Thơ và Truyện của Việt Hải           |                 www.ninh-hoa.com


Việt Hải
 

Tên thật: Trần Việt Hải
Sáng tác nhiều thể loại
Văn, Thơ, Biên Khảo,...
tại hải ngoại.

     

 



Hiện cư ngụ tại
Los Angeles - USA

 

 

 

 

 

CHÚ CHÓ TRUNG THÀNH

VIỆT HẢI, Los Angeles

 

Bài hay quá Như Nguyệt ơi. Con chó sống có t́nh có nghĩa, tại sao con người thích mạt sát, phỉ báng danh dự chó nhỉ ? Khi ghét ai, con người nỡ buông tiếng nặng lời thịnh nộ "Đồ chó chết",
 

http://henrylongnguyen.com/khong-ai-da-do-cho-chet-ca.html

 

hay con người mắng yêu cho chó vô văn học VN luôn nhỉ?
http://phusaonline.free.fr/ButViet/TieuTu/17_Thangchodecuama.htm

 

và tại sao con người lại vô tư mang chó lên bàn tiệc nhỉ ?
http://www.ninh-hoa.com/dacsan-2006/DS2006_HoangTieuCa-MocTonNienKy.htm

 

Brigitte Bardot: "Aimez-moi, aimez mon chien!"

 

 

On Thu, 6/27/13, Nhu Nguyet \ wrote:


 Chú Chó Trung Thành

 

Hồi tôi mới độ 15 tuổi, bố tôi mang về một con chó đực. Con chó có bộ lông trắng, đôi mắt màu nâu đen rất đẹp. Năm đó mất mùa đói kém, gia đ́nh tôi phải thường xuyên ăn độn khoai sắn. Lạ lùng thay, con chó này cứ lớn phổng phao, mượt mà. Nó phải nặng đến 15kg. Cũng như nhiều gia đ́nh khác, những con chó nuôi đều không được đặt tên. Nó là loài vật, nên vô danh! Mỗi lần muốn gọ...i, chỉ cần: "Êu, Êu" là nó xuất hiện, ve vẩy đuôi, miệng rít lên những tiếng như tiếng rên, rất dễ thương! Thường ngày, khi không có ai cần đến, nó nằm khoanh tṛn trong gậm giường, đầu hướng ra phía cửa. Có khách lạ, nó sủa lên vài tiếng báo hiệu. C̣n là người quen thân, nó vùng dậy, xông ra, vẫy đuôi rối rít và kêu lên mừng rỡ.

 

Từ ngày mua được con chó này, nhà tôi như được b́nh an hơn. Cha tôi quư con chó lắm. Mùa đông giá rét, ông lấy một chiếc bao tải quấn quanh ḿnh, giữ ấm cho nó. Những ngày hè nóng nực, ông mang nó ra ao tắm cho sạch lông. Nhà tôi nghèo như thế, vậy mà đôi khi ông vẫn đi đâu đó t́m được một khúc xương mang về cho nó gặm. Con chó rất quyến luyến cha tôi, suốt ngày luẩn quẩn bên ông.

 

Một hôm có hai người khách lạ đến nhà tôi hỏi mua chó. Họ nói, họ ở làng bên cạnh, cách làng tôi một cánh đồng. Ngày mai gia đ́nh họ có đám giỗ, cần một con chó để thịt! Cha tôi nghe vậy không muốn bán, nhưng gia cảnh nhà tôi lúc đó rất nghèo. Cả cha mẹ và bốn anh em tôi, mặc dù bữa ăn phải độn nhiều khoai sắn nhưng không ngày nào thật sự được ăn no. Mẹ tôi bàn với cha tôi lâu lắm. Nếu tiếp tục nuôi th́ không c̣n ǵ để cho nó ăn, dù rằng con chó vô cùng dễ ăn. Nó có thể ăn vài cọng rau thừa, dăm bảy cái vỏ khoai lang, mấy cái xương lơi sắn, vài hạt cơm rơi văi quanh mâm hoặc bất cứ cái ǵ có thể ăn được mà con người cho phép. Tuy nhiên, nuôi nó cũng như thêm một miệng ăn nữa. "Người chẳng có mà ăn, lấy đâu ra cơm nuôi nó măi?" - Mẹ tôi bảo thế.

