Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


TÀ ĐẠO

Mc Đồng

? ˜ { @

          Hôm trước, ăn đậu kho tiêu, cay quá, nhằm lúc bị sổ mũi liên miên, tui bị sặt 1 phát, hồn văng khỏi xác. Thần thức đang vất vưởng mơ hồ th́ phía sau có tiếng người kêu:

- Mời anh Mục Đồng đi theo chúng tôi!

 

          Tôi muốn quay đầu ngó lui th́ không thể được, v́ cái cổ bị trúng gió, c̣n cứng ngắt, không quay được, mà trời th́ lờ mờ, tối tăm, chẳng thấy ǵ. Lúc sau nghe th́ thào nói chuyện, h́nh như phía sau tôi có 2 người, nhưng ngôn ngữ rất lạ. Để ư kỹ nghe có 2 giọng, mới đầu tưởng 1 nam 1 nữ, sau nghe lại th́ không phải, h́nh như chỉ toàn hơi gió mà 1 giọng khàn khàn, toàn âm pass, 1 giọng nghe eo éo, treble hơi nhiều. Sau này mới biết, đó là 2 ông quỷ Hắc, Bạch vô thường. Th́ ra tui được mời xuống âm phủ hả trời?!

 

          Thôi th́ 1 liều ba bảy cũng liều, được đi du lịch xa một chuyến miễn phí, dại ǵ không đi cho biết. Thế là tui vui vẻ đi theo hai ổng, (nói đúng là tui đi trước như tù nhân vậy), 2 ông đi sau thỉnh thoảng đưa tay chỉ hướng, v́ đường phía trước mờ mịt lắm, đúng như câu “tiền lộ mang mang, vị tri hà văng”. Đi lâu mà im lặng quá, tui thấy hơi buồn định tán gẫu với 2 ông vài câu cho vui, nhưng chẳng hiểu sao không hề mở miệng được. Cứ ú a ú ớ mấy lần th́ ông bên phải tḥ tay trong túi áo, lấy ra cái máy ǵ đó có chút xíu khoảng bằng gói xôi, bấm mấy cái rồi ḍng chữ hiện lên màn h́nh, ổng đưa tui coi: “Khu vực nhiều khói độc, tất cả âm hồn đều bị khóa mồm v́ lư do an toàn.” Tôi thầm nghĩ: “Trời, hú hồn, vậy mà cứ tưởng bị ǵ. Dưới âm phủ mà cũng bày đặt chia khu vực, chỗ nào mà chẳng độc. Nếu không ai gọi là địa ngục”. Nhưng nghĩ cũng lạ, dù không nói được, nhưng ḿnh nghĩ ǵ trong đầu, mấy ông này hiểu hết trơn ông ơi. Ghê thiệt! Vậy là lâu nay ở trên trển, tui làm ǵ, nghĩ ǵ, mấy cụ này ghi sổ theo dơi hết rồi.

 

          Đi hồi lâu, phía trước chúng tôi hiện ra một cây cầu thật dài, hơn cả cầu Đà Rằng ở Phú Yên nữa, nhưng không đẹp bằng cầu Bắc Mỹ Thuận. Trông xa, nó cứ vừa thật vừa ảo, chẳng có h́nh dáng nhất định. Người ta đi trên đó, h́nh như chỉ dùng ván trượt hay lướt bằng từ trường ǵ ấy, chẳng có ai đưa chân bước. Th́ ra, công nghệ khoa học dưới này cũng tiên tiến gớm. Tới gần đầu cầu tui nh́n thấy biển hiệu bằng chữ Nho: “Nại Hà Kiều”, phía dưới có chú thích ḍng chữ nhỏ: “Nai Ha bridge”. À, như vậy là Diêm Vương cũng khuyến khích dân chúng cơi dưới này học ngoại ngữ dữ a. Hèn chi, quỷ sứ cũng biết sử dụng cả máy thông dịch.

