Trở về trang VT-NTH


www.ninh-hoa.com
 



  Nguyễn Quân
Bút hiệu:
Hoàng Trang

cựu học sinh trường Trung Học  Vơ Tánh, niên khóa: 70 -73.

Hiện sinh sống tại Nha Trang.


                                      

   
Trang Văn Học Nghệ Thuật
THƠ / TRUYỆN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


HỘI NGỘ THÁNG SÁU.....
............Dấu Chân Kỷ Niệm

Hoàng Trang

 


 

 

 

     Từ mùa hè của năm học : 1972 -1973, tôi và bè bạn lại chia tay nhau sau kỳ thi Tú tài 2. Đă trải qua một lần tạm biệt của mùa hè đỏ lửa, của một mùa hoa phượng đỏ nở rực nỗi chia xa ở một góc trời thương nhớ, luyến lưu. Một quăng thời gian dài xa cách cho kẻ ở người đi lưu lạc khắp bốn phương trời. Người th́ xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, người th́ đi vào Đại học để tiếp tục sự nghiệp với giấy trắng mực xanh…kẻ th́ thế này, kẻ th́ thế kia…mỗi người đi vào một cuộc sống riêng tư cho chính ḿnh đôi khi cũng chẳng c̣n gặp nhau nữa và nếu có th́ cũng chỉ nhóm vài ba người cùng học chung với nhau ở giảng đường Đại học..

 

    Và rồi thêm một lần nữa lại phải ly tán chia xa sau ngày thống nhất đất nước ( tháng 5 năm 1975). Một lần cách trở nữa cho kẻ ở người đi trong nỗi buồn man mác chia xa, trong trăn trở băn khoăn hay trong niềm thất vọng, hụt hẫng, lạc lơng bơ vơ để rồi có khi thoáng gặp lại nhau trên các con đường của phố biển yêu thương, rồi cũng chỉ là những cái vẫy tay chào nhau cho có lệ để biết rằng ḿnh vẫn c̣n hiện hữu trong cuộc đời, trong xă hội để hy vọng c̣n có ngày gặp lại nhau…mà chẳng thốt được lên lời cho nguôi đi nỗi nhớ, thật là xót xa…

 


Cà-phê sáng ở biển Nha Trang.

 

    Thế rồi, trong một lần trở lại về thăm quê Cha, đất Mẹ sau 20 năm ly tán ( tháng 5 năm 1975- tháng 5 năm 1995) sống ở nước ngoài ( USA) Lê Hưng về Việt Nam, về Sài G̣n với những bước chân lang thang đi t́m lại những h́nh ảnh, những kỷ niệm của những ngày xa xưa ấy…Một ngày đạp xe cóc cách chạy dọc theo những hàng cây cao vút của đường phố Sài g̣n, vô t́nh Hưng đă nh́n ra được một bóng dáng thân yêu của ngày xưa đó: người bạn học năm nào : Lương minh Đức…Để rồi với tâm huyết chân thành, với t́nh bạn thanh cao cả hai cùng t́m về phố biển để thăm lại mái trường xưa bên hàng cây xanh cao vút, với biển xanh, cát trắng bao la và t́m lại những người bạn hiện đang sống ở Nhatrang…Vẫn những con sóng tràn bờ với những chùm bọt nước trắng xóa tỏa lan trên cát trắng, những ước mơ ấy đă trở thành hiện thực khi Đức và Hưng đă t́m gặp lại được những thằng bạn học năm xưa…. Ôi, dă tràng xe cát biển ơi.

 

 

Từ trái qua phải:  Hàng đứng:  Nguyễn Khắc Liêm, Lương Minh Đức. Nguyễn Văn Tuệ  Hàng ngồi: Trần Sĩ Chương,
Hồ Văn Tâm, Huyền Chiêu và Trương Thanh Sơn

 

    Một cuộc hội ngộ sơ khởi thuở ban đầu được h́nh thành tại nhà hàng Phượng Hoàng ( hồi đó tọa lạc trên đường Phan chu Trinh) với một vài người bạn ( Hưng, Đức, Thông, Quân…) qua thông tin của Huỳnh quốc Thông. Một sự khởi đầu tốt đẹp cho những khát vọng, ước mơ…Ngày họp mặt truyền thống hàng năm được khai sinh vào ngày 6 tháng 6 hàng năm với sự thống nhất của bạn bè hiện hữu trong buổi họp mặt sơ khai ấy. Vạn sự khởi đầu nan…

 

            Cũng ngày đó tháng năm ḿnh rời bỏ chia xa, đau buồn trong nỗi nhớ

            Cũng ngày đó tháng năm ḿnh t́m về gặp lại, khát vọng những ước mơ. .