 

Có một điều rất lạ là khi cả cha và mẹ tôi miễn cưỡng đồng ư bán con chó, th́ tự nhiên nó chạy biến đi đâu mất! Không lẽ con chó này hiểu được tiếng người? Chúng tôi chia nhau đi t́m mọi xó xỉnh, xung quanh nhà, thậm chí sang cả nhà hàng xóm, nhưng bặt vô âm tín. Cho đến khi cha tôi nước mắt lưng tṛng, lên tiếng gọi, th́ từ trong đống rơm ở phía sau chuồng lợn nó chui ra! Người ta lấy cái chày giă gạo chẹn cổ nó xuống, trói mơm và bốn chân nó lại. Con chó tội nghiệp kêu rên ư ử, hai mép nó sùi bọt. Cha tôi ôm lấy nó, khóc. Nh́n bộ dạng cha tôi, thương lắm. Tôi liên tưởng đến lăo Hạc, một nhân vật của nhà văn Nam Cao khi phải bán cậu Vàng!...

 

Người ta trả tiền cho mẹ tôi và dùng đ̣n ống khiêng nó đi. Cha tôi buồn bă lên giường nằm, tay trái vắt ngang qua trán, tay phải để lên bụng và thở dài thườn thượt... Chiều hôm đó ông bỏ ăn. Một bát cơm và đĩa khoai phần ông vẫn c̣n nguyên trong trạn. Mẹ tôi bảo, nó chỉ là một con chó, việc ǵ phải tiếc quá như vậy? Nếu muốn, lại sẽ mua con khác về nuôi! Cha tôi không nói ǵ, cứ nằm im như người bệnh nặng...

 

Đêm hôm đó trời tối đen như mực. Cả nhà tôi đă ngủ yên, chỉ một ḿnh cha tôi thao thức. Thỉnh thoảng ông trở dậy, bật diêm hút thuốc. Rồi ông nằm xuống thở dài, trằn trọc, quay ra, lật vào, ngao ngán. Tâm trạng ông nôn nao, buồn phiền như tiếc nuối một vật ǵ đă mất đi, quư lắm... Vào khoảng 2-3 giờ sáng, cha tôi là người đầu tiên phát hiện những tiếng động rất lạ ở vách cửa. Cha tôi yên lặng lắng nghe. Không có nhẽ đêm đầu tiên không có con chó giữ nhà là đă có kẻ trộm? Mà nhà tôi có ǵ đáng giá để kẻ trộm phải ŕnh ṃ? Nhưng chỉ một phút sau, linh tính báo cho ông biết, con chó đă trở về! Nó cào mạnh vào cửa, kêu ư ử như cầu cứu. Cha tôi vồng dậy, kéo cửa ra. Con chó mừng rỡ nhảy sổ vào nhà. Mẹ tôi trở dậy thắp đèn. Tội nghiệp con chó. Cổ nó c̣n nguyên một ṿng xích sắt có khóa, nối với đoạn dây thừng lớn đă bị nó cắn đứt kéo lê theo. Đầu và bụng nó ướt lút thút, bốn chân và đuôi dính đầy bùn. Nó đói quá, hai bên sườn xẹp lại, sát vào nhau. Cha tôi vội tháo ṿng xích, lấy cái khăn rách lau khô lông và lau sạch bùn ở đầu, ở bụng, ở chân và đuôi nó, rồi vào trạn lấy bát cơm c̣n để phần ông từ hồi chiều hôm trước, trộn với một ít tương cho nó ăn. Lạ lùng thay, con chó đói gần chết, và lại lần đầu tiên được ăn một bát cơm ngon như thế, vậy mà nó ngước mắt nh́n cha tôi, như nghi ngờ và ngần ngại... Một lúc sau, nó mới cúi đầu xuống ăn một cách từ tốn. Cha tôi vuốt ve nó rất lâu, sau đó cho nó vào gầm giường. Ông lên giường nằm và một lúc sau ông đă ch́m vào giấc ngủ b́nh thản và ngon lành.

