Thơ và Truyện của Việt Hải             |                 www.ninh-hoa.com


Việt Hải
 

Tên thật: Trần Việt Hải
Sáng tác nhiều thể loại
Văn, Thơ, Biên Khảo,...
tại hải ngoại.

     

 



Hiện cư ngụ tại
Los Angeles - USA

 

 

 

 

  

Lan Man Bút Kư:

Quyên Di, Nguyễn Văn Sâm
và Hồ Biểu Chánh

Việt Hi Los Angeles

 

 

 

 

Bút Kư về Bài Học Cám Ơn

Tôi nhớ thuở 75 mới sang Mỹ, ông bạn già (già hơn tôi 14 tuổi) ở cùng trại tị nạn Pendleton, gần San Diego, mạn Nam California. Anh Báo có người vợ và đứa con trai 7 tuổi. Anh là người hiền lành lịch sự, người Mỹ nói ǵ cuối cùng anh trả lời hai chữ "cám ơn". Anh đi lănh cơm ở mess hall (nhà ăn), anh cẩn thận căn dặn vợ con khi người Mỹ múc đồ ăn cho, nhớ nói cám ơn. Thế là 3 người xếp hàng trước cám ơn ông Mỹ phát thức ăn, tôi nhắm mắt làm theo thôi, ăn theo thuở ở theo th́ mà. Vợ chồng anh Báo và chị Ân may mắn kiếm được "ś-pôn-so" (sponsor, theo cách phát âm của anh chị Báo Ân) bảo lănh ra khỏi trại trước tôi. Lucky them. 

 
Những ngày xưa thân ái tại tị nạn Pendleton, 1975.

"Ś-pôn-so" của anh chị c̣n trẻ, đạo nhà thờ thương người tuy có điều họ chưa rành văn hóa Việt Nam, họ nghe mấy người Việt tị nạn trong trại tị nạn bảo là người Việt Nam thích ăn cơm và thích ăn cay. Thế là ông bà "ś-pôn-so" thết bữa cơm đầu tiên một nồi cơm và ba dĩa bàn ớt, một loại Jalapeño pepper xanh, một Serrano pepper màu chín đỏ, và một Cayenne pepper đỏ và cay như ớt chỉ thiên. Bữa cơm honeymoon t́nh đồng minh Mỹ Việt thắm thía, cả hai ông bà "ś-pôn-so" nhào vô dinner party, bốn người lớn và cháu bé cu Bi vui xơi cơm mà nước mắt nước mũi rơi rớt. Anh Báo dặn vợ cha mẹ "ś-pon-so" không được họ lo, mà họ đem người "tị nạn" ḿnh về lo cho những 3 tháng hứa hẹn cho xe và t́m việc để tự lập cánh sinh thế nên cứ nói "Yes, thank you!" là xong. Tŕnh độ sinh ngữ không có th́ "Yes, thank you!" là lich lăm, bảnh quá sá rồi c̣n ǵ. Món cơm ớt tiếp diễn cả tuần lễ, dù mùa đông năm ấy thiên hạ bị cảm cúm lia chia, nhưng chất ớt với vị cay thiên bẫm sinh của ớt giúp anh chị Báo Ân và cháu Bi vượt qua mùa cảm cúm không khó. Thực vậy, ớt là toa thuốc thiên nhiên ngừa cảm cúm, ớt càng cay càng tốt cho sức khỏe. Viết đến đây tôi chợt nhớ ông giáo Quyên Di Bùi Văn Chúc, hôm nọ tôi viết bài "ăn ǵ bổ nấy", "ăn pín bổ pín", "ăn óc bổ óc", ông giáo đem tên tôi và ông giáo Sâm của vườn pom táo lên sân khấu văn học.

