Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


THƯ EM GỞI THẦY

Mc Đồng

? ˜ { @

Thầy ơi!

 

Em (cho em được xưng em một lần dù biết rằng Thầy không chấp nhận) không biết lá thư này có được chuyển đến thầy hay không, nhưng em vẫn viết, viết bằng cả tâm hồn ḿnh, viết như bao lần em đă thức trắng đêm để dốc bầu tâm sự với thầy, để rồi cuối cùng vẫn chỉ ḿnh em tâm sự mà thôi.

 

Thầy ơi! Em không hiểu tại sao em lại sinh ra trên cuộc đời này?! Không hiểu tại sao em lại gặp thầy?! Và tại sao thầy lại tốt với em, đến nỗi thầy hiểu em và yêu thương em như chính yêu bản thân thầy vậy?!

Ban đầu, được nói chuyện với thầy, em rất ấm ḷng, v́ bao nhiêu khúc mắc trong đời tưởng chừng như bế tắc, thầy đă từ từ tháo gỡ cho em. Dần dần sau đó, có bao nhiêu tâm sự thầm kín trong ḷng, em đă trút hết cho thầy. Em cũng không hiểu tại sao thầy lại có khả năng lắng nghe đến kinh người như vậy?! Em cứ nghĩ là thầy đă cố gắng lắng nghe và chia sớt nỗi buồn ấy cho em, chung vai gánh chịu nỗi đau khổ cuộc đời này cho em, và trong tim em, h́nh ảnh thầy dần dần trở nên một cái ǵ đó không thể thiếu.

 

Em cứ sống trong thiên đường diễm ảo như thế một thời gian, em cứ tưởng sẽ không bao giờ mất đi thầy, và thật sự, thầy không mất đi đâu cả. Thế nhưng h́nh ảnh kia dần dần trở nên làm em thật đau khổ lắm. Thà rằng, nó khuất mất đi đâu cho rồi, tại sao nó lại ngự trị trong tim em như thế? Bên cạnh đó, vẫn như ngày nào, Thầy vẫn không xa em, hễ em cần là thầy có mặt. Chỉ cần một cuộc điện thoại, một ḍng chat yahoo, một câu hỏi trong diễn đàn CLBTNPTVN, hễ thầy rănh là có mặt với em ngay lập tức, và đáp ứng cho em sự cần thiết của một người hiểu, thông cả, và chia sẻ.

Thầy đă quá tốt với em, quá yêu thương em, quá hiểu biết em, biết rơ cả những bí mật riêng tư của đời em mà không có một người thứ ba nào biết. "Ôi! Thầy là chỗ dựa duy nhất của đời em. Em măi măi sống không thể thiếu Thầy." Em đă từng tự thốt lên trong ḷng ḿnh như thế, kèm thêm một quyết định âm thầm là phải chiếm hữu trái tim thầy vĩnh viễn. Em vẫn không thấy một dấu hiệu ǵ phản đối từ thầy. Em vui mừng là thầy đă âm thầm đồng ư cùng em. Và rồi, bao thiên đường mộng ước tương lai đă mở ra trước mắt em. Em lại một lần nữa âm thầm cảm ơn thầy đă cho đời em được một hạnh phúc tuyệt vời.

...
 

Trời sao lại có thể phụ người như vậy chứ? Đời thật không như là mơ. "Lan huệ sầu ai lan huệ héo? Lan huệ sầu đời trong héo ngoài tươi." Giờ đây, đối diện một sự thật phủ phàng:

Thầy vẫn luôn có mặt trong tim em, bên cạnh em và song hành với cuộc đời em, nhưng đó là một dạng t́nh thương khùng điên, tàn ác. V́ bên trong đó không có dấu hiệu ǵ là thầy yêu em.

"Tại sao không nói từ đầu,

Để em khốn khổ âu sầu tương tư?"