 

Sáng hôm sau, mới tinh mơ hai người mua chó hôm trước quay trở lại nhà tôi. Con chó đánh hơi thấy trước nên nó trốn biệt. Cha tôi điều đ́nh và trả lại tiền cho hai người mua chó. Cả nhà tôi đều hiểu rằng, dù có phải chết đói, cha tôi cũng không bao giờ bán con chó cho ai nữa. Từ hôm đó chúng tôi để tâm chăm lo cho con chó nhiều hơn. Cha tôi, dù cả bữa cơm ông phải ăn khoai là chính (tiêu chuẩn mỗi người chỉ một bát cơm), song ông luôn dành cho con chó một nửa bát. Con chó h́nh như cũng hiểu được điều này. Nó trở nên nhút nhát hơn, cảnh giác hơn với mọi người. Nhưng với cha tôi, nó cứ luẩn quẩn bên chân ông. Khi ông ra đ́a, nó luôn đi theo ông như h́nh với bóng. C̣n những lúc ông đi làm xa, không cho nó đi theo th́ nó ra đầu thềm nhà nằm ngóng ra cổng, chờ cho đến khi nào ông về, nó nhảy xổ ra, mừng rối rít rồi theo ông vào nhà!

 

Khoảng chừng hai năm sau, kinh tế gia đ́nh tôi khá giả hơn trước. Con chó cũng lớn hơn, khỏe ra, mượt mà, rất đẹp. Nó luôn luôn theo sát cha tôi, không rời nửa bước. Vào một buổi trưa cuối mùa hè, cha tôi ra đ́a để vớt bèo lục b́nh về làm phân xanh. Cái đ́a này lầy bùn, cỏ và cây dại mọc dày đặc từ hàng trăm năm nay. Dưới gốc rễ cây đan quyện vào nhau như những tấm lưới thép, tạo thành những hang hốc sâu đầy bùn. Ở dưới đó, rất nhiều lươn và cá trê lưu cữu to bằng bắp chân người lớn. Đôi khi người ta c̣n bắt được cả rái cá, kỳ đà. Nhưng không một ai có thể tưởng tượng ra dưới cái đ́a rậm rạp đó lại có một con trăn hoang to như một cây tre bương, dài cỡ 3 mét, sống lâu năm và chắc nó cũng đă ăn hết cả mấy tạ cá dưới đ́a.

 

Hôm đó cha tôi lội dưới bùn vớt những đám bèo dày đặc vứt lên bờ. Đến gần gốc một cây vạy, ông nh́n thấy đuôi một con trăn lớn tḥ ra. Cha tôi quyết định bắt sống hoặc đánh chết con trăn này. Ông chộp lấy đuôi con trăn, đạp hai chân vào gốc vạy, kéo con trăn ra ngoài. Con trăn chống cự. Khi bị lôi ra khỏi hang, nhanh như một tia chớp, con trăn cong người cắn chặt vào bắp chân cha tôi. Ông ngă ra bờ đ́a và kêu lên một tiếng sợ hăi. Ngay lúc đó con chó không kịp sủa một tiếng nào, nó nhảy bổ vào, cắn vào cổ con trăn và dính liền hàm răng vào đó, như không bao giờ muốn nhả ra nữa. Con trăn quật ḿnh cuốn chặt lấy thân con chó. Chỉ bằng một cú núc, nó làm con chó găy đôi xương sống! Mơm con chó vẫn cắn chặt vào cổ con trăn. Hai bên mép nó ứa ra hai ḍng máu và ở lỗ hậu môn ḷi ra một đống phân nhăo! Cha tôi đă ư thức được sự nguy hiểm, ông vớ lấy con dao quắm mang theo để chặt cây, nhằm vào đầu con trăn chém rất mạnh. Con trăn chỉ quằn quại được một lát, nó mềm nhũn ra và bất động. Cha tôi cứ để máu ở chân chảy ṛng ṛng, ông quay ra cố gỡ mơm con chó ra khỏi cổ con trăn và ôm chặt nó vào ḷng. Nh́n thân ḿnh con chó ướt sũng, bê bết bùn, mềm ẹo, mắt nhắm nghiền, cha tôi khóc. Ông nghĩ rằng nó đă chết. Cha tôi mang con chó về nhà, tắm, lau khô và để nó nằm vào một cái nong đặt ở cuối thềm. Ông bảo tôi đi t́m một cái thùng gỗ, đặt con chó vào và mang nó đi chôn. Khi cha tôi nhấc nó lên, định cho nó vào ḥm th́ đôi mắt nó mở hé ra và chớp. Cha tôi mừng quá, sai tôi đi t́m ông lang Tá về băng, bó nẹp cố định xương sống cho nó. Xong xuôi mọi việc, cha tôi mới thấy đau ở bắp chân. Ông ngồi xuống bậc thềm, để cho ông lang rửa sạch, sát trùng, bôi thuốc và băng bó vết thương.

