|
|
M
ă i M
ă i Y
ê u
E
m
Việt Hải

"Nước mắt chỉ rơi cho t́nh yêu thủy chung và tuyệt đối"
Jennette W. Robertson
Nàng
là một thiếu nữ Mỹ học cùng trường với tôi, có mái tóc xơa dài, trong đôi
kính cận như cô ca sĩ Francoise Hardy thuở xa xưa mà tôi đă từng ái mộ Tuy
rằng tóc cô không nâu như Francoise, nhưng lại là màu tóc vàng hoe với đôi
mắt xanh biếc. Cha nàng là người Mỹ gốc Đức, ông là một bác sĩ về tim, ông
đă từng sang Việt Nam trong thời chiến tranh, trú đóng tai Đà Nẵng và Nha
Trang trong một đơn vị hải quân Hoa Kỳ. Mẹ nàng gốc Thụy Điển, làm y tá
cho một trường trung học địa phương trong vùng tôi cư ngụ. Bà đă từng làm
công tác giúp người tị nạn cho Cao Ủy Tị Nạn tại Thái Lan và Hong Kong. V́
cha mẹ nàng đă gắn bó với người Việt Nam, cho nên người thiếu nữ của tôi,
Laura rất có thiện cảm với người tị nạn Việt Nam.
"Ầm", một chấn động mạnh chát chúa ngang hông xe tôi phía bên cửa của ghế
hành khách, tôi xây xẩm mặt mày, ngồi bất động trên xe, người thiếu nữ tóc
vàng trên chiếc xe, h́nh như BMW mới, bước vội xuống hỏi tôi có sao không.
Trong một ư tưởng méo mó nghề nghiệp tôi thầm nghỉ trong đầu, chắc nàng
gặp ổ kiến lửa rồi. Khi đó tôi làm part time phụ tá pháp lư cho một công
ty luật pháp trên đại lộ Ventura, thành phố Woodland Hills. Tôi liếc mắt
nh́n thoáng cô và trả lời sao tôi thấy con tim khó thở, nàng hỏi tôi muốn
nàng giúp đỡ ra khỏi xe không. Tôi trả lời tôi đợi xe cứu thương nếu cô
gọi dùm tôi. Nàng đi vào trước tiệm 7- Eleven gọi điện thọai kêu xe cứu
thường cho tôi. Năm 1978, người ta chưa văn minh như bây giờ, điện thoại
cầm tay lúc nào cũng có sẵn trong ví. Trước khi xe cứu thương mang tôi đi,
nàng gởi tôi một danh thiếp và chi tiết xe và bảo hiểm, nàng nói nàng làm
cho văn pḥng bác sĩ về tim, nàng sẽ liên lạc với nhà thương thăm tôi. Nhà
thương chẩn bệnh và cho tôi về cùng ngàỵ
Chiều
tối hôm đó khoảng 7 giờ, tôi nghe tiếng chuông cửa trước reo, tôi nh́n
xuyên lổ kiếng thủy tinh an toàn để xem bên ngoài là ai. Tôi thấy Laura
cùng một người đàn ông đứng tuổi. Tôi mở cửa giơ tay bắt và chào hỏi hai
ngừơị Nàng giới thiệu người đàn ông là vị bác sĩ về tim và cũng là cha
nàng, ông Randolph Golberg. Với sở trường nghề nghiệp, ông xin phép chẩn
bệnh cho tôi. Đến giây phút này tôi thoáng nghỉ sự vồn vă, chân t́nh của
Laura khiến tôi quên công việc part time của tôi đi. Ông Golberg đo mạch
máu và xem xét xong, ông nói tôi tim đập điều ḥa, nhưng tôi nên ghé pḥng
mạch ông ông sẽ khám kỷ hơn. Sau đó là buổi xă giao tạo t́nh thân. Ông ngó
họ tôi, ông biết tôi là người Việt, ông vui miệng kể tôi nghe về thời gian
ông trú đóng bên Việt Nam, ông có mặt tại Sài G̣n khi trận đánh tết Mậu
Thân xảy ra và kể tên những tỉnh lỵ ông đă đi qua. Laura nói thêm về mẹ
nàng làm công tác thiện nguyện tại các trại tị nạn Đông Nam Á châu. Nàng
bay sang thăm mẹ ở Thái Lan hay Hong Kong vài lần. Mẹ nàng và nàng đă rơi
lệ và chia sẽ những nghiệt ngă của thân phận phụ nữ Việt Nam khi vựơt biên
tị nạn dù là ở Songkla hay White Head. Nàng hỏi tôi về đời sống và việc
học. Điều lư thú là nàng đang học ngành biology tại trường đại học Cal
State Northrigde nơi tôi đang theo học. Căn apartment nàng thuê không xa
dăy apartment của tôi bao xa, cùng nằm trên đại lộ Nordhoff. Nàng xin phép
tôi sẽ trở lại thăm sau hai ngày nữa và bảo tôi gọi văn pḥng nàng, nàng
sẽ lo cho tôi về việc khám sức khỏe nếu tôi cần, và hăy thông báo cho hăng
bảo hiểm sửa chữa xe. Nếu cần ngày mai nàng ghé chở tôi đi học. Tôi nhận
lời đi học chung. Thật ra từ nơi nàng và tôi ở cách trường học bằng một
đoạn đường chừng 15 hay 20 phút đi bộ mà thôi.