Giờ này, khi được đối diện với thực tế, ḷng em rối bời trăm mối th́ thầy vẫn cười h́ h́ một cách trơ trẽn, cười ngạo nghễ trên vết thương ḷng của em. Thầy nỡ nào lại bảo đó là trách nhiệm gi ǵ vớ vẫn quá! Em không thể nào chấp nhận nỗi. Làm ǵ có trên đời này một thứ t́nh thương yêu không cần đáp trả, không vướng bận ái t́nh, không hệ lụy nhân sinh v.v. như thế. Thầy có gạt thầy không? Có gạt mọi người không? Hay nói đúng hơn là Thầy có gạt em không? Em đă hiểu ra rằng, thầy không gạt em, mà chính em đă tự gạt em một cách thê thảm.

Giờ đây, ḍng máu em bừng bừng như lửa dữ, nhưng tim em đă nguội lạnh như tro tàn, tại v́ ai? Thú thật, ngoài thầy ra, không c̣n một h́nh ảnh nào khác có thể thay thế để em đặt để vào trái tim ḿnh nữa. Như vậy, thầy có hại em không? Thầy đă giết chết đời con gái của em bằng những nhát dao lạnh nhạt không thương tiếc, đâm vào tâm can, để lại những vết thương xé ḷng, thầy có biết không?

Em thề với thầy, đời này kiếp này, em sẽ không c̣n yêu ai khác nữa ngoài thầy. Nếu yêu không được, em đành ôm mối tương tư trọn kiếp. Giờ này, chỉ cần thầy hứa yêu em, bảo làm ǵ em cũng làm: hầu hạ cho thầy, osin cho thầy, thị giả cho thầy, hay thậm chí cắt tóc làm ni cô và sống trong một tu viện nào đó, em vẫn chấp nhận. Nhưng tại sao thầy không ra cho em một điều kiện như thế, mà lại cứ khăng khăng bảo: "Con hăy cứ sống vui vẻ hạnh phúc, bước đi trên con đường riêng mà con đă chọn. Thầy luôn luôn cầu mong con hạnh phúc". Thầy sao lại có thể sắt đá như vậy? Em c̣n có thể hạnh phúc với ai đây?!?!?!

Giờ này, em thật sự lúng túng. Yêu thầy không xong, cưới thầy không được. "Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm". Thầy cũng chẳng phụ em, chẳng thương em. Em cũng không thể yêu người khác được. Vậy th́, em phải làm ǵ đây? Thầy hăy cho em một câu trả lời. Hăy như bao lần trước đă từng gỡ rối cho em, cho em một giải đáp thật vẹn toàn thầy nhé.

Nếu thầy không giúp em giải quyết bối rối này, em chỉ c̣n có một cách để làm, đó là ... làm bậy thôi thầy ạ!

Em chờ đợi tin của thầy. Mau mau càng tốt, as soon as possible thầy nhé!

Cầu chúc thầy luôn an lạc. Em yêu thầy suốt đời và cũng hận thầy muôn kiếp!

 

Em: Công Tằng Tôn Nữ Lơ Mơ Đa Sự Mù Mờ

 

Đây là lá thư do Mục Đồng tưởng tượng hoàn toàn, không hề có gợi ư riêng cho một ai. Bài này như một vấn đề đưa ra thảo luận trong Diễn Đàn CLBTNPT VN, được các bạn thanh niên Phật tử trẻ tham gia thảo luận rất sôi nỗi. Kẻ chê cười, người chống đối, kẻ thông cảm, người xót thương, v.v. rất nhiều ư kiến khác nhau. Cuối cùng có một bạn nam cũng theo cách hư cấu ấy, thay thế “vị thầy” trong thư, trả lời cô Lơ Mơ Đa Sự Mù Mờ, nội dung bức thư thấy cũng hợp t́nh hợp đạo, nên Mục Đồng xin quote lại chia sẻ bà con như sau:

 

“A Di Đà Phật,

Thiện Tai Thiện Tai

Thương gửi cô: Công Tằng Tôn Nữ Lơ Mơ Đa Sự Mù Mờ

Đọc thư thí chú xong, bần tăng cảm thấy nao ḷng và đau khổ, tự thấy ḿnh xấu hổ với Chư Phật, Chư Bồ Tát, Chư Tăng cùng tất cả Đạo Hữu Phật tử xa gần !

