cách lưu lại bài.Và
cách gửi bài.
Thú thực đọc meo của Thủy, tôi như nh́n vào một đám rừng. Tôi không hiểu
ǵ cả. Dù đă có gắng nhiều lần, tôi vẫn thất bại. Tôi đành chịu thua.
- Thủy ạ, anh gửi bài qua mạng không được. Có lẽ bài vở anh sẽ viết tay và
gửi cho em qua đường bưu điện, sau đó nhờ em đánh máy lại, rồi đưa lên
mạng được không? – Dạ được. Thế là tôi viết bài trên những trang giấy học
tṛ. Có những truyện dài gần 40 trang. Sau đó tôi cẩn thận bỏ vào b́ thư,
xuống bưu điện, gửi cho Thủy qua đường chuyển phát nhanh. Tôi hồi hộp chờ
đợi. Vài hôm sau, Thủy điện cho tôi: Em đă nhận được bài của anh. Em đang
đọc và sẽ đưa lên mạng trong tuần tới..
…Lần đầu tiên, tôi thấy bài ḿnh xuất hiện trên trang Ninh-Hoa.com
( bài Ngôi Trường Cũ Đức Linh). Tôi vui quá. Tôi thầm cám ơn Thủy. Không,
biết ơn Thủy th́ đúng hơn. Rồi kế tiếp những bài thơ t́nh, những truyện
ngắn tôi vẫn viết trên trang giấy học tṛ và vẫn gửi đến Thủy qua đường
bưu điện.
Sau tôi được biết, sức khỏe của Thủy có vấn đề. Tuần nào Thủy cũng phải
tới bệnh viện ba lần để chạy thận. Ḷng tôi áy náy. Tôi quyết định phải
nhớ cho được cách lưu bài và cách gửi bài. Một hôm tôi đề nghị với Thủy:
Từ tuần tới, anh sẽ gửi bài qua mạng. Không qua đường bưu điện nữa. V́ làm
vậy, Thủy phải về đánh máy lại, mệt cho Thủy quá. - Đâu có sao anh. Em
quen công việc này rồi. Dù Thủy nói vậy, tôi vẫn cố gắng mày ṃ, t́m hiểu,
và cuối cùng tôi đă làm được. Ngày Thủy báo đă nhận được bài của tôi qua
mạng, tôi mừng quá đỗi và tôi nghĩ chắc Thủy cũng mừng cho tôi. Với tôi,
Thủy là cô giáo, là người chỉ bảo cho tôi những bước đầu tiên vào thế giới
Net. Tôi không bao giờ quên. Măi măi không bao giờ quên…
Hôm nay tôi đă đánh thông thạo các văn bản. Tất cả các bài vở tôi đều đánh
và gửi trực tiếp đến Thủy. Tôi cũng đă biết cách đọc meo, gửi meo, mở các
phai của bạn bè.( đối với các bạn trẻ, th́ việc này quá đơn giản. Nhưng
đối với một người trên 60 tuổi như tôi, vấn đề lại không đơn giản chút nào
).
Nhớ lại những ngày đầu meo cho các bạn, tôi không biết cách bỏ dấu, đành
xin lỗi các bạn. Các bạn đă khen tôi “Mày như vậy là khá rồi đó. Mới có
mấy tuần mà đă tiến bộ rơ rệt”. Có đứa c̣n nói:” ngày nay mà không biết
tin học, Net coi như bị mù một con mắt”. Mới đầu tôi hơi phật ḷng v́ câu
nói thẳng của thằng bạn. Nhưng bây giờ tôi thấy nó nói đúng.Với Net, ta có
thể biết tất cả. Thật tuyệt vời.
Càng vào trang Ninh-Hoa.com
( nói riêng ) và Google (nói chung, ) tôi thấy ḿnh như bị say mê, cuốn
hút. Tôi đă gặp lại những người bạn và những em học tṛ đă bặt tin gần 40
năm. Có một hôm, nửa đêm tôi đang ngủ chợt thức giấc bởi một cú phone: -
Xin lỗi, có phải mày là Phương- Trần như Phương, trước dạy ở trường TBT
không?- hoặc: xin lỗi, có phải thầy là thầy Phương, trước dạy Triết lớp
12A ở trường ĐL niên khóa….không ạ? – Phải. Mà xin lỗi, ai đang ở đầu dây
vậy? Tao đây. Tao là….Hoặc: Dạ, em là…học tṛ cũ của thầy, lớp…
trường…nk…Nhờ đọc những bài viết của thầy trên trang ninh-hoa.com
mà em biết được thầy…
Giữa đêm khuya, tôi không thấy ḿnh bị khó chịu khi có người đánh thức
giấc ngủ say. Trái lại tôi cảm thấy hạnh phúc. Ôi! Net. Nhờ mi mà bạn bè,
thầy tṛ mới t́m lại được nhau sau bao nhiêu năm xa cách. Thật tuyệt vời.
Viết tới đây lại chợt nhớ về Thủy. Như hôm 01-05 vừa qua, các bạn DM có tổ
chức một buổi lễ ra mắt của Hội Thân Hữu Dục Mỹ. Tôi có viết một bài giới
thiệu về buổi lễ đó. Các bạn Hồng, Nho phụ trách phần quay phim, chụp ảnh.
Giữa trưa, tôi đang nghỉ th́ Thủy gọi điện cho tôi: anh Phương, gọi điện
cho anh vào lúc này có ǵ làm phiền anh không?.-Không, không có ǵ. Mà có
chuyện ǵ vậy Thủy?- À, em thấy trong bài viết của anh có vài chỗ cần thay
đổi, anh thấy sao?. Sau đó Thủy góp ư và tôi đồng ư ngay với sự góp ư đó.
Tôi hỏi: sao em không nghỉ trưa, để đến chiều sửa bài cũng được.- Không
được đâu anh ạ! V́ bài vở nhiều lắm, em phải làm cho kịp để tuần tới có
bài đưa lên mạng. Ôi! Một con người với tấm ḷng như thế, hỏi sao không
thương, không quí mến được.
Lớn lên từ DM, đi học tại Ninh Ḥa, rồi vào SG lập nghiệp. Ở đâu Thủy cũng
chinh phục trái tim của mọi người bằng tấm ḷng bao dung, ân cần, chan ḥa
t́nh cảm. Em luôn hết ḷng v́ công việc, dù em đang mang trong ḿnh một
căn bệnh quái ác, ngặt nghèo.
Có lần, sau khi gọi điện hỏi thăm sức khỏe, công việc, tôi đùa: Nói dại
mồm dại miệng. Một mai, nếu Thủy “ra đi”, em sẽ là một trong những người
được cư dân mạng - đặc biệt cư dân hai mạng Ninh Ḥa và Dục Mỹ luyến tiếc
nhất. Anh ghen với em đó Thủy ạ! Anh biết có những người có địa vị, quyền
thế, giàu sang hơn em, nhưng chắc chắn ngày “ra đi” của họ, sẽ không có
nhiều người đưa tiễn, như đưa tiễn em. Em không c̣n là của riêng ai. Bây
giờ, em là của chung, của chung của Hội.
Hết
ḷng v́ bạn bè. Tất cả v́ bạn bè. Đó là tính cách của
Hà Thị Thu Thủy.

T
rần
Như
Phương
Ninh Ḥa, 15-05-2010.