Thơ và Truyện của Việt Hải           |                 www.ninh-hoa.com


Việt Hải
 

Tên thật: Trần Việt Hải
Sáng tác nhiều thể loại
Văn, Thơ, Biên Khảo,...
tại hải ngoại.

     

 



Hiện cư ngụ tại
Los Angeles - USA

 

 

 

 


 


Mùa Trăng -TẾT NHI ĐỒNG
NHỚ CHÚ CUỘI

V
iệt Hải Los Angeles

 

 

 


Mùa Trăng- Tết Nhi Đồng

 

Ngày c̣n nhỏ tôi được thầy Thắng dạy lớp tư (tức lớp hai sau này) kể về truyền thuyết chú Cuội. Tôi tin và khâm phục chuyện chú Cuội và cây đa trên cung trăng. Chuyện xưa kể rằng ở một miền núi có một gă tiều phu đốn củi tên là Cuội. Một hôm như thông lệ Cuội vác ŕu vào rừng sâu t́m cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật ḿnh trông thấy một cái hang cọp. Nh́n trước nh́n sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung ŕu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng ŕu leo thoát thân trên ngọn một cây cao. Từ trên cao nh́n xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đă chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đă vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống t́m đến cây lạ kia đào gốc vác về nhà trồng.

 

Dọc đường gặp một ông lăo ăn mày nằm chết vật trên băi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm thay, mớm vừa xong, ông lăo đă mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lăo liền hỏi chuyện. Cuội thực t́nh kể lại đầu đuôi toàn bộ câu chuyện. Nghe xong lăo ông cho rằng đây chính là cây "cải tử hoàn sinh". Vâng thưa rằng không sai tí ti ông cụ nào cả, nhạc sĩ Anh Bằng của con số lư tưởng 118 sẽ chú ư ngay cây lạ đấy. Hơn nữa thi sĩ Thái Tú Hạp của niên kỷ 99 sẽ chú ư cây "cải tử hoàn sinh" này mà thôi. Số là v́ tôi cùng bà chủ nhà và nhà văn Dương Viết Điền vừa thoát nạn trên xa lộ Interstate 5 miệt San Diego, mà nhạc sĩ Minh Tuấn đă Việt hóa tên "SD" là Sa Đéc. Sau tai nạn, nhạc sĩ Anh Bằng gửi lời chúc mừng sống dzai đến những 118 tuổi, ngày hôm sau ba chúng tôi được anh chị Ái Cầm và Thái Tú Hạp gửi email chúc mừng sẽ đạt con số 99 tuổi, một tấm ḷng hậu hỉ cho ba anh em chúng tôi nếu đạt đến con số 90 thôi th́ đă đủ đẹp tuyệt vời quá sá rồi.

 

Ngày Trung Thu nhớ đến nhân vật Cuội già ôm gốc đa trên cao ấy th́ Minh Tuấn hay tôi đă từng trong cơi chết chui ra mà được Cuội mớm tí ti lá đa, hihihi... hẳn rằng hai anh em chúng tôi sẽ sống hoài, sống dzai hơn con số 99 của sư huynh Thái Tú Hạp, hay con số lư tưởng 118 của vị chưởng môn của Câu Lạc Bộ T́nh Nghệ Sĩ là nghệ sĩ Anh Bằng gồm đời con người 100 năm cộng thêm 18 khi vừa biết yêu. Đúng không nhỉ ?

