Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 



Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


MỤC ĐỒNG
TỰ TRUYỆN - Hồi 4
 

Mục Đồng

 

ĐỊA LINH BẤT THUẬN 

Thiên Tứ Già Lam, thụ bẩm công huân huyền thoại

Ninh Hà Mỹ Trạch, sơ t́nh niệm khắc thời quang.

Đất Ninh Hoà thời bấy giờ, vẫn kể Trừng đạo sư là bậc thầy danh giá, phương tiện tương đối sum suê. Mục tiểu tử theo chân thầy về chốn mới, vẫn c̣n hưởng lộc xịn trên chiếc xe ǵ mà một cái yên dài, chứ không phải hai yên như cối, hay custom, đời mới màu nho, 70 phân khối, một sự hiếm hoi mà lúc bấy giờ, không bậc truy y nào có được.

Tuy nhiên, đời sống tu hành lại là những bước chân sơ hạ, tường rêu xa lạ, giếng nước in trời. Đêm về muỗi réo khắp nơi, chiều xuống hương xông mùi ngạt. Cây gạo cổ lá thưa xao xác, mái đ́nh bên bóng nép thâm trầm.

Những ngày đầu, biết bao điều đơn bạc. Phật tử địa phương đón mừng thầy mới, vội vàng xây được cái nhà tắm hai vuông, bên cạnh giếng làng bao đời cổ kính. Mỗi lần ngâm thơ, làm phú, cứ vác cuốc và cầm giấy lên đồi. Trớ trêu, ân oán thay! Chuyện tế nhị ai nào khoanh vùng hay làm dấu, cứ đất mềm mềm cuốc xuống mà đi. Lâu lâu gặp lại dấu tích xưa c̣n tự nhiên hương mực tàu hữu xạ. C̣n mục tiểu tử thân cô tuổi thiếu, nào có dám lên tận đồi cao, nhất là lúc đêm về heo hút, cứ gần gần cây khế phía sau nhà, bị hương bay vơ vẫn, cả chùa đều hay, day bắt tận tay, rầy ngay mấy trận.

Hic, em c̣n nhỏ mà!

Bữa cơm đơn sơ mỗi ngày, vẫn giữ đều quá đường v́ trong mùa hạ. Rau vườn hái luộc (tra dùm tự điển luộc, hay luột mới đúng chính tả?), tương gạo tự làm. Dọn lên thơm phức ai thấy chẳng ham, tiện tay gắp luôn tém nhanh nửa dĩa. Thầy nh́n thương mà bảo:

- Ăn th́ cũng được, thầy không tiếc, huynh không dành, nhưng con phải tập hạnh khiêm nhường, ăn coi nồi ngồi coi hướng. Gắp thức ăn cũng phải nh́n ngó, sao cho người khác cũng được thưởng dụng bằng ḿnh, chứ chỉ biết ḿnh, sao c̣n phước đức?

Nhỏ nhẹ dạ một tiếng rồi, từ đó không bao giờ tham ăn, gắp đầy nữa. Bản toạ ngoan hiền từ nhỏ chư vị ạ!

Chùa Thiên Tứ Mỹ Trạch là một chốn địa linh, nằm khép ḿnh dưới chân núi Đất, nơi Bồ tát Quảng Đức đă chấn tích linh sơn, dựng thảo am ṛng tu hai niên chẵn. Trên đỉnh đồi vẫn c̣n dấu tích tháp cổ của tổ khai sơn, hiệu Đạo Minh. Bồ tát về tiếp thừa Già lam tên Thiên Lộc, bao nhiêu dấu tích vẫn c̣n lưu tại chùa Thiên Tứ. Bởi thời cuộc nhân duyên, chùa Thiên Lộc trên đỉnh đồi không c̣n tồn tại, nên biển hiệu pháp khí đều dời về nhập chung dưới Thiên Tứ thiền môn. Di ảnh Bồ tát Quảng Đức vẫn c̣n, thầy trụ tŕ hiện tại (tức chú Khôi thuở nọ) đă dựng thêm một dăy tôn tượng phía trước, có chú thích rơ là các đời khai sơn và kế thế trụ tŕ. Chứ không phải các tượng La hán như một số người lầm tưởng.

Lúc về đến chốn này th́ cơ bản công phu, sử dụng bảng khánh, chuông mơ, tán tụng, chú mục đồng đă khá gọi là rồi. Được thầy cho phép, chú lần đầu tiên thực tập hô canh.

Theo truyền thống thiền môn cổ, năm canh đều có người tri chung bảng hô một bài kệ và nhắc nhở niệm Phật, tỉnh thức tu hành. Nhà chùa chủ trương ngủ nhiều là vô minh, không đắm ch́m ngủ nghê, mà chỉ nghỉ ngơi, cho các căn dừng đóng, đúng khoa học chứ không tự huỷ hoại ḿnh trong việc ngấu nghiến trà lá, cà phê. Ngày nay, nghi thức hô canh chỉ đơn giản c̣n lại canh đầu lúc 9 giờ tối và canh cuối lúc 4 giờ khuya.