Bấy lâu nay, bần tăng lo lắng thương yêu thí chủ cũng như tất cả những Phật tử trong chùa. Nhưng do một duyên nào đó, thí chủ cảm thấy được gần gũi bần tăng nhiều hơn, cảm thấy bần tăng lo lắng nhiều hơn cho thí chủ. Bần tăng xin đính chính rằng, thí chủ cũng như tất cả mọi người Phật tử gần bần tăng, nam cũng như nữ. Bần tăng đều quan tâm, sẻ chia những khó khăn, đau khổ từ quư thí chủ. Tuỳ người tuỳ cảnh tùy duyên mà bần tăng đưa ra lời khuyên, phương tiện để làm giảm nổi đau khổ cuả quư vị.

Sau khi đọc thư thí chủ xong, bần tăng tự nghĩ, chỉ v́ bần tăng lo lắng và quan tâm chia sẽ thí chủ những điều hay lẽ phải mà thí chủ v́ đó mà thương nhớ bần tăng và muốn cùng bần tăng làm chồng thí chủ !

A Di Đà Phật.

Con vua th́ làm vua

Con chùa th́ quét lá đa

Bần tăng sinh ra kém may mắn không cha không mẹ, được Sư Ông nhận nuôi. Từ nhỏ bần tăng được Sư phụ dạy dỗ thương yêu chúng sanh như từ mẫu thương con dại.
Bần tăng được sống, được duy tŕ đạo hạnh cho đến ngày nay là v́ bần tăng sớm tối luôn tŕ kinh niệm Phật, luôn nghiên cứu kinh điển, luôn thân tâm trau dồi giới hạnh trang nghiêm. Bần tăng không hề: “vẫn cười h́ h́ một cách trơ trẽn, cười ngạo nghễ trên vết thương ḷng của em”. Bần tăng thiết nghĩ, chỉ v́ ḷng yêu không được nên thí chủ cảm thấy oán nụ cười của bần tăng thế này thế nọ... Thôi, bần tăng không giải thích này nọ với thí chủ nữa, nay thí chủ đă ngỏ lời, th́ bần tăng xin đồng ư vậy. Tuỳ duyên tuỳ cảnh tuỳ tâm mà tuỳ hành động. Bần tăng không thể v́ bần tăng mà để thí chủ làm bậy. V́ Sư Phụ dạy: "cứu một ngừơi như xây bảy tháp phù đồ". Nhưng bần tăng muốn hỏi và nói thêm cho rơ để thí chủ hiểu về bần tăng, hiện nay và sau này cùng thí chủ nên duyên:

- Bần tăng không có tài sản, cũng như nghề nghiệp ǵ ngoài kinh kệ.

- Do sống trong môi trường đạo hạnh, hiền hoà nên bần tăng mới có lời hay ư đẹp, hành động nhỏ nhặn, v.v. để mà cảm hóa thí chủ.

- Khi ra khỏi chùa, bần tăng sẽ sống ra sao? Bần tăng cảm thấy thật lúng túng trước sự an nguy của thí chủ trong cuộc sống.

- Sau này, bần tăng ḥa nhập vào cuộc sống thế tục, th́ cũng như câu tục ngữ “Gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng”. Lúc đó bần tăng cũng như thí chủ, sống u mê, không chính pháp, v́ mưu sinh không chừa bất cứ thủ đoạn ǵ để tồn tại.

