Trang Thơ & Truyện: Trần Như Phương                |                 www.ninh-hoa.com



 Trần N Phương

Rể Ninh Ḥa

Cựu học sinh
trường Bán Công và Đức Linh

Nguyên giáo sư Anh văn
trường Tiến Đức Dục Mỹ (1973-1975)

Nguyên giáo sư Anh văn trường Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa (1973-1975)

Nguyên giáo sư Triết học trường Đức Linh Ninh Ḥa (1973-1975)

Hiện sinh sống tại
Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

 

 

 

 

 


 

Ngày y
T
rần
N Phương

 

  

Dục M , 1963

 

Ngày ấy, từ Dục Mỹ (DM) xuống Ninh Ḥa (NH), bọn trẻ chúng tôi đi học bằng xe đạp hoặc xe lam. ( chưa có xe đưa đón hs như sau này ). Khoảng cách 14 cây số là một đoạn đường không phải là ngắn. Những hôm trời êm gió lặng, chúng tôi đi học bằng xe đạp - mệt nhưng rất vui. Nhưng những hôm trời trở gió, đạp xe không nổi, chúng tôi đi học bằng xe lam - Dần dần đám hs Dục Mỹ chuyển qua đi xe lam hết. V́ ngày nào cũng đạp gần 30 cây số đâu phải là chuyện đơn giản. Đó là chưa kể vào mùa mưa, bọn trẻ chúng tôi đạp xe sao nổi ?

 

Tôi c̣n nhớ mỗi cuốc xe lam từ DM xuống NH và ngược lại, bác tài tính 3 đồng - nếu đi về hai ṿng lên xuống, bác tài bớt 1 đồng, c̣n 5 đồng - Hồi đó, 1 đồng lớn lắm các bạn ạ. Một đồng ăn được một tô phở đấy.

 

Dù bác tài đă bớt tiền, nhưng chúng tôi vẫn không thể nào đi nổi. V́ bao nhiêu tiền, chúng tôi đều “nộp” cho ông chủ tiệm bida VUI VẺ ở Ninh Ḥa. Ngay cả tiền học phí chúng tôi cũng quịt luôn mấy tháng ( Dẫn đến vụ phá văn pḥng, đốt hồ sơ bị Cha Lạc đánh cho một trận đ̣n để đời – Ngôi trường cũ Đức Linh ).

 

Để có tiền đánh bida (môn chơi mà bọn tôi rất mê). Tôi bèn nghĩ ra cách : sáng đi học bằng xe lam. Chiều về đón các loại xe nhà binh (tiết kiệm được 3 đồng).

V́ Dục Mỹ là một quân trấn. Có tới 3 quân trường rất lớn. Đó là :Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân, Trung Tâm Huấn Luyện Pháo Binh và Trung Tâm Huấn Luyện Lam Sơn (dành cho các binh chủng lục quân). Đa số người dân DM là những gia đ́nh quân nhân, hoặc có người thân là chiến sĩ.

 

V́ là nơi tập trung 3 quân trường nên số luợng xe rất nhiều. Ngày nào cũng có nhiều đoàn Convoi, hoặc những chiếc GMC, Zeep, Dogde đi Nha Trang công tác. Và lợi dụng điểm đó, chúng tôi đón xe về DM. Thường chúng tôi chỉ đón được xe GMC, c̣n xe Zeep, Dogde, ít khi dừng lại v́ bọn chúng tôi đông quá. Nhưng không phải hôm nào chúng tôi cũng đón được xe.

 

Một hôm, đón xe măi không có chiếc nào cho quá giang. Tôi đề nghị với các bạn đi bộ. Mới đầu các bạn tôi lắc đầu. Nhưng sau khi nghe tôi thuyết phục, cả bọn đồng ư. Lớp chúng tôi học buổi chiều. Thường tan học lúc 5 giờ. Khởi hành từ NH, đi bộ về đến DM khoảng hơn 6 giờ. Tính ra đi bộ mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Tuy rất mệt, nhưng bù lại, rất vui. Th́ ra chuyện đi bộ từ NH về DM cũng b́nh thường. Chẳng có ǵ là ghê gớm, đáng sợ cả.

Từ đó về sau, thỉnh thoảng chúng tôi lại đi bộ (nhất là những hôm nghỉ tiết cuối).

 

Hôm đó, chúng tôi được nghỉ tiết cuối. Cả bọn bàn nhau đi bộ - Ngày ấy, con đường 21 (bây giờ là đường 26), hai bên đường chỉ toàn là rừng với ruộng - Những cánh đồng hiu quạnh (mỗi năm chỉ làm một vụ) xen lẫn với những cánh rừng xa xa. Đây đó, thấp thoáng vài ḷ gạch nằm lẻ loi. Dăm ba cư dân gánh củi trở về. Trong ánh nắng chiều hôm, cảnh vật mới tĩnh lặng, hoang vắng làm sao?

 

Nghe đồn ở cây số 6 có một rừng sim. Bọn trẻ chúng tôi rất háo hức. Hôm đó, chúng tôi quyết định khám phá. Chúng tôi chạy băng băng qua những cánh đồng khô hạn, nứt nẻ. Ồ ! rừng Sim kia rồi! những cây sim chỉ cao khoảng 1 m. Cây nào cũng nặng trĩu những chùm sim. (Đang mùa sim chín mà). Nh́n những quả sim tím chín mọng, chúng tôi đă chảy nước bọt... Ôi! vị ngọt của sim rừng mới thơm ngon làm sao! Bọn trẻ chúng tôi tranh nhau hái. Mải mê đến nỗi quên cả thời gian. Sực nhớ, nh́n quanh, màn đêm đă buông xuống tự bao giờ. Hoảng sợ, cả bọn ù té chạy thục mạng ra đường lộ. Về tới DM hơn 8 giờ tối. Phố thị đă lên đèn. Rất mệt, nhưng cũng rất vui.