Mỗi lần tiếng hô canh ngân nga cất lên, kèm vài tiếng bảng đồng điểm theo và sổ dần đến lúc kết, người nghe thấy âm thanh ḷng trở nên thanh thản, an lạc, giải thoát lắm. Hô canh phải đúng hơi điệu, bốn câu th́ hai sống hai mái, ba chữ cuối phải hạ thật điêu luyện, không th́ nghe nghê nga như lời ru ngủ. Giọng phải hùng mà thiền vị hữu dư. Tiếc là mục tiểu tứ lúc ấy tuổi tṛn thập nhị, sao được giọng ấm như yêu cầu, chỉ là làm đúng quy cách mà thâu.

Một thời gian sau, chùa đón thêm mấy chú. Chú Hải tức thầy Tế Đạt bây giờ trụ tŕ ở Cam Lâm, và một người em là thầy Tâm Viên, nay đă trụ tŕ một chùa khác ở Ninh Hoà. Mục đồng thích và yêu mến nhất là chú Cường, tức thầy Chúc Tráng, người th́ hiền khô, nết hạnh ham tu lạ lùng. Nguyên do là trốn nhà đi tu trong chùa Từ Vân (chùa vỏ ốc) Cam Ranh, nhưng sao đó lại t́m về xin ở chúng cùng tu nơi Thiên Tứ. Hôm cha mẹ đi t́m, ḍ theo dấu đến tận xứ t́m con. Chú ấy sợ bắt về nhà, đứng sau hè, mắt nhắm nghiền, hai tay chắp cứng, miệng liên hồi niệm Quan Âm Bồ tát. Công nhận, Bồ tát linh ứng thiệt, khiến thế nào mà sư phụ thuyết phục được cha mẹ chú ấy chịu cho con tu. Chẳng biết là Bồ tát linh hay là do thầy giỏi. :)

 

Mỗi lần ngồi chơi, nhất là đêm trăng sáng trải chiếu giữa sân chùa, mục đồng hay nắm ngược mũi chú Tráng đẩy lên, lỗ mũi rộng ra, rồi cười hề hề, v́ trông y như mũi Trư Bát Giới. Chú ấy để yên cho ḿnh giỡn, vẫn lâm râm học cho xong phần Lăng nghiêm thần chú đệ tứ. Trông lại, mục tiểu tử đă ngủ quên tự lúc nào. Chính tay người anh thương mến này, cũng như mẹ hiền nơi quê nhà, nhẹ nhàng bế vào giường, treo mùng kê gối để em ngủ ngon cho đến sáng. Giờ lớn rồi, t́nh thương không đổi. Em cảm ơn sư huynh thật nhiều. Viết đến đây, mắt em ươn ướt.

Kỷ niệm ở đây c̣n gắn liền với chú Vinh, người cùng tuổi nhưng học sau, đến từ làng Hội Phú xuất gia. Trong gia đ́nh tâm linh, th́ hai người là nhỏ nhất. Thỉnh thoảng cùng nghịch phá, cùng lên đồi hái nhăn rừng, cùng ra hè ba hoa và cùng oánh nhau tới tấp. Mục đồng luôn chịu phần thua v́ tạng người nhỏ hơn, dáng vóc h́nh hải bé bé xinh xinh và chưa được đào luyện kinh nghiệm trận mạc nhiều bằng việc đi cùng đàn ḅ ăn cỏ, săn bắt, ṃ ao... Thua cơ bắp, ta dùng trí. Chờ cơ hội trả thù, canh chú Vinh đang gội đầu, mục ta tiện đà ra tay nhận đầu vào thau nước lớn. Sặc sụa một hồi, rồi cũng oánh trả, rồi cùng bị phạt quỳ. Nhưng mục đồng được cái sư phụ khen thông minh, he he. Ông Vinh giờ nghe nói đi bộ đội, rồi phiêu bạt đi đâu, vợ con thế nào chẳng rơ. Một thời kỷ niệm tuổi thơ.

 

Cứ tưởng hương xông thiền phả, an tịnh đạo tràng, nào ngờ gió nghịch thổi sang, để thầy tṛ tứ đàng xẻ lối. Một hôm đi học về, thấy chùa xôn xao, cả nhà rộn rịp, người người dọn dẹp, kẻ kẻ buồn thương. Th́ ra trong làng, có ông cựu chiến binh nào đó, quan niệm vô thần, không ưa Phật giáo, đâm đơn kiện cáo, buộc xă ra tay, trục xuất mấy thầy, đều trú cư bất hợp pháp :)

Th́ đi thôi!

 

Thầy tṛ về lại Tiên Du. Tại Thiên Tứ vẫn duy tŕ một chú, cho đến ngày nay chính thức là kế vị trụ tŕ, thầy Như Hoằng. Riêng mục đồng v́ đang học Ninh Hoà 2, tức Trần B́nh Trọng ngày xưa và Đinh Tiên Hoàng hiện tại, nên vùng trên lưu lại, để tiện bước học hành.

Về lại bên gia đ́nh, đời tu nhiều điều sa sút. Một kinh nghiệm cần sẻ chia những người tu học, đă quyết chí xuất gia ắt phải ĺa khỏi gia duyên. C̣n vương thế t́nh, khó bề giải thoát.

 

Sự trục trặc về tâm linh, sự sa sút về đạo hạnh khi Mục đồng trở lại nương nơi chùa nhà, Phổ Hoá tự, thế nào, xin xem tiếp hồi sau sẽ rơ.

 

 

 

Mục Đồng
8/2014

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com