- Kính thưa quư vị lănh-đạo tinh-thần
- Kính thưa các bậc trưởng-thượng
- Kính thưa quư thân-bằng quyến-thuộc
Hôm nay đứng trước linh-cữu, tôi xin có đôi lời
vắn tắt về cuộc đời quá ngắn-ngủi của em tôi, người tôi yêu quư nhất
đời...
Trước khi đặt bút để viết những gịng này, tôi thành tâm cầu-nguyện
em tôi phù-hộ để mắt tôi không nḥa lệ giúp tôi hoàn tất một trang
hồi-kư bi thảm dù chỉ một lần trong một cơ-hội cuối cùng của ngày
hôm nay.
Có thể nói gia-đ́nh chúng tôi chưa bao giờ được
gọi là giàu có, không kể những giai-đoạn lâm vào cảnh bần-hàn cơ-cực,
nhưng chúng tôi rất may mắn có được một người cha đạo-đức, tận-tụy,
thủy-chung mà người đă qua đời cách đây 10 năm. Mẹ chúng tôi mất sớm
lúc người 39 tuổi, ngày đó em tôi vừa tṛn 6 tuổi.
Hôm nay tôi rất tự-hào v́ có đủ thẩm-quyền để nói về em tôi v́ tôi
là người gần-gũi nhất với thời-gian lâu dài nhất hơn tất cả các
thành-viên trong gia-đ́nh.
Cuộc đời tội-nghiệp của em tôi kể từ năm lên 6.
Tôi vẫn hằng ôm măi một nỗi băn-khăn, thắc-mắc, không hiểu em tôi đă
được hun-đúc thế nào mà có một tấm ḷng nhân-hậu vô bờ nhiều khi đă
làm cho tim tôi thổn-thức ! Một kỷ-niệm trong đời tôi không hề quên,
đó là việc em tôi nhặt về nuôi (từ một đóng rác ở chợ Cây Quéo) một
con chó con không lông lá nên để lộ những bọng nước đong đưa dưới
làn da bẩn-thỉu và sau đó là việc em tôi đă nhịn món quà sáng quá ít
ỏi của một đứa con trong gia-đ́nh nghèo để mua sữa nuôi cho chó lớn
khôn, khỏe mạnh.
Cũng như mọi người, em tôi cũng trải qua cái
thời-kỳ “tay trắng mộng đầy” ôm-ấp nhiều ước-mơ của những ngày mới
lớn. Niềm mơ ước của em tôi dù to lớn, nhưng hầu như chỉ xoay quanh
mấy chữ “nhân-ái, vị-tha”. Em tôi sẵn-sàng xả thân giúp đỡ, xoa dịu
nỗi đau của mọi người mỗi khi biết đến, ngay cả lúc lâm trọng bệnh,
dù xác thân tiều-tụy, rệu ră với ánh mắt buồn-bă, tuyệt-vọng mà em
tôi vẫn c̣n nhắc-nhở, thương tưởng đến những khổ đau của người này
người nọ. Tôi không hiểu ở chốn nhân-gian này c̣n có tấm ḷng nào
mênh-mông bằng tấm ḷng em gái yêu quư của tôi không?
Trong những tháng ngày bị hai căn bệnh ung-thư
ngặt nghèo hành-hạ, em tôi đă tỏ ra một người giàu nghị-lực, can-đảm
đến dị-thường, cố giấu nỗi đau xé ruột để mọi người yên tâm, nhất là
đối với người chồng chung-thủy, bệnh-hoạn triền-miên...
Một người bạn rất thân, rất gần gũi với gia-đ́nh
chúng tôi là anh Vinh-Hồ có hỏi tôi một câu với ít nhiều
khuyến-khích pha lẫn trách móc. Tại sao tôi không cầm bút nối gót em
tôi để tối-thiểu viết lên cuộc đời của em tôi? Tôi chỉ biết trả lời
v́ tôi chưa đủ sức, vả lại nếu nói đến cuộc đời em tôi th́ chỉ có
lời nói vô-ngôn mới diễn-tả được hết.
Tôi cũng xin có vài lời mạo-muội để khái-quát về
những sinh-hoạt văn-hóa và tấm ḷng thương mến quê-hương, đồng-bào
của em gái tôi. Có thể nói cuộc sống của em tôi thật b́nh-dị nên đă
ảnh-hưởng sâu đậm về lối viết văn cũng đơn-sơ, b́nh-dị nhưng không
kém phần tha-thiết và em tôi đă để lại vài ba tác-phẩm tuy không
đáng kể... Nhiều khi tôi tự hỏi không hiểu trong độc-giả có ai hiểu
được nỗi ḷng sâu kín của em gái tôi như những lời em tôi từng
thổ-lộ cùng tôi mới ngày nào?
(... ... ...)
Kính thưa quư vị, Những lời vừa nói tôi hy-vọng
thay thế được tiếng nói sau cùng của em tôi dù chưa hết ư.
Hôm nay trước giờ phút thiêng-liêng để nói lời
vĩnh-biệt với em gái tôi, tôi xin trân-trọng cảm-tạ tấm ḷng ưu-ái
của quư vị đă quư mến em tôi. Dù có bị chê trách là chủ-quan đi nữa,
tôi cũng xác-quyết em tôi là “viên ngọc quư chưa hề vẩn đục”. Nhiều
khi tôi muốn gào thét lên thật to: “Em chết thật rồi sao?”
Nỗi buồn này to lớn quá, làm sao tôi có thể lấp
đầy? Hôm nay tôi xin đốt lên một nén hương ḷng, nguyện-cầu cho em
tôi đi về một cơi xa xăm không khổ-lụy, muộn-phiền...
Một lần nữa tôi xin cảm-tạ sự hiện-diện của
quư-vị để đưa tiễn em tôi về nơi an nghĩ cuối cùng.
Tôi xin cúi đầu khấp-tạ.