Hôm
đầu tiên của niên học mới tôi và nàng xếp hàng dài thọng vào mua sách tai
Matador bookstore trong khuôn viên trường. Ra khỏi nhà sách chúng tôi đi
bộ về hướng thư viện Oviatt, hai bên lối đi có hàng cây phựơng tím (loài
hoa jacaranda mimosifolio)mà cả tôi và nàng rất thích. Chính v́ những
nhánh phựơng tím hồn nhiên kia trong sân trường đă nuôi dưỡng chuyện t́nh
thơ mộng sau này của tôi và Laura .
Thời
gian trôi qua khi hè đến, nàng thông báo chuyển trường sang UCLA v́ nàng
đựơc nhận vào ban y khoa, nàng muốn học về ngành nhi khoa . Phần tôi th́
đă ra trường và làm cho công ty không gian Hughes, rồi đi học tiếp cao học
ban tối. Để đỡ tốn hao cho hai bên, tôi đề nghị nàng dọn về ở chung. Nàng
nhận lời, v́ thời gian đó tôi dọn về căn condo khá tốt trên đường Canoga,
gần đại lộ Ventura. Phải nói là Laura là người phụ nữ Mỹ rất tốt, nhân từ
đựơc cha mẹ dạy dỗ khá kỷ lưỡng về tính độ lượng, ḷng nhân đạo khi ra đời
và sự cần mẫn khi ra đi làm việc. Khi nàng rảnh nàng phụ giúp tôi giúp đỡ
các bà con, bạn bè đồng hương Việt mới sang định cư tị nạn, lo những thủ
tục giấy tờ cần thiết ban đầu, chuyên chỡ họ đi khám bệnh. Nàng có quá
nhiều điều tốt để kể ra đây. Chúng tôi sống chung không giá thú, như một
h́nh thức vợ chồng theo luật phổ thông hay common law.
Trong
nếp sống chung như vậy vấn đề dị biệt văn hóa thường là đề tài đựơc mổ xẻ.
Nàng theo tôi vào một ngôi chợ Việt Nam, tôi thấy nàng bỡ ngỡ, lạc lỏng
như đi vào một thế giới mới la Với sự hiếu kỳ nàng chỉ vào tủ kiếng khu
hàng thịt và hỏi nhiều câu hỏi. Tôi phải dài ḍng, dong dài diển giải về
món cháo ḷng, nào là cần huyết heo, tim, gan, cật, lá mía, ruột non, dồi
trường,... lục phủ ngủ tạng của các chú thiếm heo đều được dân Việt chúng
tôi tận dụng, chiếu cố kỷ lưởng. Nàng hỏi tôi cách làm blood cake. Tôi kể
món huyết heo luộc truyền thống và tuyệt chiêu này khi ḿnh ăn chung với
giá luộc, rau húng quế, kinh giới, tía tô băm nhuyễn cho thêm tí nước mắm
pha chanh, đường th́ ôi thôi thế gian c̣n ǵ bằng!