 

Xét về dược chất trong ớt có chứa tinh chất vô cùng quư là Capsicain, nó là một alkaloid chiếm tỷ lệ khoảng 0,05-2%. Cấu trúc hóa học đă được xác định là acid isodexenic vanilylamit, có đặc điểm bốc hơi ở nhiệt độ cao, gây hắt x́ hơi mạnh như khi giáo Sâm bị giáo Quyên Di nhắc tên. Ngoài ra ớt c̣n chứa một chất khác là Capsaicin, là hoạt chất gây ửng đỏ, nóng bừng cơ thể, Capsaicin chỉ có khi quả ớt chín tới, Capsaicin chiếm tỷ lệ từ 0,01-0,1%. Một điều lư thú là Capsaicin có tác dụng kích thích năo bộ sản xuất ra chất Endorphin, một chất Morphin nội sinh, có đặc tính như những thuốc chống giảm đau (pain killer), đặc biệt có ích cho những bệnh nhân bị viêm khớp mạn tính và các bệnh ung thư, esp. prostate cancer. Ngoài ra, ớt c̣n giúp ngăn ngừa bệnh tim do chứa một số hoạt chất giúp máu lưu thông tốt, tránh được t́nh trạng đông vón tiểu cầu dễ gây tai biến tim mạch. Ớt c̣n có tác dụng ngăn ngừa t́nh trạng huyết áp tăng cao. Nên những bệnh thông thường như nhức đầu, cảm cúm, "tên lính xung kích" Capsaicin triệt hạ dễ dàng. Nên toa linh dược của ông bà "ś-pôn-so" xét cho cùng rất hữu ích dù rằng hiểu sai văn hóa Việt, sắc dân ưu việt chỉ cần món cơm của ông chuyên gia canh nông Phạm Thanh Khâm hay của bà ngoại Gạo, Dr. Condoleezza Rice, và hương ớt nồng cay của Mụ Rớt ở sau lưng chùa Diệu Đế, hướng về Vĩ Dạ, Mụ Đỏ ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm khu Gia Hội, Mụ Cai ở cuối đường Chi Lăng, gần cầu chợ Dinh, hay của Mệ Tẻo trên đường Hai Bà Trưng, phố Huế thân thương của o Lê Thúy Vinh.


Jalapeño green pepper   Habanero hot chili pepper

 

Tham khảo bài viết "Người Việt Gốc Ớt":

http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=253390

 

Như đă nói bùa thiêng thuốc linh của ông bà "ś-pôn-so" những quả ớt Jalapeño, Serrano hay Cayenne qua những kết quả nghiên cứu cho thấy chứa dược tính cao, như loại ớt vỏ xanh Jalapeñolại có hàm lượng capsaicin nhiều hơn. Ngoài ra, trong quả ớt c̣n chứa nhiều loại vitamin cần thiết cho cơ thể như vitamin C, B1, B2, acid citric, acid malic, nhất là chất beta caroten có nhiều trong ớt đỏ,... 

 

Trở lại chuyện của gia đ́nh anh chị Báo Ân, v́ cả nhà quen dùng lối lịch thiệp "Yes, thank you", 2 vị bảo trợ Mỹ lầm tưởng đâu người Việt tị nạn là những sáo, nhồng, cưỡng chỉ ăn cơm và ăn cay, hot pepper sunrise lovers, mắt lệ má đỏ. Sau tuần đầu honeymoon do ông bà "ś-pôn-so" thết món cơm ớt tam vị, bà bảo lănh t́m ra loại ớt Habanero, loại "cực kỳ" cay dữ dằn hơn nữa khi bà khoe, cay xé họng, mouth on fire. Khi cu Bi cắn vào loại ớt mới này, má cháu ửng hồng chạy đi chữa lửa ngay bằng ly đá lạnh. Xứ sở của ông râu ria xồm x̣am vô trật tư Fidel castro vốn là nơi theo truyền thuyết phát sinh ra hai loại ớt Habanero và Tabasco. Habanero trông như loại ớt kiểng nhưng đáng ngại về độ nồng cay, c̣n Tabasco là loại ớt đỏ khá cay được dùng làm sauce ớt cay với nhăn hiệu trùng tên.

