Trở về trang VT-NTH


www.ninh-hoa.com
 



Cô Kim Thành
 

Tên thật:
Nguyễn Thị Kim Thành

Sinh quán: Đà Nẵng

Trung học: J'eanne D'Arc, Couvent Des Oiseaux,
Đồng Khánh, Quốc Học

Tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Huế, ban Pháp Văn, 1962

Giáo sư các Trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng và Trung học Võ Tánh Nha Trang

Đến Paris – Pháp năm 1977

Hiện định cư tại thành phố Aliso Viejo, Nam California, Hoa Kỳ. 

 

Văn Học Nghệ Thuật:

 

Hoạt động Văn nghệ Học đường trong suốt thời gian cấp sách đến trường, đặc biệt từ năm 1959-1962, là Trưởng ban Văn nghệ của Tổng hội Sinh viên Huế (gồm tất cả các phân khoa: Văn khoa, Sư phạm, Luật khoa, Y khoa, v.v…).  Tác phẩm đã xuất bản
THI PHẨM BẾN ĐỢI
cùng với người em là nhà Thơ Tôn Thất Phú Sĩ. Buổi ra mắt sách ngày 28/10/2007 tại Phòng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt, Quận Cam, Nam Cali, thành công rực rỡ.  Link sau đây trình bày một số Thi Văn
tiêu biểu:

http://blog.ifrance.com/nhatlam

 

 

 


 


 

BUỒN VUI MƯA NẮNG


Buồn vui đến giống như mưa và nắng
Cứ nổi trôi làm đắng ngắt con tim
Tôi cố tìm bình yên bên gác vắng
Thả hồn bay theo chiếc lá vàng rơi

Chiếc lá lìa cành đi đâu mà vội
Đời biển dâu tôi đứng ngóng từng giờ
Những đợi chờ dường như dài bất tận
Để bao lần trăng tròn khuyết thương mong

Muốn gọi mây Tần bắc cầu ô thước
Bước chân ai cứ mờ mịt mù khơi
Duyên tiền định chừ trăm năm cách trở
Người xa người bóng xế cả trong mơ

Câu thơ viết đọng tình theo hơi thở
Bay bơ vơ tìm bến mộng đầu non
Ngõ đường cùng chạm bàn tay tượng đá
Trời ơi trời ... tôi gục ngã tương lai

Sờ soạn mãi ôm vết thương rướm máu
Người đi rồi chắc cũng héo mạch tuôn
Ánh chiều buông trôi dài theo năm tháng
Tay bàng hoàng tôi khóc rất trẻ thơ

Cõi vô cùng vẫn từng giờ ẩn hiện
Đời biển dâu vẫn sớm nắng chiều mưa
Mái Tây hiên chênh vênh lời hẹn ước
Nước chảy xa bờ để lại lao đao

Nước chảy xa bờ tôi con ốc đảo
Ngồi chờ trăng trong đêm tối ba mươi
Ánh trăng suông muôn đời không hóa kiếp
Ốc đảo vui buồn theo nắng theo mưa ...



Kim Thành
 

 


 

Trang VHNT - Cô Kim Thành

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Hồn ta một phiến
                  ngàn dâu bể
Đổ xuống đời nhau vạn
                     kiếp sau...