 

Buổi chiều, ông bảo mẹ tôi nấu một nồi cháo gạo, rồi đập hai quả trứng gà vào quậy đều. Đây là một món ăn sang trọng để tẩm bổ mà gia đ́nh tôi rất ít khi được ăn. Ông múc cháo ra tô, chờ nguội và vuốt ve dỗ dành cho con chó ăn. Nó nằm im, đôi mắt ướt nh́n cha tôi, nhưng không ăn một miếng nào. Cả xóm tôi đem con trăn ra làm thịt chia nhau, ai cũng khen con chó quá khôn, nhưng không ai tin rằng nó c̣n có thể sống thêm được vài ngày nữa. Nhiều người bảo mẹ tôi đem con chó ra mà thịt, kẻo để nó chết uổng phí của trời! Chỉ riêng cha tôi không nghĩ thế. Ông luôn tin rằng con chó sẽ sống cùng ông, và nếu chẳng may nó chết, ông sẽ đem chôn nó như chôn một con người! Khoảng hai tháng sau, với sự chăm sóc của cha tôi, con chó đă b́nh phục. Tuy nhiên v́ xương sống của nó bị găy nên hai chân sau hoàn toàn bị liệt. Mỗi lần đi, nó chỉ dùng hai chân trước chống xuống đất và lết trên đầu gối của hai chân sau. Điều làm cả nhà tôi ngạc nhiên, từ khi con chó đi được theo kiểu lê lết, nó chỉ gặp khó khăn trong khoảng một tháng đầu. Sau những ngày ấy, nó lết nhanh không kém ǵ những con chó b́nh thường.

 

Từ dạo đó, cha tôi cưng con chó như con. Một suất cơm đạm bạc và ít ỏi của ông, bữa nào cũng được chia làm đôi. Thảng hoặc, ngày nào có một hai miếng thịt, cha tôi cũng dành cho nó một phần. Con chó rất khôn, h́nh như nó biết tất cả mọi điều đang diễn ra xung quanh. Nó không bao giờ quấy rầy chúng tôi. Nhưng với cha tôi, nó quấn quưt, liếm láp chân tay, không muốn rời ra nửa bước. Ban đêm ông nằm ngủ, nó nằm dưới chân giường. H́nh như chỉ như thế th́ cả chó và người mới thấy yên tâm!.

 

