Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


HƠI ẤM ĐÊM ĐÔNG

Mc Đồng

? ˜ { @

Đêm qua, một đêm đầu đông, cái lạnh bắt đầu tràn về với những cành cây ngọn cỏ của xứ Ấn, với con người và vạn vật tồn sinh, đặc biệt là với những mảnh đời thường thấy trên khắp nẻo đường góc phố của xứ sở nguồn cội triết lư, tôn giáo. Đó là những mảnh đời gần giống như không có cuộc đời. Họ chỉ sinh ra như là bị bắt buộc phải sinh ra. Họ không có người thân, không có mái ấm, không có cái giường để ngủ, không có cái gối để nằm, không có cái chăn đàng hoàng để đắp.

 

Cái đau khổ nhất của con người không phải là nghèo cùng vật chất, thiếu thốn cơm ăn áo mặc, mà tội nghiệp nhất là bần cùng về trí tuệ, không đủ khả năng để tự dựng đứng con người ḿnh. Xă hội Ấn Độ đă tạo dựng nên một lớp người như thế. Những quan niệm cổ lỗ xỉ về giai cấp đă ăn sâu vào tâm lư người. Họ chấp nhận những học thuyết quái gỡ, họ cho rằng cuộc đời họ vốn được an bài bởi Thượng đế, bởi Phạm Thiên hay một đấng tối cao nào đó. Sung sướng, đau khổ, vinh hay nhục, đều do "cái ông đó" trao thân phận cho họ. Họ an hưởng sự hạnh phúc giàu có mà ông cha họ đă có sẵn, sinh ra họ và truyền thừa. Họ chấp nhận sự nghèo cùng và lao thân làm nô lệ giai cấp cho kẻ nhà giàu. Những kẻ nghèo này không dám tin họ có khả năng đứng lên, có khả năng làm con người thật sự. Với họ, sự tiến hóa như là một điều ǵ đó tội lỗi, hăy sống bẩn thỉu, lăn lộn và phục vụ cho giai cấp trên mới là ... trung thành với Phạm Thiên.

 

Với quan niệm đó, họ măi nghèo, măi bần cùng, măi măi không có miếng ăn no, và không có chiếc áo mới. Nhà của họ là khắp nơi trên các tuyến đường. Giường ngủ của họ là lề đường, vỉa hè. Gia tài của họ là đôi tay chân gân guốc đen đúa đủ sức đạp xe richchaw, khuân vật nặng, hoặc là một chiếc xe vừa thuê, hoặc là một cái túi rách đựng ba đồ đạc lỉnh kỉnh mà người giàu khi đi ngang phải đưa tay bịt mũi, hoặc là... không có ǵ.

 

Những thân phận như thế, những mảnh đời như thế, làm sao chịu nổi cái lạnh buốt giá của mùa đông Ấn Độ?! Hăy nh́n mà thấy, mà thương cho số phận con người ngày nay, con người của một thế giới văn minh, con người của một đất nước đang tự hào có nền kinh tế nhất nh́ Châu Á. Chúng tôi chỉ biết xót thương, rồi trầm cảm.

 

Những tấm chăn, hay những tấm ḷng bé nhỏ mong manh, không là ǵ cả, nhưng khi trao tay cho họ, trên môi họ có những nụ cười thích thú, cử chỉ của họ là những lời cảm ơn bằng tiếng Hindi, chúng tôi nghe không được nhưng có thể hiểu.

 

Cầu mong, giấc ngủ của họ được ấm hơn một chút.

 

Cầu mong con người trên thế gian này nh́n về người khác nhiều hơn một chút.

 

Cầu mong loài người trên thế giới này được nhiều cơ hội hơn một chút để thăng tiến.


? ˜
{ @

           q mục đồng

(Ghi lại sau 1 đêm đi phát chăn cho người nghèo ngoài đường).

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com