 

“Giời gầm ăn phải lá đa

Ăn xong niên thọ vững đà thiên thu”

 

Thật là giời từ trên cao ấy thấy Cuội có ḷng thành tâm "cứu nhân độ thế" nên cho Cuội cái cây lạ kia đem về để cứu giúp lấy đời. Thầy Thắng của tôi dậy lớp tôi hát bài "Thằng Cuội" của nhạc sĩ Lê Thương, bài hát có câu: Bóng trăng trắng ngà, Có cây đa to, Có thằng Cuội già, Ôm một mối mơ... Rồi truyền thuyết kể là lá cây mầu nhiệm ấy khi nhai nhóc nhách vào trong mồm xong, nhả lá cây lạ ấy từ cây đa, th́ lá cây ấy chính là lá đa chứ c̣n ǵ nữa? Bởi thế cho nên y khoa tân tiến của các đại dược pḥng uy tín và giỏi nhất trên thế giới như Bristol-Myers Squibb, Merck, Norvatis, hay Pfizer; hoặc các viện nghiên cứu y khoa tại các đại học vang danh Harvard, Stanford, Johns Hopkins hay Loma Linda thực sự là những tổ chức dở ẹc, vô dụng về ư niệm sống dzai, sống hoài, chả bằng "Thằng Cuội" của nước ta, cho vài cái lá đa vào mồm nhai nhóc nhách như nhai trầu, xong nhả lại vào mồm của Việt Hải twice stroke hay cho Minh Tuấn SD chịu khổ nạn leukemia xơi vô chẳng chóng th́ chầy sống dzai vượt con số 118 của chưởng môn CLBTNS như chơi thôi.

 

Và rồi trường hợp hi hữu với Cuội khi vợ Cuội đă đi đong bán muối, madame được cho xơi lá đa do Cuội mớm thuốc cho vợ khỏi bệnh. Thế là madame Cuội chết đi sống lại, hay không chứ lị ? Tuy nhiên, theo truyện cổ tích nói là sau khi ăn lá cây xong madame Cuội quên hết những ǵ Cuội dặn, như người mắc chứng Alzheimer's vậy. Mỗi ngày tưới cây đa phải tưới bằng nước trong sạch. Chả hiểu hiệu quả phụ của lá đa Cuội mớm ra sao mà madame cứ cho công tác thủy lợi của chính nước tiểu ḿnh vào gốc đa; Mạng madame là mạng hỏa, thế là nước sôi tưới gốc cây, th́ gốc cây bị trốc gốc là phải, mặt đất rung chuyển, cây đa bung rễ chuyển động như phi thuyền con thoi Discovery, chuẩn bị bay lên không trung, lững thững bứt gốc rời mặt đất bay lên giời. Vừa khi ấy th́ Cuội về đến nhà. Thấy thế cây đa đang rời đất nhà, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến níu cây đa lại, cây đa cứ măi vô tư bay bay thăng thiên mang Cuội theo.

 

Thế là "Thằng Cuội" ôm gốc đa bay lên giời cao, cây đa vẫn cứ bốc lên cao, không một sức lực nào cản nổi nữa. Cuội cũng nhất định không chịu buông thả, thế nên cây đa kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng. Bye-bye madame Cuội, Adieu nghe bà con, Sayonara quả địa cầu !!!

 

Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây đa quư của ḿnh. Nh́n lên mặt trăng, ngày nay người ta thấy một vết đen rơ h́nh một cây đa cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái h́nh ấy là h́nh chú Cuội ngồi gốc cây đa....

 

 

Thằng Cuội hay Chú Cuội?

 

Ngày hôm nay tôi đọc bài viết "Mùa Trăng" của nhà văn kiêm ca sĩ Quỳnh Giao. Bài viết khiến tôi phân vân giữa 2 từ ngữ "Thằng Cuội già" hay "Chú Cuội trẻ". Ta kêu sao cho hợp lư chứ nhỉ <?>. Chị Quỳnh Giao dẫn chứng bài ca "Thằng Cuội" của nhạc sĩ Lê Thương, mà chuyện ngày xửa ngày xưa có thầy giáo Thắng vui tính như thầy giáo Nguyễn Cao Thăng TNS hiện ngụ tại bang New Jersey, thầy Thắng dạy chúng tôi ca  "Thằng Cuội” vô tư như con vẹt, chả thắc mắc mà măi hơn nửa thế kỷ sau tôi mới "động năo" khi đọc bài "Mùa Trăng", có thằng Cuội già ôm một mối mơ. Thầy Thắng của ngày xưa ơi, tại sao lại "Thằng Cuội già" mà không là "Chú Cuội trẻ" ? Nhà văn Quỳnh Giao ơi, tại sao lại "Thằng Cuội già" mà không là "Chú Cuội trẻ" ? Thầy Lê Thương của trung học Petrus Kư ơi, tại sao lại "Thằng Cuội già" mà không là "Chú Cuội trẻ" ? Bớ làng nước hàng xóm láng giềng ơi, tại sao lại "Thằng Cuội già" mà không là "Chú Cuội trẻ" chứ lị ?

