Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Thơ và Truyện của Việt Hải           |                 www.ninh-hoa.com




 Tên thật: Trần Việt Hải
  Sáng tác nhiều thể loại
  Văn, Thơ, Biên Khảo,...
   tại hải ngoại.
     

 



  Hiện cư ngụ tại
     Los Angeles - USA

 

 

 

 

 


CHIA TAY NGÀY CŨ
Việt Hải , Los Angeles
 

  

Sài G̣n trong cơn sốt chính trị, như cái nóng của miền nhiệt đới làm thân nhiệt con người tăng cao, những trận đánh khốc liệt và quyết tử của tiền đồn Tống Lê Chân mang theo những tin tức bi quan thêm lan dần từ mất vùng một, vùng hai và nguy cơ hướng về thủ đô Sài G̣n. Thùy Trang và tôi từ trường đại học Kinh Tế và Thương Mại Minh Đức trở về nhà, mẹ nàng kêu nàng ra Pháp Á Ngân Hàng rút tiền, mấy hôm cuối của Sài G̣n người ta hối hả rút tiền thật nhiều v́ mất niềm tin và mối lo lắng, chao đảo cho vận mạng Sài G̣n, chúng tôi vất vă lắm mới xong công tác cho mẹ nàng. Bà dặn tôi nếu có ra đi nhớ mang nàng theo. Tôi đă hứa là sẽ làm.

Chiều tối hôm đó tôi ra cửa tiệm Artistic Sáng Tạo của gia đ́nh nàng trên đại lộ Lê Lợi kế cạnh rạp ciné Mini-Rex, đây là cửa tiệm bán đồ gốm, tranh sơn mài thuộc hàng nghệ thuật thủ công nghệ. Nàng đang tiếp hai vợ chồng du khách người Pháp, v́ nàng học chương tŕnh Pháp tôi măi mê chăm chú nghe giọng nói thật "Tây" của nàng. Rồi có hai du khách Mỹ ghé vào tiệm tôi thay Trang tiếp họ v́ họ muốn mua một cặp voi bằng sứ mang về Maryland. Tôi thấy trên tay của người chồng có đeo chiếc nhẩn đề "Harvard", tôi hỏi ông là ông học Harvard, người đàn ông cười xác nhận ông ra trường bác sĩ ở đó nhưng lại làm việc cho bệnh viện John Hopkins tại Baltimore. Tôi giúp ông bà mang cặp voi sứ ra xe. Trở vào lại tiệm Thùy Trang rủ tôi đi ăn tối. Nàng giao tiệm lại cho chị Nguyệt Thu, một sinh viên luật khoa Sài G̣n, cháu của mẹ nàng.

Chúng tôi bước vào nhà hàng Tài Nam bán thức ăn Pháp tại khu Chợ Cũ, khách nơi đây tấp nập. Tôi thích nhà hàng này có món lưỡi ḅ nấu đậu, nàng ăn món bifteck tiêu đen. Chúng tôi trao đổi rất nhiều đề tài, và quan trọng hơn cả là vấn đề các thầy cô từ từ âm thầm ra đi theo người Mỹ, ḷng chúng tôi càng hoang mang thêm. Tôi nhớ tôi trấn an nàng nhiều lần là tôi sẽ không bỏ rơi nàng dù bất cứ t́nh huống nào. Chúng tôi ra về phố xá Sài G̣n xung quanh khu vực Nguyễn Huệ lên đèn, một Ḥn Ngọc Viễn Đông vẫn đẹp trong tâm hồn tôi, nó vẫn có nét quyến rũ, lộng lẫy nào đó. Tôi c̣n nói với nàng tôi không muốn xa Sài G̣n cũng như tôi không muốn xa nàng, một người t́nh đă xâm chiếm tâm hồn tôi như từng tia nắng ấm của Sài G̣n cho tôi sự sống hằng ngày hay từng hơi thở của kỷ niệm của phố xá Sài G̣n. Chia tay nhau trước nhà nàng, nàng linh tính một điều ǵ đó bất trắc, nàng nhắc lại là đừng quên nàng, tôi ôm nàng vào ḷng mà nước mắt nàng ướt thấm áo tôi. Tôi nh́n thẳng ánh mắt đầy lưu luyến của nàng. Nàng vẫn đẹp dù là đẫm lệ bờ mi. Tôi lại an ủi nàng nếu được ra đi, chắc chắn tôi sẽ mang nàng theo, để hoặc khi sang Paris đoàn tụ với anh chị của nàng hay có thể nàng theo tôi sang chân trời Boston có trường đại học Harvard với sự lăng mạn tuyệt đối của đôi t́nh nhân Oliver Barrett và Jennifer Cavilleri trong tác phẩm Love Story của Erich Segal mà tôi yêu thích. Khi người con gái thủy chung Jennifer rất thích âm nhạc của Mozart, Beethoven và Bach. Tôi biết người t́nh Thùy Trang của tôi vốn thích tiếng dương cầm của Mozart, Beethoven và Chopin. Một ngừơi Âu, một người Á, nhưng họ thật sự chia sẻ điểm chung là sự chung thủy.

