Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.

-----˜ ] -----


Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 

NGƯỜI THẦY
q mục đồng
 

? ˜ { @


Có một bản nhạc mà chúng ta, nhất là những người học tṛ đă từng ngồi ghế nhà trường, đều rất ưa thích, đó là bài "Người thầy". Ca khúc này được nữ ca sĩ Cẩm Ly thể hiện rất thành công: …Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, từng ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy, để em đến bên bờ ước mơ, rồi năm tháng sông dài gió mưa, cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa. Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, dù đời từng ngày qua êm đềm trôi măi, chiều trên phố bao người đón đưa, ḍng sông vắng bây giờ gió mưa, c̣n ai nhớ ai quên con đ̣ xưa. Dù năm tháng vô t́nh trôi măi măi, có hay bao mùa lá rơi. thầy đă đến như muôn ngàn tia nắng sáng soi bước em trong cuộc đời. Vẫn nhớ những lúc chiều mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai, thầy vẫn đi lặng lẽ…”. Đó chính là những h́nh ảnh rất thường, nhưng rất thiêng liêng của những người mang trọng trách trồng người. Hôm nay, nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, trong tinh thần tri ân giáo dưỡng, chúng ta cũng nên dành vài phút để tưởng nhớ lại công ơn của những bậc ân sư đă tác thành cho ta bao nguồn kiến thức và lẽ sống. H́nh ảnh Thầy đă đến từ đâu, và hiện thân như thế nào ?!

Thầy đă có mặt ngay từ giây phút đầu tiên khi một em bé đặt nên một câu hỏi. Người Thầy đă hóa hiện khắp nơi trên địa cầu này.

Thầy chính là những người như Socrates

, biết khuyến khích tuổi trẻ khám phá những điều mới mẻ, khuyên tuổi trẻ nên ṭ ṃ, đặt những câu hỏi, và tự ḿnh dấn thân đi t́m cho được câu trả lời ấy.

Thầy chính là những người như Anne Sullivan, đă đặt trọn niềm tin vào đôi tay rộng mở của một người học tṛ rất nhiều dị tật - điếc, câm, mù - Helen Keller, để chính người học tṛ này cuối cùng tự ḿnh khám phá ra những bí mật của vũ trụ.

Thầy là những mẩu chuyện không thể nào kể hết, mà qua đó, chân lư được triển khai.

Thầy là những nhân vật mà tiếng tămvà khuôn mặt đă phai mờ, nhưng tư tưởng, nhân cách cao vời qua những lời dạy, bài học vẫn c̣n được thẩm thấu và lưu lộ măi măi trong ḷng người học tṛ.

Thầy là hiện thân của một người cha: cao cả nghiêm từ, một người mẹ: đùm bọc thương yêu, một người anh: che chở bao dung, một người chị: sẻ chia những tâm t́nh.

Thầy đă từng rơi nước mắt hạnh phúc khi vui mừng cho những thành đạt ccủa học tṛ ḿnh, đă từng cười hân hoan khi học tṛ cũ của ḿnh thành gia thất rồi có đứa bé đầu ḷng, và cũng đă từng đứng cúi đầu lặng lẽ không lời trước mộ huyệt của những mái đầu xanh sớm từ giă Thầy.

Thầy từng ngày từng ngày được xem như một diễn viên, tŕnh diễn tiết mục t́nh người, ḷng thương yêu, sự hiểu biết trên sân khấu cuộc đời.

Thầy là một người bạn, đă bao lần sẻ chia kinh nghiệm, trao đổi tư lương để bao lớp người trước ḿnh, ngang ḿnh, sau ḿnh cùng về với cội nguồn chân lư.

Thầy như là một điều dưỡng viên, một bác sĩ tận tụy chăm sóc cho người tṛ, sợ rằng tṛ sẽ thiếu vắng một vài chất liệu từ ái, khoan dung và những kiến thức tối cần để cơ thể "nhân bản" trở nên bệnh hoạn.

Thầy như một huấn luyện viên, đào luyện những vận động viên "con người" biết vận động, nâng cao thành tích trên đường đua nhân nghĩa, trên bể bơi ân t́nh, lập kỷ lục tự điều phục ḿnh và ghi bàn trên sân chơi tương quan tương duyên của thế thái.

Thầy là một người sưu tầm những bài báo thất lạc, để bổ sung thông tin cần thiết cho mọi người xung quanh.

Thầy là một tài xế điêu luyện, lèo lái chiếc xe Giáo Dục đi đúng hướng, không lệch đường, để cho bao nhiêu thế hệ đàn em có những cội nguồn chuẩn xác làm nơi quy trú.

Thầy c̣n là một chuyên gia tâm lư, một bảo mẫu đáng yêu, chăm sóc và hướng dẫn tận t́nh về cả thể xác lẫn tinh thần cho người đang cần ḿnh giúp đỡ.

Thầy cũng là một nhà truyền giáo, suốt đời chỉ v́ mục đích truyền bá giáo lư “Sự Thật” đến cho tất cả tín đồ, như Mahatma Gandhi từng nói: “Không có tôn giáo nào cao quư hơn sự thật".