Tôi
kể cho nàng nghe về anh Phú, một người bạn học cùng trường với chúng tôi,
là một tay vua về các món ăn quốc hồn, quốc túy của người Annam. Anh làm
món tiết canh rất điêu luyện. V́ cái khó khi đánh tiết canh không bị dữa,
hư hay quá lỏng. Anh Phú c̣n làm món dồi xă ớt ăn với món cháo ḷng ngon
hết ư. Anh làm món ruột non chiên gịn nhâm nhi với tí bia th́ thật tuyệt
cú mèo. Đi ngang hàng bê thui, nàng hỏi tôi cách ăn, tôi chỉ nàng bê thui
phải có tương cự đà mới đúng điệu. Sau khi đi chợ xong tôi kéo nàng vào
một quán ăn, tôi kêu cho nàng ăn thử món bún ḅ Huế và tôi ăn món bánh
canh gị heo có thêm suông. Nàng bảo món bún ḅ Huế quá cay, tôi nh́n thấy
nàng thật tội nghiệp khi nước mắt tuôn rơi trên bờ mi khi chấp nhận mối
t́nh với tôi. Nàng thử mấy miếng huyết heo và thịt ḅ chín thái mỏng. Nàng
bảo OK, ngon, nhưng nàng bỏ ǵo heo v́ hơi cứng đối với nàng.
Thế
là chúng tôi mặc nhiên chấp nhận du nhập văn hóa Annamta qua các món ăn
quốc hồn, quốc túy từ xứ Đại Cồ Việt, the Great Annam, vào nếp sống chung.
Mỗi cuối tuần tôi đưa nàng tới nhà anh chị Phú học nấu ăn. Chị Phú là
ngừời phụ nữ miền lục tỉnh lại có khiếu nấu ăn rất ngon, chị chuyên trị
các món ăn miền nam. Laura học đựơc nhiều món như canh chua cá bông lau,
thịt kho nước dừa, tôm rim, tôm kho tàu, cá kho tộ, cà ri gà, bánh xèo, gà
rôtie, cơm gà kiểu Hải Nam, gà xào gừng, cơm sốt cà tomato paste,... Nàng
ghi chép liền tay để về nhà thực tập. Những tuần sau đó tôi đưa nàng xuống
Long Beach học nấu ăn ở nhà anh chị Long, anh bà con của tôi. Chị Lan, vợ
anh Long vốn là sản phẩm kết hợp t́nh bắc duyên trung, nên chị Lan là
chuyên viên thức ăn bắc và Huệ Laura lại ghi ghi, chép chép liền tay. Trên
đường về nàng khoe nàng sẽ làm thịt đông, cá thu kho riềng, canh chua cá
th́ là, cơm âm phủ, miến gà, bún chả và phở bắc. Nàng đi sơ lựơc qua cái
danh sách các món ăn chị Lan chị Laura rất thích món phở bắc và chả gị.
Tôi bảo nàng nước Mỹ của nàng thật văn minh về khoa học nhưng thức ăn đặc
thù của Hợp chủng Quốc thực sư quá nghèo nàn, đếm trên đầu ngón tay mà vẫn
không có bao nhiêu, chẳng bù vói xứ Đại Annam của tôị Tôi dùng văn hóa
Việt Nam trấn áp đối phương. Tôi tiếp lời nếu hai đứa có chung mấy tí nhau,
tôi muốn con tôi lớn lên gần gủi với thức ăn quê nội, thay v́ chúng chỉ
biết hamburger, hot dog mà thôị Nàng nói ok, nhưng nàng sẽ học thêm và có
thể nàng viết sách nấu ăn món Việt bằng Anh ngữ. Chúng tôi ghé vào nhà may
Trang để may một chiếc áo dài cho nàng. Nh́n vào những chiếc áo mẫu treo
trong tủ kiếng nàng trố mắt khen đẹp. Một cô gái Việt đang thử chiếc áo
dài cứơi màu đỏ thật lộng lẩy, nàng ao ứơc đựơc mặc thự Người chủ nhân đo
ni cho nàng, tôi giao khúc văi có hoa phong lan màu tím lavender để may
chiếc áo dài đầu tiên trong đời nàng. Trên xe ra về, nàng bảo tôi nàng
muốn cha mẹ nàng ngạc nhiên khi nàng mặc chiếc áo dài tím sang nhà ông bà
Golberg dự lể Thanksgiving sắp tới. Những người bà con và bạn bè tôi đều
khen nàng mặc áo dài thật đẹp v́ bờ tóc dài, dáng dấp cao, thân h́nh cân
đối và nước da trắng tự nhiên của nàng. Tôi đă chụp h́nh nàng mặc áo dài
màu tím lavender đứng kế cạnh một cây phựơng tím jacaranda trong sân
trường. Tôi cho phóng lớn làm tranh sơn mài treo ở pḥng khách nhà. Bức
h́nh nàng chụp với đôi mắt đăm chiêu, u buồn nh́n thật xa xăm, chính bức
ảnh này đă cho tôi bao hồn văn chương về người t́nh yêu dấu Laura.