Que sere sera... những ǵ sẽ đến th́ sẽ đến. Chiều ngày 29 tháng tư năm đó, Sài G̣n loạn ly, Sài G̣n tháo chạy, Sài G̣n lên cơn nguy khốn, nhất là sau vụ viên phi công Nguyễn Thành Trung ném bom vào dinh Độc Lập, và địch quân tiếp tục vây hăm thủ đô Sài G̣n. Tâm tư tôi thật lo âu, gần như rối bời, bị xé nát như tờ giấy trắng để rồi sau này nuốt đi bao lời hứa v́ Sài G̣n trong cơn nguy, tôi trong cơn nguy và người yêu tôi cũng chia sẻ cùng nỗi niềm như vậy. Tôi đă làm cái quyết định cuối cùng bước xuống tàu trong cảnh loạn ly, nhiễu nhương, con tim tôi tan nát, và tâm hồn tôi ră rời. Con tàu mang tôi ra đến hải phận Côn Sơn trong đêm thanh vắng tôi lắng nghe tiếng sóng phát thanh từ Sài G̣n phát tiếng của những người chủ mới vừa chiếm đoạt Sài G̣n của tôi, tôi ngó gịng nước biển mù mịt như tương lai trong màn đêm tối, tôi nhớ Sài G̣n, tôi nhớ Thùy Trang vô vàn, tôi nhớ người t́nh trong trường đại học Kinh Thương của tôi.

Tôi biết khi nàng khám phá tôi đă ra đi, hẳn nàng sẽ buồn lắm, nàng sẽ trách tôi nhiều lắm và nàng sẽ khóc nhiều lắm... Và cũng tối đêm nay trên vùng biển Côn Sơn, trên chiếc soái hạm HQ1 tối tân nhất của HQVNCH tôi đă khóc, bởi v́ sự chia ly tan nát con tim cho cuộc t́nh vừa mất... Đôi ḍng này để xin lỗi Sài G̣n, xin lỗi Thùy Trang, người t́nh Kinh Thương năm xưa của tôi tại Paris.

Vương Thư Sinh
(VHLA)

Hạnh Phúc Trao Em (Nhạc Nguyễn Thiện Doăn)


Trần Văn Lương nhạc & lời Pháp, NĐDT lời Việt.

Adieu, Paris
(Vĩnh biệt Paris)

par Trần Văn Lương
(A une petite amie et
son illusion perdue)

[ Viết tặng cho Em
Mộng ảo lăng quên ]

Ami, c'est à Paris,
Cette ville éternelle,
Qú une ironie mortelle
Du sort nous a unis.

Anh yêu, thành phố Paris
Muôn đời là kinh kỳ
Éo le truyện trần thế
Se ta như phu thê.

Notre amour, à Paris,
A embrasé ma vie,
Et ces jours, ralentis,
De douceur l' ont remplie.

Paris, ta yêu nhau
T́nh em như lửa cháy
Ngày chầm chậm qua mau
Đầy dịu dàng nhiệm mầu.

Le bonheur, à Paris,
Est, hélas, si fragile.
Quand j'ai quitté la ville,
Nos voeux étaient finis.

Paris, ta hạnh phúc
Nhưng sao quá mong manh
Khi em rời kinh thành
Hẹn ước đă tàn nhanh .

Tu trouves, à Paris,
Ta nouvelle romance.
En ce lointain pays,
Je pleure ma malchance.

Hóa ra Paris này
Anh có t́nh yêu mới
Phương trời xa vời vợi
Em khóc đời chơi vơi

J' enverrai à Paris
Mon âme déchirée,
Et à toi les sourds cris
D ' une amante oubliée.

Paris, em gửi về
Hồn em đau năo nề
Trao anh tiếng nấc nghẹn
Của người t́nh bị quên .

Il fait beau à Paris,
Ensemble on se promène.
Tu parles et tu ris,
Connais-tu pas ma peine?

Paris, trời nắng to
Người đẹp đi bên anh
Anh cười nói bên cạnh
Em đau, biết chăng anh?

Il fait froid à Paris,
Tu embrasses ta belle,
L' ardent feu de jadis
Bru^le à présent pour elle.

Paris, trời trở lạnh
Ôm người đẹp bên anh
Lửa t́nh xưa, nay dành
Cho người mới yêu anh

Il fait chaud à Paris,
Ton coeur est en délire.
Chaque mot qú elle dit
T' apporte le sourire.

Paris, trời đang nóng
Tim anh như lửa bỏng
Lời nàng nghe như mộng
Anh cười dễ như không .

Il fait gris à Paris,
Tu lui lis le poème,
Jadis pour moi écrit,
Quand tu m' as dit : "Je t' aime!"

Paris, trời ủ rũ
Đọc cho nàng thơ cũ
Ngày xưa viết tặng em
Anh đă nói : â€ŨJe t’aime!â€Ũ

Il pleut fort à Paris,
Heureux, tu oublies l' heure.
Jamais tu ne saisis
Que pour moi Paris pleure.

Paris, trời mưa to
Mải vui, quên thời giờ
Có khi nào anh nhớ
V́ em, Paris nức nở .

Il fait nuit à Paris,
Lentement l' ombre efface,
Sous son pas, toute trace
De mon faux paradis.

Paris đă vào đêm
Bóng tối xóa chậm êm
Bóng đêm, giờ c̣n lại
Thiên đường ma của em !

Il est tard à Paris,
S' endort la citadelle.
Tu ne penses qú à elle,
Et n' entends point mes cris.

Paris, đêm vào khuya
Thành phố trong giấc nồng
Anh đang say bóng hồng
Có nghe em khóc không .

Adieu, ami,
Adieu, romance.
Adieu, souffrance,
Adieu, Paris.

Xin vĩnh biệt anh yêu
Xin vĩnh biệt cuộc t́nh
Xin vĩnh biệt khổ đau
Paris, Vĩnh biệt nhau !


(Nguyễn Đàm Duy Trung chuyển ngữ)
April 6, 2002



Việt Hải Los Angeles
 


 

 

Thơ và Truyện của Việt Hải               |                 www.ninh-hoa.com