 

Cuối cùng ông bà "ś-pôn-so" biết họ hiểu lầm về văn hóa Việt, v́ chúng ta là con của Mẹ Âu Cơ, chứ nào phải con của những chim muông nhồng sáo cưỡng ăn cay để lột lưỡi, để má đỏ, mắt lệ và vă mồ hôi cha mồ hôi con đâu nhỉ ?

 

Bài viết này nối dài chuyện lịch lăm cám ơn từ email Australia của anh Toàn. Trong chủ đề "cám ơn" từ bài của nhà báo Nguyễn Toàn gửi, tôi cũng xin cám ơn người gửi. Cám ơn nhà văn Quyên Di cho bài viết về Câu Chuyện Nghệ Thuật Việt Nam được dẫn giải qua phạm vi văn học. Trong bài tham luận và phân tich này, nhà văn Quyên Di đề cập về 2 danh từ Nghệ Thuật và Nghệ Sĩ của lănh vực căn bản này là Cầm, Kỳ, Thi, Họa, đôi khi người ta gặp dịp vui của nghệ thuật, để lấn sân thêm nửa inch để sang phạm vi Cầm, Kỳ, Thi, Tửu gặp những tinh hoa của thi phú như những Lư Bạch, Đỗ Phủ, Tô Đông Pha hay Nguyễn Khuyến, Dương Khuê, Tản Đà nhâm nhi thi tửu, những nghệ sĩ của nghệ thuật thưởng ngoạn rượu ngon, nghệ thuật sáng tạo thi ca trong văn chương và trong văn học sử.

 


GS. Nguyễn Văn Sâm

 

Và tôi cũng xin cám ơn học giả hán nôm Nguyễn Văn Sâm gửi biếu tác phẩm "Hồ Văn Trung U T́nh Lục", tức "Hồ Biểu Chánh Kể Chuyện T́nh Buồn" vừa xuất bản, sách dầy gần 230 trang. Tác giả giải mă, chú thích những cổ ngữ, những tích cổ, những câu thơ xưa khúc chiết, khó hiểu. Sách ra đời v́ dùng cho mục đích dẫn giải ư nghĩa để độc giả yêu thích truyện của nhà văn cổ thụ, một văn nhân tiền bối trong làng văn học Việt Nam, cụ Hồ Biểu Chánh, hầu người đọc có thể dễ lănh hội và am tường tác phẩm best seller "U T́nh Lục" hơn (Chuyện T́nh Buồn, Triste Histoire d'Amour). Hân hạnh giới thiệu tác phẩm brand-new chưa bóc nhăn, Sad Love Story, U T́nh Lục, xin hăy liên lạc với tác giả Nguyễn Văn Sâm, email:

samnguyen20002002@yahoo.com.

 

Việt Hải Los Angeles

 

 

Note: ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN.

  

On Monday, January 13, 2014 7:24 AM, Trinh Huynh wrote:

 

ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN !

 

 

                                                

 1. Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời: một là dí dỏm, hai là học biết cám ơn. Lấy chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ "cám ơn". Bà cám ơn chồng, cám ơn bố mẹ, cám ơn con cái, cám ơn hàng xóm láng giềng, cám ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cám ơn từng ngày sống yên lành, ấm cúng và vui vẻ. Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi việc làm b́nh thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng "cám ơn". Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cám ơn hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu ḿnh không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời "cám ơn" của bà... 80 năm đă trôi qua, hai tiếng "cám ơn" khiến bà vui vẻ lâu dài, hạnh phúc lâu dài, mạng sống lâu dài, "cám ơn" có bao nhiêu, t́nh yêu có bấy nhiêu. T́nh yêu có ngần nào, "cám ơn" có ngần nấy.  

 

2. Một lần đi xe buưt về nhà, trước mắt tôi có một cô bé 7,8 tuổi, lưng đeo cặp sách, h́nh như vừa tan học. Khi lên xe em bước không vững suưt nữa ngă. Tôi vội vàng đỡ em một tay. Vừa đứng vững em giơ tay ra hiệu, không biết em định nói ǵ với ḿnh. Thấy tôi không hiểu em rất bối rối. Ngồi được một bến, tôi sắp sửa xuống xe. Cô bé vội vàng chạy đến nhét vào tay tôi một mẩu giấy. Tôi cứ tưởng có chuyện ǵ, ai ngờ xuống xe nh́n mẩu giấy, chỉ thấy một ḍng chữ xiêu vẹo "cám ơn, cám ơn chú!" Th́ ra em bị câm điếc. Không hiểu sao trái tim tôi bỗng trào lên một t́nh cảm nóng bỏng không sao miêu tả nổi.

