(Xem Kỳ 2)
KỲ 3:
Một sáng thức dậy, tôi thấy cảnh nhà im vắng quá. Bác Dư đă dậy và
đi lên rẫy từ lúc nào. Nh́n trên bàn, một đĩa khoai ḿ mới luộc, c̣n nóng
hổi. Bên cạnh là một chén đường mía non vừa mới thắng. Tôi nghĩ chắc bác
dậy sớm, luộc vài củ cho ḿnh ăn sáng. Tôi xúc động.
Đang đói bụng, tôi ăn liền một mạch gần hết đĩa. Ngon quá. Trưa bác
về, tôi hỏi, bác nói: nếu ông thầy thích th́ cứ ra sau vườn nhổ một bụi ḿ,
lấy mấy củ luộc chấm với đường non. Hoặc ông thầy lấy bánh tráng nướng lên
chấm với đường mật. Ở đây buổi sáng dân chúng tôi đều ăn như thế cả. Từ đó
sáng nào tôi cũng điểm tâm bằng một đĩa khoai ḿ luộc hoặc vài cái bánh
tráng nướng chấm với đường mía non. Công việc trên thôn Soi Nga cũng giống
như hồi tôi c̣n ở Xí Thoại: dạy đến 8g là tan học. Tôi về nhà chơi cả ngày.
Ngày nào cũng vậy.
Tôi ở Soi Nga được hơn một năm. Công việc dạy học nhàn nhă, đều đều,
đến độ nhàm chán. Bỗng một hôm, trong buổi họp Hội đồng giáo viên, BGH
thông báo năm nay nhà trường sẽ mở thêm cấp hai. Nhưng v́ thiếu gv và
không đủ hs, nên trước mắt chỉ mở thêm một lớp 6. Từ trường cấp 1 nay Xuân
Lănh có trường cấp 2. Tất cả phụ huynh hs và các em ai nấy đều mừng rỡ.
Tôi và thầy Nho được rút về Phước Lănh. Công việc xoá mù ở các buôn dân
tộc coi như cơ bản đă hoàn thành. Thầy Phan Nho được bố trí dạy lớp 1. C̣n
tôi dạy lớp 3. Thế là chấm dứt bốn năm xoá mù và sống chung với người dân
tộc.
Thú thật nếu bốn năm trước, khi nhận được quyết định này, tôi và
thầy Nho ắt hẳn sẽ rất mừng rỡ. Nhưng bây giờ th́ không. Có lẽ bầu nhiệt
huyết trong người chúng tôi đă nguội lạnh. Dù đi hay ở-dù dạy người dân
tộc hay người kinh cũng như nhau mà thôi. Tôi và thầy Nho bắt đầu làm quen
với các môn dạy hoàn toàn mới lạ: tập đọc, tập viết, tập làm văn, vẽ…
Nh́n những bàn tay nhỏ xíu tập viết, tập tô, tập vẽ, tôi thấy ḷng
ḿnh xao xuyến. Các em như những thiên thần bé bỏng, với đôi mắt ngu ngơ,
nụ cười hồn nhiên, đă làm ḷng tôi ấm lại…Trong
những ngày tháng dạy lớp 3 tôi ấn tượng nhất bài học thuộc ḷng (mà sau
này được phổ thành một bài hát nổi tiếng). Đó là bài ĐI HỌC.
Hôm qua em đến trường,
Mẹ dắt tay từng bước.
Hôm nay mẹ lên nương,
Một ḿnh em tới lớp.
Trường của em be bé,
Nằm lặng giữa rừng cây.
Cô giáo em tre trẻ,
Dạy em hát rất hay.
Hương rừng thơm đồi vắng,
Nước suối trong thầm th́.
Cọ xoè ô che nắng,
Râm mát đường em đi
Bài thơ này theo tôi suốt cả cuộc đời. Chỉ có điều, người dạy các em
không phải là cô giáo tre trẻ, mà là một thầy giáo, cũng c̣n trẻ và lại
hát rất hay!
Từ khi chuyển về dạy ở trường PTCS tôi không c̣n ở nhà bác Dư nữa
mà chuyển về ở tập thể. Đó là một trạm y tế của xă nhượng lại, có đủ chỗ
cho bốn thầy cô chúng tôi ăn ở chung. Tuy cũ kỹ, nhưng nó là một ngôi nhà
xây, mái ngói. Thế cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.