 

          Đang thả hồn lướt trên chiếc cầu đẹp chưa từng thấy, tui định phun vài câu thơ và ngẫm tới ngẫm lui cho thuộc để bữa nào về lại khoe với mấy anh chàng trên nhà (không biết có ngày trở về không nữa), th́ nghe con chó mực to hơn thân người, sủa bằng tiếng Anh, mà cũng lạ, chó trên ḿnh sủa “Go Go” (gâu gâu), c̣n ở đây th́ sủa ngược lại “Come! Come!” Hỗng lẽ, nhờ trùng âm như thế mà cơi dưới này dùng chó để welcome khách hả trời. Nghĩ sao ḿnh ăn ở cũng đâu đến nỗi tệ, cho người lên mời ḿnh xuống chơi mà dám để chó ra đón, tí nữa phải ư kiến lên cấp trên mới được.

 

          Lúc này th́ chẳng thấy 2 vị sứ giả đâu nữa. Th́ ra, 2 ổng chỉ đón khách tới đầu cầu bên kia thôi, c̣n việc đón người vào trong này để tham quan, hay để bị xử tội ǵ đều do máy móc xử lư hết. Kể cả con chó lúc năy cũng là rôbôt mới được thay, nghe nói trước kia dùng chó thật. Diêm Vương phải tốn nhiều công sức, cho người lên lùng khắp trên trần gian, tuyển đúng giống cẩu xịn, phải nuôi ăn, luyện giọng và tập cho được tính cần mẫn phục vụ công tác âm tào, thật không phải dễ.

 

          Lúc năy, c̣n có 2 người đồng hành, thắc mắc ǵ c̣n hỏi được, giờ chỉ c̣n một ḿnh, tui đang lơ ngơ chưa biết ḿnh lạc vào đâu, (v́ cũng chưa rơ ḿnh thuộc dạng “bị bắt” hay “được mời”), th́ “ầmmmmm” một tiếng, cánh cửa to đùng mở ra. Có lẽ đây là cánh cửa địa ngục. Hai bên là cặp đối viết bằng thư pháp tiếng Việt:

 

Thiên đường trên kia to đùng không chịu bước

Địa ngục dưới này nhỏ xíu lại chun vô.

 

          Vọng từ xa là tiếng cười dài sảng khoái, rất ma quái, tui đoán chắc là tiếng cười của Diêm Vương, nhưng nh́n hoài chẳng thấy ổng đâu. Hỏi 2 tên lính gác cổng, th́ họ nói toàn tiếng Hindi, chẳng hiểu ǵ. May thay, có 1 anh thông minh, chỉ tay về hướng góc xa xa, có một cái máy, tui đoán là máy đàm thoại, hay cũng một dạng máy chat chit như trên ḿnh vậy. Tui bước tới, đưa tay bấm nút “START”, th́ ḍng chữ hiện ra: “Welcome to the Hell”, phía dưới có ḍng tít nhỏ chạy theo: “ưu tiên cho kẻ ăn ở ác nhân thất đức”. Tui thấy rợn tóc gáy (à, tóc đâu nữa mà rợn, chỉ thấy lạnh sau ót). Một loạt từ chỉ ngôn ngữ hiện ra, tui bấm scroll dần xuống, đến chữ “Vietnamese”, click một phát, trong máy phát ra âm thanh: “Xin chào anh Mục Đồng, mời anh ghé âm phủ chơi, uống trà đàm đạo”. Trời, tui rụng rời tay chân luôn, chẳng những nó nói được tiếng Việt, mà c̣n biết ḿnh là ai nữa. Coi bộ, dân chúng Việt Nam lọt xuống dưới này không ít đâu à, cứ nh́n phần mềm phát triển tích hoạt tiếng Việt kiểu này là biết rồi. Cũng phải, tội phạm người Việt mà lọt xuống đây toàn là thứ dữ, có ăn có học, có tŕnh độ cao không mà. Nếu tui mà làm Diêm Vương, chắc tui cũng phải để mắt tới mấy ông “có tài mà thiếu đức”, ăn chẹt của dân, đào bới xới móc, rút bỏ túi riêng v.v., cho mời về dưới này hưởng già hết.

