
Tháng
12 năm nay, 2005 tôi cảm thấy ḷng buồn khôn tả v́ sau khi viết bài tiễn
đưa nhạc sĩ Hiếu Anh xong, lại đến chị Thanh Tâm ra đi, chị là hiền thê
của nhạc sĩ Anh Vũ. Tôi quen Anh Vũ trong Hội Văn Bút Nam Cali vào mùa
Xuân 2003 tại Little Saigon. Tại buổi tiệc đầu năm đó Anh Vũ biếu tôi thi
tập "Quê hương và Nỗi nhớ" của anh mới phát hành thời gian đó.
Hôm tiệc tôi được t́nh cờ xếp ngồi gần nhạc sĩ Nguyễn Hiền. Đây là lần đầu
tôi được tṛ chuyện cùng ông, tôi bảo ông mỗi mùa xuân đến tôi đều nghe
nhạc của ông, bài "Anh cho em mùa xuân". Nó hay với tôi v́ chứa chan lắm
kỷ niệm trong đời tôi, tôi nghe nó từ thuở đi học, nghe từ thuở ở Sài G̣n
đầy ắp kỷ niệm yêu thương. Tôi xin phép nhạc sĩ cho tôi mượn bài hát để
làm dẫn nhập cho bài viết về thi tập của nhạc sĩ Anh Vũ. Rồi tôi đă viết
bài đó tặng hai anh chị Anh Vũ và Thanh Tâm. Chính trong tháng cuối cùng
của 2005 oan nghiệt này đă cướp đi chị Thanh Tâm và nhạc sĩ Nguyễn Hiền,
họ ra đi mà ḷng tôi nhớ lại kỷ niệm Xuân 2003 vẫn lăng văng trong tâm trí
tôi.
Nhạc Nguyễn Hiền, thơ Kim Tuấn:
"Anh cho em mùa xuân, nụ hoa
vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy, chân bước ṃn vĩa phố,
mắt buồn vin ngọn cây
Anh cho em mùa xuân, mùa xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cơi đời, bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi,
Đất mẹ đầy cỏ lúa, đồng xanh xa mấy mùa
Ngoài đê diều căng gió, thoảng câu ḥ đôi lứa...
Trong xóm vang chuông chùa, trăng sáng soi liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh, cát trắng bờ quê xưa..."
Thơ
và nhạc của Anh Vũ tặng Thanh Tâm, chia sẻ ư xuân sang:
"Em cho anh mùa xuân
Từ muôn bao kiếp trước
Anh bây giờ nhận được
Chân thành cảm ơn em
Anh cho em t́nh thương
Từ đất trời mở rộng
Muôn đời anh vẫn nhớ
Ngàn đời em vẫn thương
Ta cho nhau t́nh yêu
Không có ǵ ngăn cách
Dù không gian thời gian
Không làm ta đổi thay..."
(Vần thơ Valentine, QH & NN, trang 39)
Nếu
bài ngợi ca mùa xuân của Anh Vũ vui theo thể điệu bebop để cho em và v́ em
mà tôi nghe th́ bài hát của Nguyễn Hiền quyện vào hồn xuân đầy t́nh tự yêu
thương và đầy t́nh tự quê hương.
Hai anh Nam Lộc và Nguyễn Ngọc Chấn thông báo cho tôi
tin nhạc sĩ Nguyễn Hiền ra đi, chẳng bao lâu tôi nhận được email của các
anh Lê Mộng Nguyên và Trần Quang Hải từ Paris xuất hiện trên emcahat
forum, rồi Phạm Anh Dũng trên Thời Nay Online forum, rồi Linh Chi Paris
gửi email, Bích Ty gọi điện thoại báo tin, Nguyễn Tâm Thuận gọi tiếp sau
đó. Hai chị này thuộc Văn bút Nam Cali, mà trong đó có nhạc sĩ Nguyễn Hiền.
Hôm sau ca sĩ Miên Thụy từ Rotterdam, Ḥa Lan, gửi email hỏi tôi lo phân
ưu trên net chưa, tôi phúc đáp là hai anh Nam Lộc và CNN chưa có tin mới.
Tôi để bài "Anh cho em mùa xuân" chạy liên tục theo automatic mode để nghe
đi nghe lại. Có lẽ v́ sự luyến tiếc cho một v́ sao sáng mà nay đă ra đi
hay sao mà tôi càng nghe th́ tâm tư tôi càng thích, càng thắm thía, nhất
là giọng hát Quang Dũng thật điêu luyện, thật tuyệt vời, ngoài kia nắng
Cali đang tràn xuyên cửa kiếng vào căn pḥng tôi. Trên trời cao có hằng
triệu tia nắng ấm như nhắc nhở tiếng nhạc của Nguyễn Hiền khi xuân về. Và
xuân bây giờ có đến chỉ là xuân luyến tiếc về người nhạc sĩ tài hoa với
ḍng nhạc tuyệt diệu mà thật nhiều kỷ niệm của cuộc sống này trong tôi.