 

 

 


Nguyễn Quân và chị Lương Lệ Huyền Chiêu

 

    Và cứ thế hàng năm ngày hội ngộ bạn bè được nhân rộng lên với nhiệt huyết trong t́nh bạn và cái tâm, chữ t́nh của Ban liên lạc đă t́m lại được những người bạn học năm xưa, không chỉ có riêng của lớp …B2 mà c̣n có cả những người bạn học đồng niên cùng khóa nhưng khác lớp ( B1, B3, B4, A, C. . và mở rộng ra cho những ai là học sinh Vơ Tánh ) Cụ thể như: B1 th́ có : Nguyễn bá Cường, Ngô duy Khánh, Nguyễn Tạc…. Tạ quang Ṭng, Vơ văn Đông, Trần Sĩ Chương của lớp . . B3, Nguyễn bá Bằng ( B4), Ngụy như Ngọc ( A)……Và không chỉ có những bạn bè, Ban Liên Lạc cũng đă đi t́m và gặp lại những Người Thầy dạy năm xưa: Thầy Cao văn Duy, Đinh gia Hoài, Đặng như Đức, Nguyễn Hâm, Trần thanh Lư, Lê văn Tự, Trần văn Ôn, Trần văn Sơn, Cao quảng Hà, Nguyễn quang Gĩ, Đoàn công Huy, Đỗ quang Đĩnh, Ngụy như Bàng, Lư quang Tánh, Phạm Liêu….

 


Từ trái qua phải: Hàng ngồi: Các Thầy Đinh gia Hoài, Lê văn Tự, ...Thuyên, Cao văn Duy, Đỗ quang Đĩnh, Phan văn Ôn, Nguyễn quang Gĩ, Cao quảng Hà, Trần văn Sơn.

 

    Qua những lần hội ngộ thường niên, Thầy tṛ, bè bạn đă cùng nhau hàn huyên tâm sự, ôn cố tri tân kể cho nhau nghe những câu chuyện của ngày xưa, của ngày nay, quá khứ đă qua, hiện tại đang ở trước mặt và đôi chút ước mơ để nghĩ đến tương lai. Các Thầy cũng đă già nua rất nhiều khi mà những đứa học tṛ tóc đă hoa râm, đă ngă màu đen trắng theo thời gian năm tháng…Các Thầy cũng vẫn chỉ dạy cho những đứa học tṛ thân yêu về những suy diễn trong cuộc sống mà các Thầy đă trải qua để làm hành trang cho những ngày sắp đến và rồi cũng sẽ qua…

 


Nhiều bạn ùa lên sân khấu sau bài diễn văn đầy ấn tượng của trưởng ban liên lạc Nguyễn Bá Lân

 

    Cũng trong những lần gặp gỡ ấy, không chỉ có ở ngày hội ngộ truyền thống mà bè bạn vẫn thường xuyên gặp nhau, khi th́ có bạn ở nơi xa về, khi th́ gặp nhau để cùng đi thăm hỏi, chia buồn, phúng điều mỗi khi gia đ́nh một người bạn nào đó gặp chuyện không may, lúc th́ gặp gỡ trong niềm hạnh phúc, hân hoan khi con cái bè bạn thành danh đỗ đạt …hoặc cùng nhau tụ tập để thắp nén nhang tưởng nhớ một người Thầy khả kính đă ra đi về cơi vĩnh hằng…rồi th́ cùng nhau chia sẻ những tâm tư nguyện vọng, những trăn trở, ưu tư và giúp đỡ cho bạn bè gặp khó khăn trong cuộc sống đời thường với những ǵ có thể làm được và mang lại được một chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho bè bạn. Tất cả đều hướng nguyện về cái TÂM với một chữ : T̀NH. Một t́nh bạn trong sáng thanh cao, một nghĩa t́nh chân thật của những người học tṛ đối với các Thầy Cô, một mối t́nh đậm chất yêu thương cho mái trường xưa dấu ái mà bây giờ không c̣n có được và có chăng th́ cũng chỉ là những khát vọng, ước mơ, hiện hữu ở một khoảng trời vô tận, mênh mông…Ôi! sao mà nhớ mà thương…những người Thầy đă ra đi về cơi vĩnh hằng để lại những nỗi niềm trở trăn, băn khoăn mà các Thầy đă tâm sự cùng chúng tôi…rồi có những người bạn học không may cũng đă rời xa cơi đời này đi t́m về chốn thiên bồng để lại cho đời, cho bè bạn những niềm tiếc nuối, ưu tư, những khát vọng thầm kín, yêu thương. những ước mơ của một thời trai trẻ, của lứa tuổi thanh xuân mỗi khi nh́n màu hoa phượng nở ….

 

      Bao nhiêu năm rồi c̣n măi ra đi

        Đi đâu loanh quanh cho đời mệt mỏi

            Trên đôi vai ta hai vầng nhật nguyệt

                Rọi xuống nơi đây một cơi đi về……. .

 

    Trải qua những tháng năm dài xa cách, những tháng năm của những lần hội ngộ, dấu chân kỷ niệm là tựa đề cho ngày họp mặt lần thứ 16 (6 -6 -2010) đă mang lại những khát vọng mới, những ước mơ hoài băo lại nẩy sinh khi bè bạn từ những nơi xa, xa lắm đă về cùng bạn bè để tay nắm trong tay, trao nhau những ánh mắt nồng nàn hàm chứa yêu thương…được gặp lại những người Thầy dạy cũ với thật nhiều điều bất ngờ và thú vị…để rồi:

 

Lật từng trang sách trở trăn

Vần thơ khao khát in hằn trong tim

Đèn đêm thắp sáng đi t́m

Giấc mơ xưa vẫn im ĺm ngủ say

Cây khô không lá đếm ngày

Mưa về xào xạc sương bay nào c̣n

Giấc mơ xưa vẫn chưa ṃn

T́m về dĩ văng hát tṛn lời ru

 

Xin cho tôi những giấc mơ, những khát vọng để đi t́m những : DẤU CHÂN KỶ NIỆM….

 

                           

 

 

Nguyễn Quân