|
DẤU
CHÂN
KỶ
NIỆM
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
|


Ngày thứ bảy 24-7-2010 mây xám bao phủ bầu trời
Nha Trang báo hiệu một cơn băo có thể ghé
thăm thành phố biển. Mặc cho gió mưa băo táp có thể tràn về, các cựu học
sinh Vơ Tánh Niên khóa 66-73 như những cánh chim từ các phương trời xa xôi
vẫn náo nức t́m về chốn cũ để có mặt trong buổi hội ngộ lần thứ 16 được tổ
chức trang trọng và ấm cúng tại nhà hàng Cây Me Tân Phú.
Do một duyên may vợ chồng tôi cũng được có mặt trong ngày họp mặt vô
cùng thân mật, vô cùng ấn tượng này và tôi không thể không ghi lại những
cảm xúc tràn đầy từ buổi tối hôm ấy.
Đây là lớp mà em trai Lương Minh Đức của tôi theo học nên tôi vui
mừng gặp lại một số các bạn học của em tôi sau 35 năm xa cách. Mới ngày
nào hè đến, các em về Ninh Ḥa chơi hồn nhiên phơi phới ở tuổi 15, 17 mà
bây giờ :
"Hai Chị em tóc bạc như nhau"(*)
Nhưng rồi không khí đậm đặc tiếng nói cười đă làm mọi người quên đi
dấu vết của thời gian ẩn hiện đầu mày, khóe mắt. Hơn 100 bạn học đồng
niên, trong số đó có 20 bạn đem theo một nửa của ḿnh về chung vui sao
không vui mừng, cảm động, nghẹn ngào rơi nước mắt.
Phạm văn Hưng, Vũ Anh Tài, Phan Bá Hưng, Nguyễn Văn Sơn, Nguyễn
Tường Lân, Lê Tuân, Lương Minh Đức từ Sài G̣n
về.
Hoàng Văn An ở Tuy Ḥa vào. Bá Văn Bổn ở Phan Rang, Vơ Chí Hiền ở Đà
Lạt.....Và các bạn ở Ninh Ḥa, Vạn Ninh, Diên Khánh đă gác bỏ hết những
bận bịu của cuộc sống để t́m về "Những ngày xưa thân ái" (*)
Khó khăn và cảm động nhất là các bạn ở xa đến nửa ṿng trái đất. Lê
Quang Trung, Lê Hưng, Hồ Văn Tâm, Nguyễn
Khắc Liêm, Trần Sĩ Chương đă hẹn ḥ nhau dành ngày phép cho ngày tao ngộ.

Từ trái qua phải:
Hàng đứng: Nguyễn Khắc Liêm, Lương Minh
Đức. Nguyễn Văn Tuệ Hàng ngồi: Trần Sĩ Chương,
Hồ Văn Tâm, Huyền Chiêu và Trương Thanh Sơn
Và nếu không có môt ban liên lạc đầy nhiệt huyết gồm:
Nguyễn Bá Lân
Nguyễn Quân
Nguyễn Tấn Hùng
Nguyễn Văn Tuệ
Nguyễn Bá Cường
th́ khó mà có được liên tục 16 lần hội ngộ vô cùng ư nghĩa của liên lớp Vơ
Tánh NK 66-73.
Chưa có khi nào họ Nguyễn lại "dễ thương " đến vậy.
Không khí cuôc họp mặt thêm náo nức niềm vui khi có mặt :
Thầy Đinh Gia Hoài,
Thầy Lê Văn Tự,
Thầy Thuyên,
Thầy Cao Văn Duy,
Thầy Đỗ Quang Đỉnh,
Thầy Phan Văn Ôn,
Thầy Cao Quảng Hà,
Thầy Nguyễn Quang Gỉ
Thầy Trần Văn Sơn.