Được biết
ông bị chứng ung thư phổi. Những chi tiết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền th́ ông
là nhạc sĩ cùng thời với các nhạc sĩ nổi tiếng trong làng tân nhạc Việt
Nam như Dương Thiệu Tước, Hoàng Thi Thơ, Văn Phụng, Phạm Duy, Châu Kỳ...
cho đến nay đă sáng tác được hơn một trăm ca khúc, tuy nhiên người ta nhớ
đến ông nhiều qua các nhạc phẩm như: Về đây anh, Anh cho em mùa Xuân, Mái
tóc dạ hương, T́m đâu, Ngàn năm mây bay, Thầm ước, Hoa bướm ngày xưa,
Tiếng hát học tṛ, Từ giă thơ ngây, Lá thư gởi mẹ...
Năm
1950, nhạc sĩ Nguyễn Hiền, sử dụng thành thạo nhiều thứ đàn, như phong cầm,
vĩ cầm, dương cầm... đă là nhạc trưởng của ban nhạc Hotel de Paris, Hà Nội,
trước khi di cư vào Nam hôm 4 tháng Chín 1954, do Hiệp định chia đôi đất
nước.
Tại miền Nam, nhạc sĩ Nguyễn Hiền đă phục vụ tại các Bộ
của Việt Nam Cộng Ḥa, có ít nhiều liên hệ đến văn hóa và chính trị, như
Bộ Thông tin, Chiêu Hồi và Xây Dựng Nông Thôn... cho đến tháng 4-1975, ông
là Phụ tá Ban Chương tŕnh của Đài Truyền h́nh Việt Nam, trụ sở chính ở
Saigon, và bị kẹt lại. Trong các năm từ 1978 đến 1980, ông bị cộng sản
giam giữ v́ bị kết tội dính líu đến tổ chức phục quốc, và măi đến năm 1988
mới được cùng gia đ́nh sang định cư tại Little Saigon, Westminster, Nam
California, nơi có công đồng Việt Nam đông đảo nhất tại hải ngoại.
Nơi vùng đất mới, nhạc sĩ Nguyễn Hiền vẫn tiếp tục hoạt
động về văn hóa, văn nghệ dân tộc, tổ chức các lệ giỗ Tổ Hùng Vương, Kỷ
niệm Đức Trần Hưng Đạo, Hai Bà Trưng... và được thành phố Westminster mời
làm Ủy viên văn hóa văn nghệ cho thành phố.
Tôi
c̣n nhớ hôm Văn bút Nam Cali họp mặt đầu Xuân hội ngộ 2003, nhà văn Dương
Viết Điền chở tôi xuống Orange county gặp bạn bè văn học tại nhà hàng
Emerald Bay. Chúng tôi được nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể chuyện xưa có Văn Cao,
Quang Dũng, rồi mẫu chuyện về Lưu Hữu Phước mà sau này anh Dương Viết Điền
viết lại trong bài viết "Một Vài Kỷ Niệm Với Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền".
Khi viết bài tiễn đưa nhạc sĩ
Nguyễn Hiền, tôi nhận khá nhiều emails khắp nơi gửi về chia sẻ tâm t́nh
khi được tin nhạc sĩ Nguyễn Hiền ra đi. Họ là những người biết ông thật sự
ở ngoài đời hoặc người chỉ biết ông qua những tác phẩm âm nhạc hay văn
chương của ông. Từ các nhà văn Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Vy Khanh, Nguyễn
Thanh Ty đến các nhạc sĩ Anh Vũ Thiện Tâm, Phạm Anh Dũng, Nguyễn Mạch Bích,
Trần Quang Hải, rồi các nhà thơ Lê Anh Dũng, Hoàng Ngọc Liên, Hồng Vũ Lan
Nhi, phu nhân của nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn rồi các nhà văn Vũ Toại, Tạ Xuân
Thạc, Nguyễn Thanh Liêm và thư của nghệ sĩ Nam Lộc. Tiêu biểu cho những
chia sẻ tôi xin đan cử thư của nhạc sĩ Nam Lộc tâm t́nh như sau:
"Nếu có người hỏi tôi, ai là khuôn mặt nghệ sĩ mẫu mực
để tôi được nh́n làm tấm gương soi. Tôi sẽ không ngần ngại trả lời người
đó chính là Nhạc Sĩ Nguyễn Hiền. Tôi ngưỡng mộ ông không chỉ qua tấm ḷng
son sắt với quê hương đất nước hay tài năng sáng tác với các nhạc phẩm trữ
t́nh, sang cả và mang nhiều ư nghĩa, mà c̣n nh́n ông như một người chồng,
người cha mẫu mực. Nghe cô con gái út kể chuyện thời gian sau biến cố
1975, mỗi ngày chở các con đi học trên chiếc xe đạp "cọc cạch", dưới trời
nắng cháy da hay cơn mưa tầm tă, nhưng ông vẫn âm thầm tính chuyện phục
quốc, để rồi bị Cộng Sản cầm tù suốt mấy năm trường.