 

3. Ở một thành phố nọ, có cậu bé 14,15 tuổi, v́ lấy cắp một quyển sách của một hiệu sách, bị bảo vệ bắt quả tang. Bảo vệ quát mắng khiến cậu vô vùng xấu hổ. Những người khác cũng nh́n cậu với ánh mắt khinh bỉ. Bảo vệ cứ đ̣i cậu gọi bố mẹ hay thầy giáo nhà trường đến nhận người. Cậu bé sợ co dúm người, nét mặt xám ngoét. Lúc này có một phụ nữ đứng tuổi rẽ đám đông vây xem, xông vào bênh vực cậu bé đang hoảng sợ:

- Đừng đối xử với trẻ em như thế. Tôi là mẹ của cháu!

Dưới con mắt khác thường của đám đông, người phụ nữ nộp tiền phạt cho cậu và dắt cậu ra khỏi hiệu sách, khe khẽ giục:

- Mau về nhà đi con, từ nay trở đi đừng bao giờ lấy trộm sách nữa!

Mấy năm đă trôi qua. Cậu bé luôn luôn nhớ ơn người phụ nữ đứng tuổi không quen biết, luôn luôn hối hận đă không nói trước mặt bà hai tiếng cám ơn. Nếu không có bà, đường đời cậu có thể sẽ rẽ sang một lối khác. Sau khi thi đậu Đại Học, cậu sinh viên đă thề nhất định t́m ra bà. Nhưng biển người mênh mông biết t́m bà ở đâu? Thế là hàng năm, lợi dụng kỳ nghỉ hè nghỉ đông, ngày nào cậu cũng đến gần hiệu sách chờ nửa tiếng đồng hồ, hy vọng t́m được người phụ nữ đứng tuổi. Việc làm này hết sức mong manh, nhưng mưa gió không cản trở được cậu, cậu vẫn luôn không nao núng. Bởi v́ cậu không bao giờ quên khuôn mặt hiền từ của bà. Cứ thế, cậu sinh viên đứng chờ trong hai năm, cuối cùng đă t́m được bà, nói hai tiếng "cám ơn" ôm ấp trong ḷng bấy lâu nay...

 

4. Có một truyền thuyết kể rằng: Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất cơm. Một người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cám ơn, cám ơn rối rít. C̣n người kia nhận suất ăn, không hề động ḷng, cứ làm như cho anh ta mới phải. Về sau, Thượng Đế chỉ cho người nói "cám ơn" lên Thiên Đường. C̣n người kia bị từ chối, đứng ngoài cổng.

Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:

- Chẳng lẽ chỉ v́ tôi quên nói "cám ơn"?

Thượng Đế trả lời:

- Không phải quên. Không có ḷng cám ơn, không nói ra được lời cám ơn. Người không biết cám ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.

Anh chàng kia vẫn không phục:

- Vậy nói thiếu hai chữ "cám ơn" cũng không thể chênh lệch đến thế?

Thượng Đế đáp:

 

- Biết làm thế nào được, bởi v́ lối lên Thiên Đường rải bằng ḷng cám ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng ḷng cám ơn mới mở được. C̣n địa ngục th́ khỏi cần.

 

(Lính Thuỷ, sưu tầm & đính kèm ảnh).

 

HAVE A NICE DAY!


Trinh Huynh <th34.3429@gmail.com> wrote:

 

Re:  ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN !

 

 

 _________________________________________

 


 

 

Trần Việt Hải
Los Angeles, 3/2015

 

 

 

 

 

 

 

Thơ và Truyện của Việt Hải               |                 www.ninh-hoa.com