Từ trái qua phải: Hàng ngồi:
Các Thầy Đinh
gia Hoài, Lê văn Tự,...Thuyên, Cao văn Duy, Đỗ quang Đĩnh, Phan văn Ôn,
Nguyễn quang Gĩ, Cao quảng Hà, Trần văn Sơn.
Và đặc biệt trong lần họp mặt năm nay, ban tổ chức đă mời Bác Sĩ Đỗ Hồng
Ngọc cùng phu nhân về tham dự. Sáng hôm sau Chủ Nhật 25-7-2010 bác sĩ sẽ
có buổi nói chuyện tại cung Văn hóa Thiếu nhi thành phố chuyên đề về sức
khỏe. Buổi nói chuyện này cũng do nhóm liên lạc cựu HS Vơ Tánh NK 66-73 tổ
chức.

Đón vợ chồng bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và các bạn từ
Sài G̣n
về ở ga Nha Trang.

Vợ chồng bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Đă đến giờ khai mạc.
Trưởng ban liên lạc Nguyễn Bá Lân bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay hân
hoan :
" Kính thưa quư thầy,
quư khách mời và các bạn,
Cuộc sống tự thân là nỗi
lo lắng và bất an, vận động không ngừng nhưng tự nó cũng là nỗi hân hoan
và an lạc. Thật là tuyệt khi chúng ta ư thức được rằng cuộc sống là vô
thường là tánh KHÔNG. Cũng vậy, mọi thứ trên đời như t́nh mẫu tử, phụ tử,
t́nh thầy tṛ, bạn bè...cũng chịu sự chi phối vận động này.
.....................................................
Và điều thú vị nhất là
sự hợp duyên hiện hữu đă và đang đến với tất cả thầy tṛ, bạn bè chúng ta
để được ngồi bên nhau, để được hàn huyên, được chia xẻ nhiều điều liên
quan đến cuộc sống hàng ngày và tiếp tục hội ngộ lần thứ 16 với tên gọi:
"DẤU CHÂN KỶ NIỆM"
.............

Huyền Chiêu đến chào các Thầy: Thầy Cao Văn
Duy (bên phăi) và Thầy Thuyên (bên trái)
Chương tŕnh mở đầu bằng
những giây phút trầm lắng bên tách trà nóng nghe nhạc Trịnh Công Sơn.
" Về đây đứng ngồi
Đường xa quá ngại
Để ḷng theo chút nắng
bên ngoài
Mùa Xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật ḿnh ôi chiếc lá
thu phai
....."
Khi thầy Đinh Gia Hoài
lên sân khấu hát bài "để gió cuốn đi". Tất cả học tṛ lặng im như thuở nào
ngồi nghe Thầy giảng bài trong căn pḥng quét vôi vàng cũ kỹ ở ngôi trường
năm xưa.
"Sống trên đời
sống cần có một tấm ḷng
Để làm ǵ các em
biết không?"
Cả" lớp" ngồi im lặng.
Thầy tự trả lời:
"Để gió cuốn đi, Để gió
cuốn đi"
Có lẽ học tṛ chưa hiểu
bài. Thầy giảng tiếp:
"Gió cuốn đi cho
mây qua ḍng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian …………
.......................
Nh́n bóng thầy Hoài
trên sân khấu có lẽ mọi người đang nhớ lắm những ngày thơ trẻ tuổi 15, 17
ngày hai buổi đạp xe trên con đường Bá Đa Lộc có hàng cây xà cừ rơi xuống
những chiếc lá màu Ovaltine. Những ngày mà tâm hồn ḿnh như tờ giấy trắng
được các thầy khắc ghi lên đó những tia hy vọng một ngày mai tươi sáng.
Thật không ngờ có
một ngày cánh cửa của ngôi trường Vơ Tánh yêu thương đă vĩnh viễn khép
lại.
"Đi về đâu hởi em khi
trong ḷng không chút nắng
Giấc mơ đời xa vắng
Bước chân không chờ ai đón.
Một đời em măi lang thang
Ḷng lạnh băng giữa đau thương
....." (*)