Cuộc sống như vậy trôi đi. Cả nhà tôi luôn biết ơn con chó và gần như ngày nào cũng nhắc đến chuyện con trăn! Cho đến tháng hai năm 1959, nhà tôi có đại tang. Cha tôi bị một cơn bạo bệnh rồi qua đời! Tôi c̣n nhớ như in, hôm đưa ma cha tôi, trời mưa tầm tă, rét lắm, nhưng người đi đưa rất đông. Anh chị em, chú bác, cô d́, ḍng họ ai cũng khóc như mưa. Không mấy ai để ư trong ḍng người đông đúc đó, con chó liệt cũng có mặt. Nó ướt lút thút như chuột lột, rét run lẩy bẩy, cố lết trên đôi chân liệt, len lỏi giữa ḍng người than khóc sướt mướt trong đám tang. Không ai h́nh dung ra được con chó liệt đó có thể đi theo đám tang ra tận nghĩa địa, nơi chôn cất cha tôi, và sau đó bằng cách nào nó lại tự lê lết về nhà? Chỉ đến khi trời tối mịt, thắp đèn lên, mới t́m thấy nó nằm sâu trong gầm giường, bộ lông hăy c̣n ẩm ướt và đôi mắt buồn rầu khó tả, cứ nh́n đi đâu đó, như hướng về một cơi nào mơ hồ nhưng ở đâu xa lắm...

 

Sáng hôm sau, cúng cơm cho cha tôi xong, chúng tôi gọi chó ra cho nó ăn. Không c̣n thấy nó nằm trong gầm giường nữa. Nó đă lết ra đầu thềm tự khi nào, nằm quay đầu ra cổng ngóng chờ xem một ngày nào đó liệu cha tôi có trở về? Tôi bế nó vào nhà, vỗ về và dỗ dành cho nó ăn, nhưng tuyệt nhiên nó không đụng vào bất cứ thứ ǵ. Tôi đem mấy miếng thịt heo luộc, những thứ mà ngày thường nó vô cùng thích ăn. Nó quay đầu ra chỗ khác. Tôi đặt nó trở lại gầm giường. Nó không chịu nằm yên, lại lết ra đầu thềm, nằm ngóng ra cổng, kiên tŕ chờ đợi và im lặng như một mô đất. Sau hơn một tuần lễ con chó nhịn ăn như thế, nó gầy rạc đi. Cả nhà bận cúng tuần cho cha tôi, nhưng ngày nào tôi cũng để tâm và dỗ dành, hy vọng nó ăn lấy một chút. Nhưng nó không màng.

 

Rồi một buổi sáng tinh mơ, trời c̣n đầy sương và se se lạnh, chúng tôi ra nghĩa trang thắp nhang và đặt tấm bia đá trên mộ cha tôi. Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mức không c̣n tin ở mắt ḿnh: Con chó liệt đă nằm chết trên mộ cha tôi tự bao giờ, hai chân trước chồm lên ôm lấy ngôi mộ, hai chân sau bại liệt như đang quỳ, cơ thể nó đă cứng đơ, đôi mắt nhắm nghiền, thanh thản, nhưng dường như c̣n hơi ươn ướt... Chúng tôi trở về nhà đóng một cái ḥm gỗ, khâm liệm con chó tử tế và chôn nó dưới chân mộ cha tôi... Tôi cắm mấy nén nhang lên ngôi mộ nhỏ bé này, ḷng miên man nghĩ ngợi: Không biết giờ này linh hồn cha tôi đang phiêu diêu bên trời Tây cực lạc, Người có biết con chó đầy ân t́nh và tội nghiệp của Người đă măi măi đi theo Người...

 

Khổng Văn Đương

 

ooOoo

 

 

 Câu chuyện về chú chó Hachiko

 

Câu chuyện xảy ra vào năm 1925, tại nhà ga Shibuya. Chú chó Hachiko được giáo sư Ueno của trường đại học Tokyo nuôi dưỡng. Gia đ́nh giáo sư không có con trai (không biết có một người con gái như trong phim hay không) nên ông coi Hachiko như con ruột.

Hachiko là 1 chú chó nhỏ ,lông màu trắng chào đời
vào tháng 11 năm 1923  ở tỉnh Akita, Nhật Bản.

