
NHA TRANG BIỂN
NHỚ
(Về một vùng biển trời và màu áo em)
Như tảng băng trôi đụng phải ngọn sóng thần.
Như cánh chim hải âu dưới bầu trời giông băo.
Ta một đời băo nổi.
Em cô bé thiên thần.
Em không phải là cô Bắc kỳ nho nhỏ.
Có chiếc răng khểnh và mái tóc đờ-mi gạc-xông.
Nhưng em với đôi mắt chim khuyên.
Nụ cười hồng.
Đôi môi mọng.
Như chùm nho chín tới.
Đă đốt cháy t́nh ta.
Gă mục tử một đời phiêu lăng...
Phải thế không em.
Ta cứ muốn thời gian ngưng đọng măi.
Chẳng c̣n ǵ, ngoài đường Trần Phú Nha Trang.
Nắng
Biển trời
Cát trắng
Áo vàng
Và gió biển
miên man.