Năm 1979, vợ tôi mang thai cháu đầu. Gia đ́nh tôi bắt đầu gặp nhiều
khó khăn. Nhiều lần tôi làm đơn xin về lại Ninh Ḥa nhưng không được. Cuối
cùng tôi làm đơn xin nghỉ với lư do sức khoẻ yếu, không đảm bảo công tác.
Nhà trường chấp thuận và kư quyết định. Thế là tôi về lại Ninh Ḥa. Tính
ra tôi ở Xuân Lănh gần 5 năm. Từ năm 1976 đến năm 1980. Trong đó có bốn
năm sống chung với người dân tộc.
Nghe
tin tôi nghỉ dạy, về lại Ninh Ḥa, một vài người bạn tới thăm hỏi và động
viên tôi làm đơn xin dạy trở lại. Tôi ngần ngại từ chối v́, tôi như con
chim bị bắn hụt một lần, lần sau thấy bất cứ cành cây cong nào cũng sợ, v́
tưởng đó là cây cung. Thầy Nh́, Thầy Bí, Thầy Âu đến nhà tôi chơi động
viên măi. Cảm động v́ tấm chân t́nh của bè bạn, tôi làm đơn xin dạy trở
lại. Xét năng lực và chuyên môn, Pḥng Giáo Dục Huyện bố trí tôi về trường
PTCS Ninh Ḥa 2. Tôi được BGH phân công dạy Anh Văn kiêm, tổ trưởng tổ
ngoại ngữ. Thế là tôi trở về với chuyên môn của ḿnh. Không nói các bạn
cũng biết tôi vui sướng như thế nào. Tôi được các đồng nghiệp thông cảm và
các em quí mến. Đúng là sau cơn mưa, trời lại sáng. Năm 1988, sức khoẻ tôi
yếu (có lẽ do những năm tháng xoá mù ở các buôn dân tộc chăng?). Tôi làm
đơn xin nghỉ hẳn và được Pḥng Giáo Dục Huyện chấp thuận.
Tính ra tôi ở trong ngành GD đúng 15 năm. Trong đó có 5 năm ở miền
núi.
Thay
lời kết:
Cách đây vài
hôm, tôi đang ở trong nhà th́ có tiếng ai gọi ngoài cổng: Anh Phương! Anh
Phương ơi! Tôi chạy ra, thật bất ngờ. Kim Thoa, cô bạn ngày nào cùng đi
xóa mù với tôi ở Xuân Lănh xuất hiện. Trông Thoa có vẻ già hơn trước nhiều
(Hẳn nhiên rồi). Gần 35 năm mới gặp lại nhau, tôi mừng quá, vội mời Thoa
vào nhà. Thoa đi với một người em họ. Lúc này nh́n kỹ, trông Thoa vẫn c̣n
nét nhí nhảnh, hồn nhiên, nhanh nhẹn như ngày nào. Khỏi phải nói các bạn
cũng biết chúng tôi nói chuyện liên miên. Dĩ văng ùa về, cảm xúc dữ dội.
Chúng tôi ngồi ôn lại chuyện cũ.
Tôi có hỏi v́
sao năm đó (1977), Kim Thoa và Bích Loan xin nghỉ dạy? Đâu có, tụi em đâu
có xin nghỉ. Đang dạy th́ có thông báo của Ty Giáo Dục triệu tập về, và
đưa ra quyết định đ́nh chỉ công tác. Chắc em và Bích Loan có vấn đề về lư
lịch. Đau đớn quá. Nhưng thôi, mỗi người có một số phận. Tôi an ủi Thoa.
Đưa Thoa và cô em ra về, ḷng tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Trước mắt
tôi, cảnh núi rừng Xuân lănh hiện ra với những em học tṛ dân tộc ngu ngơ,
những chàng trai đen nhẻm đóng khố, những cô gái ở trần với những bộ ngực
căng tṛn. Những đêm đi săn, những buổi chiều ngồi câu cá. Những lần vào
ruộng mía ăn đường mật và những đêm ngồi ca hát bên nhau …Với tôi họ rất
đỗi thân thương. Họ đă cưu mang tôi trong những ngày tháng gian khổ nhất,
cô đơn nhất. Tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ quên họ…..
HẾT


Trần
Như
Phương
Ninh Ḥa, ngày đầu năm mới 2010