 


Thằng Cuội hay Chú Cuội?

 

Bớ làng nước xong, ta đi t́m hiểu nguyên nhân ra sao chứ nhỉ <?>. Ờ mà th́ theo từ điển của cụ Đào Duy Anh chữ “Cuội” có gốc Hán-Việt là chữ “Quải” hoặc “Quảy”  có nghĩa là “lừa dối, dụ dỗ người khác” và trong ca dao tục ngữ Việt nam có câu “Nói dối như Cuội”. Nên chi nhân vật Cuội ít nhiều mỗi chúng ta khi c̣n bé ở quê nhà Việt Nam không ít người ḿnh lại không biết, như trong các bài ca thiếu nhi về chú Cuội qua những câu hát đồng dao “Chú Cuội ngồi gốc cây đa...”, hay được nghe sự tích chú Cuội với nhiều dị bản khác nhau do người lớn kể lại, truyền thuyết “chú Cuội ngồi gốc cây đa” được mọi người nhắc đến trong ngày Rằm Trung thu. Theo tài liệu trên "in-tẹc-nét", nguyên bản của Sự tích chú Cuội th́ chú Cuội là một nhân vật tốt, nhưng tiếc rằng lâu dần đă có nhiều dị bản khác nhau đă làm thay đổi những cái tốt của h́nh tượng nhân vật Cuội, dần dần có xu hướng xấu đi, thay v́ gọi chú Cuội người ta đổi sang gọi thành thằng Cuội và từ đó mỗi khi nhắc đến Cuội là người ta dùng để chỉ ám chỉ sự thủ đoạn, dối trá và lừa lọc.

                         

Theo một dị bản về “Sự tích chú Cuội trên cung trăng” th́ Cuội là một đứa trẻ thông minh, có phần dễ thương nhưng như cái tên của nó gợi cho bạn thấy, nên gọi là "Chú Cuội" v́ là nhân vật trẻ lanh lợi. Cuội dùng phần trí thông minh để nói dối. Nó rất thích gạt gẫm đánh lừa thiên hạ xung quanh. Không một ai tránh khỏi bị Cuội lừa dối, thậm chí cả chú thiếm nó là những người đă mang nó về nuôi sau khi cha mẹ nó qua đời, nó cũng không tha. Và cuộc đời Cuội cũng lúc lên, lúc xuống ba ch́m bảy nổi chín long đong, bởi do tài nói dối của Cuội mang lại, đă có lúc Cuội giàu có và có vợ đẹp nhờ cây đa mà lá cây có thể chữa lành các vết thương, chữa khỏi mọi chứng bệnh và c̣n có thể cải tử hoàn sinh. Nhưng kết cục cuối cùng th́ thằng Cuội cũng phải bám vào cây đa để bay vút lên giời cao ở trên mặt trăng và từ đấy, Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quư của ḿnh để đền bù cho sự dối trá của Cuội đă từng gây ra với người đời.

 

Tôi vấn kế vài nhạc sĩ thân hữu cho là bài ca "Thằng Cuội", thay v́ "Chú Cuội", có thể tác giả Lê Thương có lư do riêng của ông, chứ ông thầy Petrus Kư ngày nào không dạy sai các cháu nhi đồng đâu. Chúng tôi đưa ra những giả thuyết để giải thích sự việc, khác với lư do của "in-tẹc-nét" như trên, v́ nhạc sĩ Lê Thương đă quá văng từ năm 1994 ở bên nhà, nên không thể hỏi tác giả được. Hai giả thuyết có thể là:

 

1/ Trong bài hát này về nhân vật tên Cuội, nếu dùng từ ngữ "thằng Cuội" hợp âm vận bằng sẽ dễ nghe hơn âm vận trắc của "chú Cuội", khó nghe khi các ca sĩ nhi đồng phải nâng cao giọng qua đại danh từ "chú”.