- Và đương nhiên, bần tăng không c̣n thời gian ôn kinh, tŕ giới... hầu như tất cả những ǵ tốt đẹp hiện giờ trong chùa đều bị phá hỏng.

Thí chủ nghĩ xem, lúc đó bần tăng có được “bao nhiêu khúc mắc trong đời tưởng chừng như bế tắc, thầy đă từ từ tháo gỡ cho em”.

Không đâu thí chủ ơi, lúc đó bần tăng cũng như thí chủ, th́ làm sao mà chăm sóc, bảo ban thí chủ được. Chưa kể, trong lúc mưu sinh, bần tăng phải va chạm nhiều lối sống thế tục nào rượu chè khi xă giao, mà rượu vào th́ say xỉn làm sao làm chủ được ḿnh hở thí chủ ơi.

Trời có lúc nắng lúc mưa, bần tăng đang ở trong nắng ấm của ánh hào quang Phật Pháp, thí chủ vào chùa, gần bần tăng nên có cảm giác ấm áp chung cùng bần tăng. Nên lời nói nào của bần tăng, thí chủ cũng thấy hay, ấm áp, và cứ nghĩ đó là một chỗ dựa vĩnh hằng.

Nay thí chủ ngơ lời cùng bần tăng, bần tăng v́ sinh mệnh “làm bậy” của thí chủ mà cùng thí chủ nên duyên, mà đă nên duyên th́ bần tăng phải xa rời nắng ấm phải vào chốn bụi trần đầy mưa gió băo lũ xoáy vần cuộc sống mưu sinh. Thí chủ ơi, hỡi ôi lúc đó, ai nương tựa ai đây, ai bảo vệ ai đây?

Thay v́ yêu bần tăng th́ hăy để bần tăng thương yêu thí chủ như bằng cách hiện tại trong lúc này nhé thí chủ.

Thí chủ lấy chồng cũng được, đi tu cũng được, bần tăng sẽ v́ thí chủ mà cố gắng tu hành hơn nữa, sẽ độ thí chủ, chăm sóc thí chủ về tâm linh, về suy nghĩ của thí chủ. Lúc nào thí chủ cần việc ǵ trong vướng mắc, nương tựa... th́ đây, bần tăng lúc nào cũng v́ thí chủ mà phân giải, mà share.

Chỉ mong thí chủ, dừng bút, đừng viết thêm thư nữa, hăy suy nghĩ lại những điều bần tăng nói.

Nếu tâm mê thí chủ vẫn c̣n, tâm si thí chủ không bớt, tâm dục thí chủ mạnh mẽ…th́ bần tăng đành cùng thí chủ xuống địa ngục một phen. Lúc đó, khi thí chủ cảm thấy khổ quá, đau quá, mệt quá, buồn quá, v.v.  th́ mong thí chủ kư vào tờ đơn xuất gia cho phép ông chồng "vô dụng với đời, hữu dụng với Đạo" này trở về ánh nắng ấm của Phật pháp, và chờ thí chủ trên ấy.

Bần tăng: Thích Khổ Cùng Đời

 

Bạn nam thay mặt nhà chùa viết lá thư hồi âm này chưa phải là Phật tử thuần thành lắm, chỉ biết Phật pháp qua sách vở, mạng lưới Internet và một số tài liệu. Tuy nhiên, những ǵ bạn ấy thể hiện trên tư tưởng thấy cũng có lư, có thể chuyển hóa được tâm hồn mê muội của nữ thí chủ kia. Cần nhận định, đây là bài viết của 1 anh thanh niên, nên về văn vẻ, ư từ có ǵ không hợp đạo, không hợp tư cách một nhà tu, mong bạn đọc chỉ nh́n bề mặt “vui vui” của bài viết, xả bỏ cho những vụng về thiếu sót. Mục Đồng xin tri ân lắm lắm.

 

Thân kính

 

 

? ˜ { @

Mục Đồng

Pune, June 14th, 2009

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com