Thầy thật sự chẳng có ǵ để dạy, mặc cho những bản đồ, đồ thị, công thức, bảng chia động từ, những cuốn sách,… đă được Thầy tŕnh diễn khắp nơi. Ngược lại, mong muốn của Thầy là để chính học sinh tự t́m học, nghiên cứu và nhờ đó họ t́m ra trên trên đời này, họ là ai.

Thầy cũng là một nghịch lư; Thầy nói to nhất khi Thấy đang lắng nghe; những món quà lớn nhất Thầy hằng mong mỏi nhận được từ học sinh là không có một sự đáp trả nào.

Thầy không đặt mục đích dựa trên một vinh hoa phú quư nào, nhưng Thầy suốt đời luôn đưa ra những yêu cầu, đ̣i hỏi, để t́m cơ hội cho học tṛ sử dụng tài năng của họ và đôi khi biết chấp nhận thất bại trong cuộc t́m kiếm vô tận đó.

Thầy là niềm may mắn nhất cho tất cả những ai biết nỗ lực, chứ Thầy không phải chỉ là người cho điểm, ban ơn cho những người thụ động, chỉ biết dựa dẫm, dua nịnh.

Thầy là một triết gia, luôn nh́n thấy cuộc sống của mỗi sinh linh tái sinh từng ngày, bằng những câu hỏi, nh4ưng ư tưởng, những t́nh bạn mới và những sự tiếp xúc mới.

Thầy là một kiến trúc sư đại tài, biết xây dựng cẩn trọng ṭa kiến trúc trí tuệ bằng niềm tin và ḷng thương yêu, ṭa kiến trúc ấy có thể đứng vững măi măi chứ không phải chỉ vài thế kỷ.

Thầy là một chiến binh, ngày ngày chiến đấu với bao thế lực, như sư sự áp đặt, thụ động, nỗi sợ hăi, sự nhu nhược, định kiến, ngu dốt, và sự thờ ơ. Đồng minh vĩ đại của chiến sĩ ấy là sự thông minh, óc ṭ ṃ, sự sáng tạo, cá tính, sự ủng hộ của phụ huynh, niềm tin, t́nh người và những nụ cười...

Thầy luôn tri ân các bậc phụ huynh, bởi v́ từ họ, Thầy đă nhận được một sự giao phó thiêng liêng, một trọng trách bất tận đối với con cái của họ.

Thầy là người có một quá khứ giàu kỷ niệm; một hiện tại đầy thách thức, phiêu lưu; và một tương lai ngập tràn hy vọng.

Thầy dù có thể là bông hoa diên vỹ nở chỉ một ngày, nhưng nó tạo cho tṛ một niềm tin suốt đời. V́ "nhất tự vi sư, bán tự vi sư".

Thầy chính là người Thầy giáo chân chánh, và Thầy vẫn ư thức và biết ơn điều đó mỗi ngày.

Chúng ta măi tôn vinh những bậc thầy cao quư như thế! V́ nhờ có quư thầy mà cuộc đời luôn nở hoa, con người biết sống bằng chân tâm, thế giới bớt đi thù hận, điêu linh.

Bên cạnh đó, cũng có những người "thầy", dù đứng lớp, rao giảng kiến thức Văn, Sử, địa, toán, lư… nhưng măi măi họ vẫn không phải là Thầy, v́ họ thiếu vắng những đức tính trên. Dẫu biết rằng, cuộc sống cần phải song hành giữa kinh tế và những khao khát thăng hoa, nhưng cuối xin các vị “thầy” ấy đừng v́ quá chú trọng kinh tế, mà đánh mất lương tri nhà giáo, như những sự kiện rùm beng gần đây của một số giáo sư đại học tại Việt Nam. Thà rằng ngu dốt, để hậu quả chỉ một ḿnh gánh chịu; c̣n hơn có kiến thức mà bại hoại đạo đức, gạ gẫm học sinh cùng sa đoạ với ḿnh. Hậu quả ấy nghiêm trọng khôn lường, v́ nó kéo theo rất nhiều cá nhân, nhiều thế hệ phải vùi chôn ḿnh trong những cái xác không hồn.

Thành thật kêu gọi những người lèo lái con thuyền Giáo Dục của nước nhà, đừng v́ ham danh hảo, đua đ̣i theo căn bệnh thành tích, rêu rao những giáo điều sáo rỗng, truyền bá những tư tưởng xơ cứng, khô khan…để dần dần đốt cháy những tài năng, phá sản một thế hệ.

Cuối cùng, người học tṛ này xin măi măi nghiêng ḿnh, ghi nhớ công ơn trời biển của bao bậc ân sư, từ mẫu giáo, tiểu học đến đại học, từ Thầy giáo đời đến những bậc Đạo sư. Thân mạng, kiến thức và những ḍng tư tưởng ngày nay con đang có chính là nhờ cha mẹ tác thành, và các bậc ân sư dày công nuôi dưỡng.

Xin suốt đời khắc ghi vào tim h́nh ảnh NGƯỜI THẦY!

 

? ˜ { @

Mục Đồng
Delhi, 20/11/2006

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com