Ngôi trường Vơ Tánh
tưởng chừng đă chết, nhưng không. Nó vẫn sống măi trong trái tim của thầy
và tṛ để hôm nay, thầy tṛ ngồi lại bên nhau "lau khô ḍng nước mắt ' v́
Đời vẫn
"Gọi em về
giữa đau thương,
Để trả em
ngày tháng êm đềm"
Những tưởng cuộc sống
nghiệt ngă đă làm hồn ta chai đá, đă đem mọi t́nh cảm
"Chôn vào quên lăng, nỗi
đau hay niềm cay đắng" nhưng không, t́nh thầy tṛ t́nh bạn hữu đă :
"nhẹ nâng
bước chân em
Về lại trong phố thênh thang"
Thầy Hoài bước xuống và
tôi biết có những đôi mắt ngân ngấn lệ thương nhớ ngôi trường đầy "Dấu
chân kỷ niệm".


Tuổi học tṛ hồn nhiên
như sống lại trong phần hai của chương tŕnh. Mọi người thi nhau ca hát,
khiêu vũ, chuyện tṛ.
Không ngờ liên lớp này có quá nhiều nhân tài. Mọi người vỗ tay hoan hô chị
Kim Kiểu khi chị hát bài Besame Mucho với
tất cả say mê.
Hầu như tất cả đều đă đứng dậy. Họ không muốn bỏ lỡ cơ hội cùng th́ giờ
quư báu. Họ chạy đi t́m từng người bạn cũ. Có người mấy mươi năm rồi mới
được gặp nhau. Tôi cũng bất ngờ gặp lại anh bạn trẻ Vơ Chí Hiền. Hiền là
người chơi đàn piano mỗi đêm ở khách sạn Sofitel Palace
Dalat. Không ngờ Hiền cũng là cựu học sinh
của liên lớp này.

Thật mừng gặp lại Trần Sĩ Chương. Chương là cháu ngoại bác Hồng Dũ
Châu. Hồi c̣n ở Tuy Ḥa ba tôi đă sát cánh bên ông trong công cuộc tái
thiết tỉnh Phú Yên sau khi tỉnh này chỉ c̣n là một đống đổ nát sau chiến
tranh.
Vui nhất là được chuyện tṛ cùng Vợ chồng Nguyễn khắc Liêm. Liêm là
con bác Tín. Nhà Liêm ở gần ga xe lửa Ninh Ḥa. Vợ Liêm thật dễ thương.
Hạnh nói "Công việc không cho em nhiều thời gian nghỉ, em phải nhận đi
công tác ở Nhật rồi dành it ngày bay về Việt Nam để cùng anh Liêm có mặt
hôm nay ". Cảm đông nhất là tôi lần đầu gặp mặt
Nguyễn Quân. Chị em biết
nhau qua trang
ninh-hoa.com
và chỉ sống cách nhau hơn 30 km nhưng măi đến hôm nay mới được gặp.