 

          Cái máy lạ quá, chẳng biết bấm làm sao. Tui ṃ hoài chẳng được, tui bực ḿnh đập cái rầm, th́ một ḍng chữ hiện ra: “Xin mời đăng nhập account.” À, th́ ra máy này cũng khoái cảm giác mạnh. Có lẽ ở âm phủ, chứng kiến cảnh cưa, cắt, nấu, xả ... lâu riết hồi nó cũng đâm nghiện, được đập một cái nó mới chịu hoạt động. Tui chẳng biết dưới này dùng account nào, nên đăng nhập đại nick yahoo: maggaaloka, password: *********. Bấm enter một phát, trong máy lại phát ra tiếng cười man rợ:

- Ha ha ha ha ha...... ; rồi một ḍng chữ hiện ra: “Xin vui ḷng ghi đúng tên theo Passport để tiện bề tra khảo”.

 

          Tui cảm thấy ớn lạnh 1 lần nữa, chuẩn bị đón nhận h́nh thức tra khảo nào đây chưa biết. Chán thật! Máy móc mà cũng nhiều chuyện. Tui xóa hết làm lại, gơ đúng tên thật của ḿnh, thậm chí mở ngoặc thêm chữ Mục Đồng, v́ dù sao đă mấy lần nghe họ kêu bút danh ḿnh rồi, hy vọng dễ bề liên lạc. Enter lại một phát, 1 forum hiện ra, không hề có nick nào quen, toàn là tên xa lạ, đủ loại tiếng, chữ Nho có, chứ Ả rập có, lướt qua khu chữ tàu, tui ḷ ḍ đọc:

- Đệ nhất điện Tần Quảng cung

- Đệ nhị điện Sở Giang cung , ... rồi th́ các subforum tiếng Việt:

- Khu tra cứu tội phúc

- Các loại h́nh cụ...

Xa xa góc dưới này, có mấy forum mà tui thấy có lẽ ḿnh nên tham khảo:

- Tư vấn đầu thai

- Giá vé đi Cực Lạc

- Làm sao để trở thành linh hồn cao cấp?

Bấm vào mục GAMES, th́ một loạt site tṛ chơi thời thượng hiện ra

- Kéo lưỡi trâu cày

- Xe sắt phanh thây

- Cưa đôi nấu dầu

- Uống nước đồng sôi có thưởng

- Marathon Vô Gián

...

          Khiếp quá, chẳng dám ṃ thêm, tui tiếp tục lướt qua, thấy một cái hộp to, ghi là “MEMBER ONLY”. Thành viên nào đây trời, tui bấm đại vô coi thử cái ǵ. Máy hiện ra ḍng chữ: “FOR THE HELL STAVES AND HONORABLE GUEST ONLY” (Khu vực chỉ dành cho nhân viên âm ty hoặc khách mời danh dự). Tui phân vân, danh dự hay không chưa biết, nhưng dù sao cũng có người lên mời, vậy chắc là khách mời rồi. Enter! Chẳng thấy tín hiệu ǵ. Khoảng 2 phút sau, có một chú tiểu đồng từ trong bước ra chào:

- Mời anh theo em. Diêm Vương đang chờ!