 

Ở Dục Mỹ có một con suối.

 

Con suối DM như một món quà mà thượng đế ban tặng cho cư dân ở đây. Với người lớn, đó là nguồn nước vô cùng quí giá và cần thiết. Ngày ấy, không có hệ thống máy nước như bây giờ. Đa số gia đ́nh đều phải gánh nước suối về dùng trong sinh hoạt hằng ngày. C̣n tắm rửa giặt giũ, th́ xuống suối. Cho nên mới có cảnh, trên bờ là những anh chị giặt quần áo, mùng mền, chăn chiếu, trên những ḥn đá to, bằng phẳng như những chiếc bàn. Dưới suối là lũ trẻ con trần như nhộng, bơi lội, nô đùa, tạt nước bắn tung tóe, tiếng la, tiếng cười, tiếng khóc của lũ trẻ làm cho ḍng suối náo nhiệt, vui nhộn làm sao!

 

Những ngày nghỉ học, bọn trẻ chúng tôi thường chạy vào những nhà dân nằm dọc theo hai bên bờ suối. Chúng tôi chặt trộm mấy cây chuối, rồi kết thành bè, leo lên, thả trôi theo ḍng nước. Con suối DM rất dài, chảy từ nguồn trên núi xuống tận Ninh Ḥa. Tới Ninh Ḥa, người dân không c̣n gọi là suối nữa. Mà gọi là sông, sông CÁI hoặc sông DINH.

 

Đoạn suối của bọn trẻ chúng tôi thích nhất là đoạn từ phía sau nhà thờ xuống phía sau sở Mỹ (MACV), đoạn này dài hơn khoảng một cây số. Sở dĩ chúng tôi thích v́ ḍng suối chảy mạnh. Có nhiều đá, và đặc biệt là hai bên suối có những cây sung. Cành lá xum xuê. Có những cành lớn, dài, ch́a tận ra giữa ḍng suối.

Chúng tôi thường trèo lên những cây sung đó. Vừa hái vừa ăn, vừa nhảy từ trên cây xuống nước. Hai tay bụm lại che miệng, hú lên như người TARZAN rồi buông tay nhày ùm. Vui quá xá trời. Chán chơi tṛ TARZAN, chúng tôi kết bè chuối, chia làm hai phe thủy chiến. Có hôm, có đứa bị bươu đầu sức trán, máu chảy tùm lum. Nhưng bọn trẻ chúng tôi không sợ. Hôm sau vẫn chơi, vẫn chơi... Có những lần chúng tôi suưt chết đuối.

 

Đó là vào mùa mưa tháng 10.

Những cơn mưa rừng mới dữ dội làm sao. Nước trên nguồn đổ về mỗi lúc một nhiều. Ngày thường, c̣n suối trong vắt hiền lành bao nhiêu, th́ bây giờ nó hung dữ, cuồng nộ bấy nhiêu. Ḍng nước đục ngầu, chảy cuồn cuộn. Cuốn phăng cả những cây rừng có gốc to bằng thùng gánh nước. Nước dâng gần ngập cầu Trung Tâm. (Gọi là cầu Trung Tâm v́ có lẽ nó nằm gần Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân, nên người ta gọi nó như vậy chăng?).

 

Vậy mà bọn trẻ chúng tôi không sợ. Vẫn nhảy xuống tắm. Nô đùa, bơi lội giữa ḍng nước dữ. Rất may cả bọn chúng tôi không đứa nào làm bạn với Hà Bá cả!

Có thể nói, với chúng tôi, ḍng suối DM là nơi cất giữ biết bao kỷ niệm của thời thơ ấu: từ lúc tắm truồng cho đến khi biết yêu... Ḍng suối cột chặt chúng tôi như h́nh với bóng. Với nhiều người, có thể biển Nha Trang, Đại Lănh, Dốc Lết là số một. Nhưng với những người dân DM, nhất là bọn trẻ chúng tôi ngày ấy, ḍng suối DM vẫn là trên hết.

 

Bây giờ, gần 50 năm đă trôi qua. Tôi vẫn c̣n nhớ như in từng ḥn đá, từng ḍng chảy. Từng chỗ cạn chỗ sâu - chỗ nào rong rêu lắm ốc. Chỗ nào cát sạch có nhiều cá ḷng tong. Ngày ấy, bọn trẻ thường tranh nhau cởi áo - Lấy áo làm lưới, vớt cá về nuôi, bất kể loại cá nào.

... Bây giờ, cây cầu vẫn c̣n đó – Con suối vẫn c̣n đó. Nhưng bạn bè th́ mỗi đứa một phương - Mỗi lần đi qua cầu, nh́n ḍng suối với những lũ trẻ tắm truồng, đùa giỡn, bơi lội, tôi lại nghĩ về những kỷ niệm ngày xưa ngọt ngào, thân thương và thấy mi mắt ḿnh nóng nóng, cay cay............

 

 

 

  

 

Trần NPhương

Nangthuytinhninhhoa 10 - 2009

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Như Phương                |                 www.ninh-hoa.com