Chiều
cuối tuần một hôm sinh nhật của nàng, chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng
Marie Callender's và ghé vào xem hát. Chúng tôi xếp hàng lấy về. Trời về
khuya thật lạnh khi đứng xếp hàng ngoài hiên rạp, nàng ôm hôn lên má tôi,
tôi hôn nhẹ lên hai bờ vai của nàng. Ánh mắt của nàng rất lưu luyến khi
tôi mời nàng ra ngoài chúc vui sinh nhật cho nàng. Hôm nay rạp hát chiếu
phim t́nh cảm Kramer vs. Kramer do Dustin Hoffman và Meryl Streep thủ vai
chính. Chuyện kể về một gia đ́nh Mỹ bị đổ vỡ v́ nếp sống bận rộn và phóng
khoáng của xă hội Mỵ Người chồng Ted Kramer (Dustin) một kiến trúc sư mă i
mê làm việc nên ít chú ư đến vợ Joanna Kramer (Meryl), nàng bỏ gia d́nh ra
đị Sau đó hai phía tranh chấp tại ṭa án về quyền giử con. Cuối cùng ṭa
phán quyết quyền giử con về tay người vơ Nạn nhân là đứa con thơ bơ vơ
giửa hai ngă rẽ của cha mẹ để rồi chú bé đựơc chia thời gian sống riêng
với mẹ hoặc cha trong tuần. Laura nắm tay tôi th́ thầm và nàng ao ứơc
chúng tôi sẽ không qua đoạn đường khổ ải như vậy trên đường ra khỏi rạp.
Tôi
c̣n nhớ gần cuối năm 82, nàng chuẩn bị một buổi sinh nhật candle-light
dinner cho tôi. Nàng làm món cơm gà sốt cà chua với thịt ḅ sốt tiêu đen
là món tôi rất khoái khẩu. Khi thổi đèn cầy, cắt bánh cake chỉ có hai đứạ
Điều thích thú, ngạc nhiên với tôi là nàng mặc lại chiếc áo dài tím
lavender mà tôi dặt may cho nàng ở nhà may Trang. Hôm nay nàng sống trọn
linh hồn và thể xác cho tôi. Nh́n bờ tóc xơa dài của nàng qua cặp kính
thủy tinh trong suốt, nàng đẹp vô cùng, nàng mang một vẽ trí thức nào đó
đă xao xuyến ḷng tôi. Nàng trao cho tôi món quà sinh nhật gồm ba thứ mà
tôi yêu quư nhất trong sở thích của ḿnh là văn, thơ, nhạc. Nàng biết tôi
đă tâm sự với nàng khi xa quê hương Việt Nam, ḷng tôi ray rứt lắm. Tôi
muốn trở về lại Việt Nam khi mà chính thể cộng sản thực sự xụp đỗ, tôi
mong ứơc bước đi trên những con đừờng đất đỏ quê hương, có lũy tre làng
xanh tươi, có những con trâu nằm nghỉ ngơi nhai cỏ sau giờ làm việc mệt
nhọc và có những cánh đồng lúa vàng khi nông dân đựơc mùa gặt. Do đó nàng
trao tôi cuốn băng cassette của John Denver có bài dân ca bất hủ " Take me
home country road " mà tôi vô cùng thích. Vâng, đúng vậy như những nẽo
đường quê hương hăy mang tôi về lại nhà. Món quà thứ hai là quyễn sách
trước tác "The old man and the sea" hay "Ngư ông và biển cả" của đại văn
hào Ernest Hemingway, sách đựơc hai giải thửơng văn học cao quư Pulitizer
và giải Nobel, chuyện kể về cuộc hành tŕnh 84 ngày lênh đênh trên biển cả
cua lăo ngư ông Santiago, nói lên sự đọ sức giửa con ḱnh ngư, loài cá đao
và lăo Santiago người Cu Ba. Ông lăo Santiago lênh đênh trên con thuyền bị
chú cá đao cuốn trôi ngoài đại dương, vựơt qua bao nhiêu giông tố, phong
ba, băo táp, nhưng lăo Santiago thề không thua cuộc với chú cá bứơng bỉnh,
ương ngạnh kia. Cuối cùng người thủy thủ già đă chiến thắng con cá bằng
mủi lao ác nghiệt và đă trở về đến bến bờ an toàn. Chuyện nhắc tôi nhớ
chuyến hải hành t́m tự do của tôi giửa ḷng đại dương bao la, cũng như của
hàng triệu người Việt tị nạn ly hương đă viết lên trang sử tị nạn bi
thương, hăi hùng. Món quà thứ ba la bài thơ định mệnh của nàng, như một
lời trăn trối hay điềm tiên tri để lại cho tôi mà tôi không hề biết trước.