2/ Chữ "thằng" cho thấy Cuội là người miền quê, nhà mùa chất phác, bài hát viết cho nhi đồng b́nh dân đại chúng, cần sự phổ biến phổ thông rộng răi.

 

Thôi th́ hăy cùng nhau sống với "thằng Cuội già", mà không là "chú Cuội trẻ" nhé, để các em vui với cái vui nối tiếp từ bao thế hệ đă qua. Mùa trăng Trung Thu đến người viết bài bỗng nhớ đến thấy Thắng của lớp Tư ngày xưa, ta vô tư nghêu ngao về "Thằng Cuội già", nếu ta cám ơn thầy Thắng th́ phải cám ơn thầy Lê Thương luôn đi chứ lị. Trung Thu về xin nhắc nhớ một nhân tài âm nhạc của ngày nào.

 

Đôi ḍng về tác giả của "Thằng Cuội": 

 

Lê Thương (1914–1996)

 

Lê Thương có tên thật Ngô Đ́nh Hộ, ngày sinh 8 tháng 1 năm 1914 tại Hà Nội, là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu nhất cho thời kỳ tiền chiến của tân nhạc Việt Nam. Ông là tác giả của bộ ba ca khúc Ḥn vọng phu bất hủ.

Lê Thương tên thật là Ngô Đ́nh Hộ, sinh ngày 8 tháng 1 năm 1914, tại phố Hàm Long, Hà Nội, trong một gia đ́nh bố mẹ là những nghệ sĩ cổ nhạc. Một bài viết khác cho rằng Lê Thương sinh tại Nam Định. Chi tiết về cuộc đời ông rất ít được nhắc tới. Theo hồi kư của Phạm Duy, Lê Thương sinh năm 1913 và là một thầy tu hoàn tục.

 


Nhạc sĩ Lê Thương
 

Năm 1935, Lê Thương hành nghề dạy học ở Hà Nội, sau đó ông chuyển về dạy ở Hải Pḥng. Lê Thương cùng Hoàng Quư, Hoàng Phú (tức nhạc sĩ Tô Vũ), Phạm Ngữ, Canh Thân tụ họp thành một nhóm ca nhạc sĩ trẻ để bắt đầu sáng tác và hát phụ diễn cho những buổi diễn kịch nói của nhóm kịch Thế Lữ tại Hải Pḥng, hay theo ban kịch đi hát tại Hà Nội, Vĩnh Yên. Họ cũng là những hướng đạo sinh và hay tổ chức đi cắm trại hay đi hát tại các tỉnh lân cận bằng xe đạp.

 

Năm 1941, Lê Thương vào miền Nam. Ban đầu ông ở An Hóa, tỉnh Bến Tre, sau đó Lê Thương chuyển về sống tại Sài G̣n. Tuy là một nhạc sĩ tài danh, nhưng nghề chính của ông là dạy học. Ông từng là giáo sư Sử Địa, có một thời gian giảng dạy tại một số trường trung học tư ở Sài G̣n. Ông cũng từng là giáo sư Pháp ngữ tại trường trung học Petrus Kư vào thập niên 60. Lê Thương cũng từng làm công chức ở Trung tâm Học liệu, bộ Quốc Gia Giáo Dục của Việt Nam Cộng Ḥa ḿnh.

 

Lê Thương cũng nổi tiếng với bài ca thiếu nhi bất hủ và bất tử là “Thằng Cuội”, mà hằng năm thường được trẻ em nghêu ngao hát trong mỗi độ tết Trung Thu về, mặc dù có nhiều người không biết rơ đó là một ca khúc của ông:

 

"Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

Có thằng Cuội già

Ôm một mối mơ

Lặng yên ta nói Cuội nghe

Ở cung trăng măi làm chi

Bóng trăng trắng ngà

Có cây đa to

Có thằng Cuội già

Ôm một mối mơ..."