Khoái chí vô cùng, tui bước theo. Năy giờ mới thấy được chút lịch sự, nếu không có người ra đón th́ tui chẳng biết phải làm sao. Đi không biết bao nhiêu đường ngang lối dọc, chẳng thấy nhà của vua ở đâu. Mà nghĩ cũng lạ, nghe nói xuống âm ty th́ chứng kiến cảnh đầu rơi máu chảy nhiều lắm, sao đi từ sớm giờ chẳng thấy chút ǵ là đày đọa, hay khảo h́nh, cưa cắt, dầu sôi ... Th́ ra, sau này tui mới biết, khu vực cung điện của Diêm Vương được che kín, cách biệt hoàn toàn với khu vực tra khảo tội nhân. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh ác nhân thọ h́nh, bao nhiều phiền hà năo bức, có lẽ v́ thế mà đức Vua ngài muốn dành khu vực riêng của ḿnh để nghỉ ngơi, xả hơi giải trí.

 

          Đi một hồi, một cung điện hiện ra. Cung điện này khá trang trọng, có điều vẫn lờ mờ, h́nh như dưới này ánh sáng không được trang bị nhiều, hay là sở thích của dân miệt dưới này không biết nữa. Căn pḥng khách rộng thênh thang mà chẳng có một bóng người. Chẳng lẽ ai xuống cơi dưới này cũng lạnh lẽo, buồn tênh, cô quạnh vầy hả ta?! Tiểu đồng mời tui ngồi xuống chiếc ghế băng lấy ở Bắc Cực đem về. Ở đây không đủ lạnh sao mà c̣n đi tuốt Bắc Cực lấy băng về làm ghế ngồi hả trời. Thật hết biết!

 

          Diêm Vương bước ra, chẳng có ǵ đặc biệt theo trí tưởng tượng của tui, không quân đưa đón, không nhạc tấu tŕnh, chỉ một ḿnh Ngài lơ thơ râu bạc, vừa đi vừa ngúng nguẩy tà áo lụa đen nện kim tuyến vàng óng ánh đến chói mắt. Tui định đứng dậy chào, th́ Ngài phắt tay bảo ngồi chơi, th́ ra Ngài cũng b́nh dân phết. Trà được bê ra, tôi mời Ngài và đưa tay nâng lên nhấp thử. Cũng được, trà ở đây cũng thơm như Ô Long trên ḿnh, nhưng có nhiễm chút mùi ngục tù và ảm đạm. Cùng uống trà đôi phút, tui bắt đầu đàm đạo với Diêm Vương. Cuộc nói chuyện dài không thể tưởng tượng. Ngài hỏi tui đủ điều, từ chuyện ăn ở, học hành, cho tới phương pháp tu hành, v.v. Được tṛ chuyện với Ngài, tui mới biết là Ngài mong sao cho mau chóng hết nhiệm kỳ mà về lại dương gian, hoặc văng sanh lên cơi trời nào đó cho sáng sủa. Làm việc dưới này rất ngột ngạt, không có thời gian nghỉ ngơi, dạo gần đây Ngài c̣n bị chứng đau bao tử hành hạ, cực khổ khó chịu lắm. Ngài trầm trầm giọng giải bày:

- Người ta cứ tưởng làm Vua là sướng. Thật tế làm vua cơi âm phủ này buồn chán lắm, xung quanh toàn người máu lạnh, chỉ biết cuối đầu tuân phục, không hề hé miệng tâm sự điều ǵ cả.

Tui mới hỏi:

- Sao Bệ hạ không cải cách hệ thống hành chính đi ạ?

- Ui dào – Ngài phớt đi – Thôi đi, đừng nhắc chuyện này. Biết bao lần kêu gọi cải cách mà có cải được đâu. Dự án đề ra th́ nhiều mà toàn kêu gọi lấy có, hô hào cho to mồm rồi ḅn rút của công bỏ túi riêng cho đă. Nhiều dự án được bắt đầu thực thi, nhưng nửa chừng lại bỏ dở cũng v́ tham nhũng, ḅn rút, mấy tên đứng đầu bị bỏ chảo dầu hết rồi.

Tôi biết Ngài hiểu nhầm, v́ ư ḿnh là cải cách để tuyển lại hệ thống nhân viên sáng sủa, hoạt bát 1 tí cho vui, nhưng thôi, không cần căi chính. Dù sao cũng hiểu được tâm trạng bức xúc của Ngài.