Kèm theo thiệp chúc sinh nhật, nàng ghi bài thơ nàng làm trên mẫu giấy rời:
"Nếu ngày mai em ra đi,
Hăy chôn em dứơi chân đồi tuyết phủ,
Cho hồn lạnh giá, giấc đơn côi,
Xin cho em bàn tay ấp ủ thiên thu,
Và nụ hôn vĩnh biệt yêu thương,
Anh là của em.... Và em là của anh.
Hôn anh,
Laura Golberg"
Tôi
biết nàng thích đem tuyết vào văn thơ v́ nàng ra đời tai thành phố lạnh
buốt Denver vào mùa đông tuyết phủ. Tối hôm đó chúng tôi quyết định ở nhà
xem phim thuê. Nàng ra đầu phố thuê phim trong khi tôi đi tắm và thay đồ
ngủ Nàng mang về cuốn phim Chapter Two, đây là một cuốn phim t́nh cảm lăng
mạn loại vui, do đạo diễn Robert Moore quaỵ Nam diển viên chính là James
Caan thủ vai nhà văn George Schneider, vai nữ chính là Marsha Mason trong
vai t́nh nhân Jennie MacLainẹ George có đời vợ đầu bị qua đời nhưng chàng
vẫn bị ám ảnh bởi kỷ niệm cũ trong cuộc sống t́nh cảm mới của chàng. Đây
là trở ngại khi chàng sống với người t́nh nhân Jennie. Mặc dù Jennie đă
khôn khéo đối xử với chàng. Những chuyện t́nh trong đời bao giờ cũng có
những khúc mắc bi đát như George Schneider có người vợ trước qua đời. Sự
ám ảnh khôn nguôi đó sẽ làm cho người đàn ông lạc hướng đi trong cuộc sống.
Một
hôm kết cuộc khôn nguôi ấy và thời điểm chia tay đă thực sự đến với đời
tôi. Người d́ của tôi phải vào bệnh viện giải phẩu tim, d́ cần người đưa
vào nhà thương. D́ Ba sống độc thân và không có con cái, nên mọi lo liệu
cho d́ đều nhờ vă tôi. Đồng thời tôi lại đựơc hăng cử sang công tác tại
Dallas suốt tuần. Tôi bảo Laura thay thế tôi hăy đưa d́ Ba đi mổ tim. Nàng
liền gọi vào văn pḥng cha nàng nghỉ một hôm để lo cho d́ Ba. Sáng hôm đó
trên đừờng đến nhà d́, một xe truck kéo chiếc rờ-mọt chở các loại xe mới
cho dealer quẹo, tông vào xe nàng, chiếc xe nàng bẹp rúm. Mẹ nàng nấc
nghẹn, nói không thành tiếng khi thông báo cho tôi bên Dallas. Hồn tôi
rung rẩy, tắt lịm nhận tin sét đánh đến với đời ḿnh. Laura đă ra đi v́
thay tôi đi công việc cho gia đ́nh tôi. Tôi ôm mặt khóc tức tửi như trẻ
thơ. Tôi đổi vé may bay vội vă trở lại Cali càng sớm càng tốt. Trong đầu
tôi bao ư nghỉ quay cuồng, nhớ h́nh ảnh tŕu mến và giọng nói ngọt ngào,
nhẹ nhàng của nàng không ngớt hiện về liên hồi.
