Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 



Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 

                                                                  

 NHƯ LY RƯỢU ĐẦY
mục đồng

“Buồn như ly rượu đầy, không có ai cùng cạn. Buồn như ly rượu cạn không c̣n rượu để say.”

Buồn kiểu này th́ chạy đằng nào cũng buồn. Mà chuyện đó có ǵ đáng buồn?! Có những mănh đời gian nguy trơ trọi, người ta phải đối mặt với tử thần để giành giật lấy phút giây được sống. Có những con người phải bươn chải nắng mưa, để làm những công việc mà "giai cấp cao" cho là việc thấp bé, để giành lấy miếng cơm, manh áo. Có những con người dần dần đánh mất cả khối gia tài của tri thức, lẫn ân t́nh, mà họ không có cơ hội t́m lấy lại được. . . Thế mà có khi nào họ buồn?!

 

Ḿnh buồn bởi v́ bản ngă đóng khép, không thể chấp nhận được ngoại cảnh ập đến. Đôi khi, nghĩa của chữ buồn có thể hiểu là "thương", "sót", "băn khoăn cho"... Bởi lẽ, nhiều kho tàng quư giá của tâm hồn, như ḷng tự trọng, như sự tin yêu, như uy tín, như sự hỗ thẹn, như t́nh thương yêu, v.v. và v.v. người ta dễ dàng đánh mất, chà đạp, thậm chí bán rẻ. Ḿnh thấy thế, không "buồn" sao được.

 

Có nhiều người coi lời hứa của ḿnh như cơn gió bay. Hứa cho qua chuyện, cho đạt được mục đích của ḿnh, khi đạt được rồi th́ cố quên đi. “Hứa thật nhiều mà thất hứa cũng thật nhiều”. Có người từ nhỏ chỉ biết vơ vét, thu tóm, không hề biết chia sẻ, giúp đỡ, mà thiên hạ thường gọi là "có sổ thu mà không có sổ chi" đó. Họ coi họ là trung tâm vũ trụ, là thứ mà bao nhiêu của cải, quyền lợi phải tập trung về, không cần biết bên kia cửa sổ, một tấm thân cơi c̣m đang lục lọi trong gói cơm thiu t́m được miếng thịt kho c̣n ăn được. Có những người không biết ḿnh là ai, thuộc giai tầng nào, nhưng thấy chiếc ghế đó ở ngôi cao, được nhiều danh tiếng, địa vị th́ bằng mọi cách tranh giành cho được, để rồi bao nhiêu chữ kư lụi xụi được thực hiện trên chiếc ghế ấy, bao nhiêu quyết định sai lầm từ tâm lư muốn bảo vệ chiếc ghế ấy đă xảy ra. Và hậu quả, bao nhiêu người xung quanh họ hứng lấy phiền hà, khổ đau, khắc nghiệt, đói khát... Họ đâu cần biết.

Nếu thế gian này toàn là những con người như thế, thử hỏi thế giới sẽ về đâu. Thế giới chỉ có thể tốt đẹp khi tương đối một số người trong đó biết sống v́ người khác. Ḿnh chỉ có thể nói "tương đối một số người trong đó" chứ không dám nói là tất cả. V́ tất cả là con số không tưởng.

 

Riêng về chuyện t́nh cảm. Nghe th́ như một chuyện đùa, không đáng bàn, nhưng có đó, lắm người coi t́nh yêu như một tṛ đùa. Khi họ cần bóng h́nh ai đó, họ sẵn sàng trao hết cả trái tim, khối óc, sự nghiệp, tiền tài ... nhưng khi có ǵ đó không vừa ư họ, họ sẵn sàng vứt bỏ tất cả để chạy trốn, để tầm cầu bóng h́nh khác, để t́m được bến đỗ an toàn. Họ không cần nghĩ đến cảm giác người c̣n lại sẽ như thế nào. Cả hai người, ai chẳng biết khi yêu th́ kèm với tham ái, ích kỷ, ghen tuông. . . Thế tại sao lại nỡ ḷng để lại bao nhiêu nội kết ấy cho chỉ một người gánh chịu?

 

Khi đă muốn từ bỏ th́ người ta có đủ mọi cách, mọi lư do để biện chứng, nghe rất có lư. Đă dùng lư trí để biện luận, th́ trái tim và t́nh cảm đâu đủ sức đánh lại. Ôi t́nh yêu! Hỡi thế gian, t́nh là cái giống quái ǵ? hi hi hi

 

Xin mở rộng ḷng đón nhận tất cả mọi nguồn cơn. Xin tập hạnh lắng nghe của Quán Thế Âm Bồ tát. Xin tập hạnh độ khắp chúng sanh của ngài Địa Tạng Bồ tát. Xin tập nuôi dưỡng trí tuệ theo gương ngài Văn Thù Sư Lợi .

 

Mà thôi, phát nguyện cũng gần như lời hứa, hứa nhiều quá mà làm không được th́ mất uy tín với các vị Bồ tát chết luôn á. Thất hứa với ai c̣n tha thứ được, thất hứa với bề trên là không xong à. Nên ai có phát nguyện cũng phát ít ít thôi.

 

Chúc mọi người trên toàn cầu có giấc ngủ nhẹ nhàng thật say, sáng ra an hưởng một ngày b́nh yên.

 

 

 

 

  

 Pune, một đêm, nửa đêm

Mục Đồng
tập làm người buồn


 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com