Anh Nguyễn Quân đứng đàng sau Huyền Chiêu, bên
trái là chị Đỗ Hồng Ngọc, bên phải là chị Trang.
Nhân dịp ai cũng
đang cởi mở tấm ḷng, tôi làm một cuộc phỏng vấn nho nhỏ.
- Lân này, chắc các
em phải mất nhiều thời gian để tổ chức được một buổi họp mặt đông vui, đầy
khí thế như thế này ?
Lân giơ 4 ngón tay
lên cười hỉ hả:
- Bọn em mất 4 tháng để
chuẩn bị mọi sự. Suốt bốn tháng, sáng nào tụi em cũng kéo nhau ra quán cà
phê ngồi để ....sắp xếp chương tŕnh.
Quân hào hứng chen
vào ;
"Gần đến ngày họp mặt,
điện thoại của em réo liên tục và ḷng em nôn nao như khi c̣n nhỏ hồi hộp
chờ đến mùng một tết"
Nguyễn Văn Tuệ,
người được bạn bè xem như nhà tài trợ chính cho chương tŕnh tâm sự:
-"Em măi lo làm ăn cho đến một hôm em bị đột quị. Nằm trên giường bệnh
"giữa tường trắng lặng câm" em thèm được ngắm ánh mặt trời, thèm nh́n mây
bay, thèm nghe tiếng nói cười của bạn bè, thèm nghe tiếng thầy giảng bài
vang vang. Em chỉ muốn sống lại cái thuở hồn nhiên, không lo âu, suy nghĩ.
Em nguyện nếu qua được cơn bệnh em sẽ "t́m đến thiên nhiên" để "sống như
loài hoa hiền".
Lê Hưng từ Mỹ về
cũng "kể công"
- "Năm 1995 em từ
Mỹ về sau 20 năm xa quê hương. Đạp xe lang thang trên đường phố
Sài G̣n, em lạc lơng và buồn bă v́ không
c̣n bạn bè. Cảnh cũ c̣n đây mà người xưa đâu rồi. Sau 75, tụi em đang là
sinh viên năm thứ hai. Cái tuổi phơi phới yêu đời bỗng nhiên như cành cây
bị bẻ cụt. Mọi cánh cửa như đóng sập cho những người có lư lịch không tốt
như tụi em. Rồi tụi em như bèo dạt, mây trôi mỗi người mỗi ngă biết đâu
t́m. Đang miên man suy nghĩ bỗng có bóng người đạp xe ngược chiều trông
quen quen. Nhận ra Lương Minh Đức, em mừng quá chừng. Sau đó tụi em rủ
nhau về Nha Trang t́m lại bạn bè và có
cuộc họp mặt lần thứ nhất dù lần đó chỉ có khoảng sáu, bảy người."
- Và từ lần đầu họp mặt
ít ỏi đó các em đă liên tục có được 16 lần họp mặt thắm thiết, đông vui?
Lân vui vẻ trả lời :
- "Dạ, tụi em rất sung
sướng, rất tự hào v́ điều đó nên cứ sau mỗi lần họp mặt, tụi em lại có bốn
tháng sáng nào cũng gặp nhau ở quán ca phê bốn mùa ngồi ôn lại những giây
phút gặp gỡ bạn bè, rút kinh nghiệm và hẹn nhau phân công, sắp xếp chương
tŕnh cho năm sau ."
- Vậy các em trong tương
lai có dự tính ǵ hơn nữa để ghi dấu t́nh thân ái càng ngày càng thắm
thiết của liên lớp 66-73 Vơ Tánh?
- Nói là dự tính sợ "nói
trước bước không tới" tụi em chỉ gọi đó là ước mơ. Tụi em mơ ước mua một
miếng đất rồi xây một cái nhà .....dưởng lăo. Những bạn bè khắp bốn phương
trời nếu muốn có những ngày cuối đời "mặc áo the, đi guốc mộc" cùng "ngồi
im bóng lắng nghe tháng ngày qua" th́ về đây có bạn có bè.
Ư nguyện chân thành
của Tuệ làm tôi rưng rưng nước mắt.
Tôi vẫn nghĩ giáo
dục đơn giản là dạy cho đứa trẻ biết yêu thương cha mẹ, yêu thương trường
học, yêu thương thầy cô, yêu thương bạn bè để từ đó các em lớn lên biết
yêu thương chính ḿnh và quư trọng cuộc sống.
Khi từ biệt ra về tôi thầm nghĩ "Thầy ơi những ǵ mà liên lớp NK 66-73
thể hiện đă nói lên rằng Trường Vơ Tánh thân yêu của chúng ta vẫn c̣n sống
măi trong trái tim của học tṛ. Cám ơn công lao
dạy dỗ của thầy"
."
(*) lời trích tứ các bài
hát.
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu 
Học sinh
lớp Đệ nhất C Vơ Tánh
NK
1966-1967
July 2010
™™™