Tôi
vội đến thẳng nhà cha mẹ nàng từ phi trường. Cha mẹ nàng kể tôi nghe t́nh
trạng hiện tại về nàng và ông bố phác họa nghi lể an táng. Tôi xin phép
ông bà cho tôi lo trang trải mọi chi phí cho đám tang như một nghiă cử mà
người chồng phải làm đối với người vợ. Ông bà đồng ư. Theo ông Golberg sắp
xếp th́ nàng sẽ đựơc an táng ở khoảng dứơi chân đồi bao quanh bởi thảm cỏ
xanh tươi tại nghiă trang Forest Lawn, và vào ngày hôm lể an táng sau khi
vị mục sư chủ tọa làm lể xong th́ tôi sẽ đọc bài văn điếu đầu tiên, kế đến
là đến ông bà và người anh trai của nàng. Tôi xin đựơc đọc sau cùng sau
gia đ́nh Golberg. Ông bà lại đồng ư lần nửa. Tôi bắt tay ông Randy Golberg
thật mạnh và ôm lấy an ủi bà Roxanne Golberg và xin ông bà hăy xem tôi
trong cuộc đời này măi măi là rể của gia đ́nh Golberg và tôi chịu ơn của
gia đ́nh Golberg.
Tôi
nh́n thẳng bức di ảnh bất động của Laura trong tà áo dài màu lavender cạnh
chùm hoa phượng tím, tôi chậm rải phát biểu những lời chia tay cuối cùng:
"Laura, người yêu tuyệt vời của anh. Xung quanh em ngày hôm nay có nhiều
thân nhân, bạn bè của em, và cũng có nhiều bạn bè Việt của anh, cũng như
d́ Ba, dù rằng d́ mới mổ c̣n rất yếu. Tất cả mọi người muốn tiễn đưa em
lần cuối về bên kia thế giới. Anh quen em t́nh cờ do một tai nạn đụng xe,
rồi ngày hôm nay em lại âm thầm ra đi cũng v́ tai nạn xe . Có phải t́nh
yêu của chúng ḿnh chỉ có những chỉ dấu biểu hiện sự bi thương, t́nh cờ
đến, và rồi t́nh cờ ra đi. Em đến vói anh nhừ loài hoa đẹp, em cho anh
những nụ cười t́nh tứ, những yêu thương ngọt ngào chia sẻ trong cuộc sống
bên nhau. Em như v́ sao sáng, em cho anh những yếu tố cần thiết của nếp
sống hằng ngày. Em mang h́nh ảnh thiên thần trong tim anh. Bây giờ chỉ c̣n
rất ít thời gian c̣n lại giửa hai chúng ta trước khi ḿnh thật sư chia tay
vĩnh viễn trên nhân thế. Anh muốn đọc lại bài thơ ngắn định mệnh em đă gửi
cho anh hôm nào:
Nếu ngày mai em ra đi,
Hăy chôn em dứơi chân đồi tuyết phủ,
Cho hồn lạnh giá, giấc đơn côi,
Xin cho em bàn tay ấp ủ thiên thu,
Và nụ hôn vĩnh biệt yêu thương,
Anh là của em... Và em là của anh.
Hôn anh,
Laura Golberg
Laura,
trời hôm nay của thành phố Los Angeles chỉ có ánh nắng quang đăng và không
có tuyết phủ như trong thơ em. Em hăy cho anh đổi lại lời để em hiểu những
cảm nghỉ của anh về em:
Ngày hôm nay em ra đi,
Em hăy yên nghỉ dưới chân đồi ấm áp,
Cho hồn thanh thản, giấc b́nh an,
Anh cầu xin thựơng đế bảo vệ em,
Anh gửi em nụ hôn tŕu mến thiên thu,
Em là của anh... Và anh măi măi là của em.
Good bye, Laura!
Anh yêu em.
Paul Trần "
Tôi
tiến đến hôn nhẹ lên chiếc quan tài, và đặt nhánh bông hồng đầu tiên lên
nắp quan tài. Cơn gió nhẹ thổi qua chân đồi theo lời tiễn biệt, và ánh mặt
trời soi sáng chiếu thẳng xuống t́nh yêu của chúng tôi. Tôi đứng nh́n h́nh
nàng bất động trong chiếc áo dài tím bên cạnh cây phượng tím jacaranda xưa,
rồi tôi chợt bật khóc cho một mối t́nh không trọn vẹn với Laura. Xin một
lần cuối vĩnh biệt người t́nh yêu dấu của tôi.
Trần Việt Hải -
Los Angeles
(Tặng bạn hiền thi sĩ Vương
Ngọc Long của mùa tuyết phủ, Washington DC)

|