Hàng ngày như thường lệ, cứ mỗi buổi sáng là Hachiko tiễn giáo sư Ueno Eizaburo đến nhà ga để ông lên tàu đi làm và cả hai đều đi bộ tới nhà ga Shibuya,  chú chó trung thành Hachi, có nick name là Hachiko.  Hachiko không được phép theo giáo sư đến Đại Học Hoàng Gia (nay là Đại Học Tokyo), nơi ông đang giảng dạy, và chiều cũng vậy, cứ đến 3 giờ chiều , Hachiko lại ra nhà ga đợi giáo sư về. Nhưng vào ngày 12 tháng 5 năm đó, giáo sư Ueno đă qua đời sau một cơn đột quỵ khi đang hảng bài trên giảng đường ở trường đại học và măi măi không thể trở về được. C̣n Hachiko cứ như mọi ngày, vẫn đến nhà ga vào lúc 3 giờ chiều để đón chủ nhânvề. Nhưng hôm đó đă qua 3 giờ rất lâu, bao nhiêu chuyến tàu đă đi qua, trời đă tối mà không thấy giáo sư về. Và Hachiko, chú cho trung thành không hề nản ḷng, Hachiko vẫn đứng đợi và đợi.

 

Hachiko linh cảm rằng có chuyện ǵ chẳng lành đă xảy ra, tuy vậy nó vẫn ra ga đợi chủ nhân vào lúc 3 giờ chiều mỗi ngày. Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ư tới sự chờ đợi vô vọng của  Hachiko đối với người chủ nhân đă qua đời của ḿnh. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đă cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Câu chuyện về chú chó trung thành nhanh chóng được lan truyền khắp nơi và Hachiko được coi như một tấm gương sáng về ḷng trung thành. Người ta t́m đến Shibuya chỉ để nh́n Hachiko, cho nó ăn, hoặc nhẹ nhàng xoa đầu vào đầu nó để chúc may mắn. Năm 1932, khi Hachiko đợi chủ nhân được 7 năm, 1 sinh viên của giáo sư Ueno đă viết 1 bài báo kể về chuyện cảm động này và gửi đăng ở 1 tờ báo lớn ở Tokyo. Ngay lập tức có rất nhiều người quan tâm lo lắng cho chú chó trung thành này. Cũng từ Hachiko mà người Nhật thêm vào từ điển từ mới “chukhen” – chú chó nhỏ trung thành.


Bên cạnh đó người ta c̣n có thuyết rằng bởi lẽ cạnh nơi Hachiko ngày ngày vẫn ra ngóng đợi chủ nhân của ḿnh có một nhà hàng thịt nướng và Hichiko rất giỏi trong việc gỡ những miếng thịt ra khỏi que dùng để nướng nên được khách hàng thường cho chú ăn . V́ lẽ đó lư do mà hàng ngày chú ra đây đợi chủ là v́ những miếng thịt nướng đó.
Nhiều ngày, nhiều tháng, rồi nhiều năm trôi qua, Hachiko vẫn có mặt đều đặn ở nhà ga vào lúc 3h chiều, mặc dù nó đă bị bệnh viêm khớp và đă quá già yếu rồi. Cuối cùng vào ngày 8 tháng 3 năm 1935 (1 số tài liệu nói là ngày 8 tháng 3 năm 1935), gần 11 năm kể từ ngày nó nh́n thấy chủ nhân lần cuối cùng, người ta t́m thấy Hachiko -lúc đó đă 12 tuổi -nằm gục chết tại chính cái nơi mà nó đă đứng đợi chủ nhân của ḿnh trong suốt nhiều năm.

Bài hay quá Như Nguyệt ơi. Con chó sống có t́nh có nghĩa, tại sao con người thích mạt sát, phỉ báng danh dự chó nhỉ ? Khi ghét ai, con người nỡ buông tiếng nặng lời thịnh nộ "Đồ chó chết",
http://henrylongnguyen.com/khong-ai-da-do-cho-chet-ca.html 

hay con người mắng yêu cho chó vô văn học VN luôn nhỉ?
http://phusaonline.free.fr/ButViet/TieuTu/
17_Thangchodecuama.htm

và tại sao con người lại vô tư mang chó lên bàn tiệc nhỉ ?
http://www.ninh-hoa.com/dacsan-2006/DS2006_HoangTieuCa-MocTonNienKy.htm

 

VHLA

 


 

Việt Hải Los Angeles

7/2013

 

 

 

         

 

Thơ và Truyện của Việt Hải               |                 www.ninh-hoa.com