 

Ngoài âm nhạc, Lê Thương c̣n gia nhập vào ban kịch của Thế Lữ vào những năm thập niên 1930, và ban kịch Sầm Giang của Trần Văn Trạch khi ông sống ở Sài G̣n. Lê Thương đă sáng tác ca khúc cho nhiều kịch bản, và viết nhạc phim cho hăng phim Mỹ Vân.

 

Ông mất 17 tháng 9 năm 1996 tại Sài G̣n.

 

Việt Hải Los Angeles

 

Source: Wikipedia, MyOpera, Webtretho.



Mùa Trăng Trung Thu

 

Kết bài, ta đă cám ơn thầy Thắng và cám ơn thầy Lê Thương, th́ cám ơn luôn nhà văn, kiêm nhạc sĩ dương cầm xuất sắc, tức tác giả bài viết "Mùa Trăng", cây bút tạp ghi Quỳnh Giao.

 

Việt Hải xin trân trọng giới thiệu bài "Mùa Trăng" cho Tết Trung Thu 2010 này đến các bạn nhé. Mời đọc...

 


Mùa Trăng

 

Quỳnh Giao

 

Có lẽ câu chuyện hôm nay phải bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa” th́ mới đúng cách.

 

Người viết nghĩ như vậy v́ liên tưởng tới những ngày thơ ấu của ḿnh. Việt Nam bị ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa và trẻ em cũng không ra khỏi ảnh hưởng đó nên rằm Trung Thu là ngày hội của tuổi thơ, chỉ thua sự tưng bừng của ba ngày Tết mà thôi.

 

Từ bé, ḿnh đă nh́n ánh trăng như một thiên đàng treo trên cao. Qua bao truyện cổ tích, em bé Việt gọi mặt trăng bằng nhiều danh từ mỹ miều, nào là cung Quế, cung Quảng, chị Hằng hoặc Hằng Nga, mà không rơ xuất xứ từ đâu. Rồi th́ các em cũng loáng thoáng biết là trên cung Quảng có chú Cuội già, có khi lại là thằng Cuội, v́ mải chơi mà bị đầy lên đó! Các em đă nghe ông bà cha mẹ hoặc thầy cô kể như vậy. Và nghe nhiều hơn cả là qua... những bài hát trên các làn sóng phát thanh mỗi dịp Trung Thu.

 

Đến mùa Trung Thu, ngoài cái thú được ăn bánh dẻo, bánh nướng đến sún cả răng, trẻ con thích nhất là đêm xuống, cả nhà đă ăn uống xong xuôi, được cha mẹ cho đi hóng mát bằng xe hơi một ṿng ngoài phố. Có khi cha mẹ hứng chí cho đi xuống tận Chợ Lớn để xem đèn. Một rừng đèn đầy mầu sắc và h́nh thù khác nhau cứ làm cho con trẻ sướng mê. Nào là đèn bươm bướm, đèn con cá, đèn ông sao, đèn tầu thủy, đèn máy bay... Nhưng con bé th́ mê nhất đèn xếp đủ mầu, và ngây mắt nh́n đèn kéo quân, tưởng tượng cảnh tiên giới hiện ra trước mắt ḿnh nơi trần thề.

 

Trong khi đó th́ các bài hát về Trung Thu vang lên từ góc phố, từ lối xóm vọng lại. Yêu nhất là bài “Thằng Cuội” của nhạc sĩ Lê Thương. Nhất là thằng Cuội đó lại “ôm một mối mơ.” Vừa ôm cái gối ôm, vừa nghĩ ḿnh là thằng cuội ở trên cung trăng:

 

Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to

Có thằng Cuội già ôm một mối mơ....

Cuội ơi, ta nói cho Cuội nghe

Ở trên cung cấm làm chi?