Với tính t́nh điềm đạm, giọng nói từ tốn và kiến thức rộng răi. Tuy theo
Tây học, nhưng luôn mang nặng hồn dân tộc. Ông cởi mở với mọi người, rộng
lượng với đàn em, tử tế với bạn bè và trân quư gia đ́nh. Nhưng tất cả
những ưu điểm trên đều không lớn hơn trái tim nhân hậu mà ông dành cho tha
nhân và xă hội. Thời gian 10 năm gần đầy, mặc dù đă lớn tuổi, nhưng các
hoạt động cộng đồng của ông vẫn không hề suy giảm. Qua những những bài
biên khảo, nhận định, những buổi thuyết tŕnh, hội thảo ở khắp mọi nơi.
Đặc biệt là với các vai tṛ đảm nhiệm như Chủ Tịch Hội Cao Niên Á Mỹ,
thành viên xây dựng đền Hùng, hoặc Ủy Viên Văn Hóa và Nghệ Thuật của thành
phố Westminster v.v., nhạc sĩ Nguyễn Hiền đă làm cho người bản xứ có những
cái nh́n kính phục và thiện cảm đối với tập thể người Mỹ gốc Việt. Đó cũng
chính là lư do mà hầu hết các cơ quan truyền thông báo chí, truyền h́nh
hay trung tâm ca nhạc đều nhất lực vinh danh ông về các thành tích phục vụ
cộng đồng.
Nếu ai có cơ hội hoạt động gần gũi với nhạc sĩ Nguyễn Hiền th́ đó phải là
người may mắn. Và chỉ cần học hỏi được một phần nhỏ trong thân thế và sự
nghiệp bao quát của ông, th́ đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao.". Nam Lộc
(Cuối năm 2005)
Viết nhân ngày tiễn biệt nhạc sĩ Nguyễn Hiền.
oOo
C
hết
và sống là chỉ hiện tượng của luật thiên nhiên tạo ra trong cuộc đời này.
Một triết gia đưa ra cái ư tưởng nghe như tương phản, nhưng rất chí lư: "Sống
khó khăn để chết an nhàn". Tôi muốn tri ân tấm gương kiểu mẫu Nguyễn Hiền, người
của biểu tượng cho ḷng ái quốc trung kiên, đạo đức cao quư,
kiến thức uyên bác và
nghệ sĩ tính, nhưng vẫn lưu giữ sự thủy chung tuyệt đối. Khi chúng ta sống
giữ ǵn từng ly từng tí giá trị đạo đức, phẩm hạnh cao quư ngày này qua
ngày khác là việc làm vô cùng khó khăn, để mai kia buông xuôi ra đi trong
thanh thản là điều trân trọng mà bài viết này xin kính dâng lên hương linh
của người nhạc sĩ biểu tượng cho một tấm gương sáng về tài hoa và cá tính
kiểu mẫu bằng những lời lẽ
ưu ái và thật biết ơn.
Nhạc sĩ Nguyễn
Hiền kính mến,
Hôm nay, ngày thứ Sáu 30 tháng 12 năm 2005, nhạc sĩ sẽ
từ bỏ cơi dương trần. Bằng lần cuối cùng này, trong tiếng nói chung của
tất cả những thân hữu, đồng hương, văn nghệ sĩ góp mặt trong bài viết này,
cũng như bao người khác yêu quư những nhạc phẩm của nhạc sĩ, xin đồng
thành kính tiễn đưa nhạc sĩ về miền cực lạc quốc, mà nơi đó không có chiến
tranh, không có hận thù, và mùa xuân sẽ măi măi về cho khúc hát "Thanh
b́nh ca" * bất tận của chốn an giấc ngàn thu...


Việt Hải,
Los Angeles
* "Thanh b́nh ca": tên của một ca khúc của nhạc sĩ
Nguyễn Hiền ước mơ về quê hương thanh b́nh.