- Ủa! Dưới này là đại điện là công lư mà cũng có tệ nạn đó hả thưa Ngài?

- Ở đâu mà chả có, cũng là linh hồn đầu thai cả. Nghiệp thức cũ không bỏ, được chút phước thừa nên tuy đọa xuống đây mà vẫn được làm quan, thế nhưng họ không biết lo tu thân ǵ cả. Mấy hôm trước, Hội đồng Quan Chức Thập Điện cũng đă họp đề ra chương tŕnh “Chống Tham Nhũng”, nhưng đâu rồi lại cũng vào đấy. V́ chính những người đề ra chương tŕnh đều c̣n nghiệp nặng, tham sân si dẫy đầy, th́ chống được cái tham của ai chứ. Rốt cuộc rồi th́ cũng vá trước bù sau, thôi kệ cho qua yên chuyện.

 

          Tṛ chuyện đông tây 1 thoáng, coi lại đă gần hết một ngày, tui cáo lỗi Ngài xin được về lại dương gian. Diêm Vương trao cho viên kẹo “an thần” và bảo ngậm liên tục cho tới khi tỉnh dậy, rồi cho người đưa về. Ra tới cổng, con chó máy đang thiu thiu ngủ gật, tui thuận chân đá một phát v́ biết nó chỉ là machine dog, nó tỉnh dậy kêu “ẳng ẳng”, âm thanh hơi rè v́ pin yếu. Lên giữa cầu Nại Hà, 1 người to lớn xuất hiện, biểu tui uống ly nước “vong bản”. Tui thắc mắc uống để làm ǵ. Ổng nói:

- Uống cho quên hết chuyện dưới này.

Tui từ chối:

- Thôi ông ơi, để tui nhớ mà c̣n về khoe với mọi người được du lịch âm tào, ông bắt quên hết th́ uổng không chuyến đi à? Ông ta mỉm cười rồi biến mất.

Sau đó, tui lại được 2 ông Hắc, Bạch nắm tay dắt đi về lại dương gian. Lần này th́ tui quen rồi, nên chẳng có lo lắng ǵ. Làm thủ tục quá cảnh xong, máy bay xuyên cảnh giới nhấp nháy báo hiệu ḍng chữ “BOARDING”, tui bước lên an vị chỗ ngồi, không quên tḥ tay vẫy vẫy bái bai hai ông quỷ sứ. Máy bắt đầu khởi động.

Vụt một cái, tui tỉnh dậy, thấy hạt tiêu vẫn c̣n trong mũi, khịt một cái nó văng ra ngoài. Nh́n đồng hồ th́ tui biết ḿnh đă ngủ mất gần cả tháng trời. Thời gian dưới âm phủ một giờ là bằng trên này 1 ngày trời. Nếu sớm biết thế th́ tui tranh thủ về chứ không ham chơi lâu vậy đâu. Choàng người ngồi dậy, c̣n nghe văng vẳng tiếng nói ngọng của tên tiểu đồng:

- Diêm Vương nhắn anh hôm nào rănh th́ lại xuống uống “tà đạo” tiếp!

Thiệt t́nh! Có cái chữ “r” của người ta mà nói không vào. Tui hơi bực ḿnh nhưng cũng mỉm cười bảo với lại:

- Chú thử nói được câu này mà không ngọng th́ tui hứa: “Trời mưa, đường trơn trợt, con trâu trắng đi qua trỗ nước, trợt té trợn tṛng con mắt.

Tui biết chắc là cậu ta trên đường về lại địa phủ, thế nào cũng thầm đọc thử câu trên “Tời mưa, đường tơn tợt, con tâu tắng đi qua tỗ nước, tợt té tợn ṭng con mắt.”

 

? ˜ { @

 Một lần đi hoang
Mục Đồng
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com