Các em thích cười, muốn lên cung trăng

Cứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang

Mười lăm tháng Tám Trời cho

Một ông trăng sáng thật to...

 

Cùng một chủ đề, Phạm Duy viết bài “Chú Cuội” với nội dung khác hẳn, t́nh tứ mà ỡm ờ. Chú Cuội của Phạm Duy là người lớn, không phải thằng Cuội của trẻ con. Chú Cuội này yêu cô Hằng năm xưa xuống trần, rồi v́ tương tư cô nên để trâu ăn lúa mà quên đường về. Cô Hằng này lại không phải là nàng Hằng Nga trên cung Quảng Hàn của chúng ta. Cô Hằng này là nàng Thái Hằng mà ông đang tán tỉnh ở dương thế. 

 

Ta yêu cô Hằng năm xưa xuống trần

Nàng ơi, nàng về dương gian t́m đường nuôi nấng

Cung đàn Hằng Nga.

Xin đôi cánh vàng, mượn chiếu mây non

Cuội ơi, Cuội theo cánh gió

Cuội lên cung vắng, Cuội không về làng... 

 

Tụi nhóc t́ chưa biết yêu là ǵ, cho nên không thích chú Cuội, mà chỉ thích thằng Cuội!

Lúc hát ban nhi đồng của bác Kiều Hạnh, Quỳnh Giao này c̣n giữ tên thật và có lần được hát bài “H́nh Ảnh Một Đêm Trăng” của Văn Phụng. Nói theo ngôn ngữ ngày xưa là con bé liền “mết” bài hát này liền. Văn Phụng viết ca khúc trên nhịp Boston d́u dặt, cung Fa trưởng trong sáng, bâng khuâng man mác. Trẻ con tưởng được chắp cánh bay:

 

Khi ấu thơ, ngồi trông bóng trăng, nh́n theo áng mây đưa

Nghe má ba, kể trong ánh trăng, Cuội đang sống say sưa

Rồi thôn xóm hừng lên tiếng reo, ḥa theo khúc ca ngân

Tiếng ngây thơ, bầy em múa ca mời trăng thu xuống trần

 

Lưng trời mây trắng trôi lững lờ

Mơ hồ tiếng sáo ru hồn thơ

 

Ngắm trăng thanh và nghe tiếng tiêu đưa câu mơ màng

Ḷng tôi mong ước tiên ban cặp cánh bay lên vừng trăng...

 

Nhưng rồi lại có năm 75 tan tác. Rồi phải sang Hoa Kỳ tị nạn. Khi ấy, gia đ́nh mất vầng trăng cũ và đến tiểu bang Virginia tạm trú nhà người anh cả đă du học từ năm 1950. Lúc đó, anh Bửu Dương đă xong bằng tiến sĩ từ Harvard và làm giáo sư dạy Pháp ngữ và Văn Hóa Trung Hoa cho Đại Học Bridgewater, cùng tên thị trấn ở miền Đông, cách thủ đô Hoa Thịnh Đốn hai giờ lái xe. Cả thị trấn hiền ḥa này chỉ có độ 2,000 dân, phần lớn là sinh viên và gia đ́nh của giáo sư dạy trong trường. Bridgewater có vỏn vẹn một trường đại học, một nhà thờ, hai siêu thị Mỹ bằng chợ Anh Minh gần phở Nguyễn Huệ của ta, và một rạp ciné nhỏ xíu tựa cái hộp quẹt.

 

Lúc mới tới, con gái của người viết mới lên năm, vừa đủ tuổi vào kindergarten. Cả vùng chỉ có anh Bửu Dương là người Á Đông duy nhất. Nay thêm một gia đ́nh tỵ nạn là có thêm ba người Á Châu. Mỗi khi ra đường, thiên hạ trố mắt nh́n. Người Mỹ có ḷng bác ái thiết thực, họ tấp nập đem cho nào khăn tắm nào nồi niêu. Trong nhà có đến mấy chục bộ khăn và mấy bộ comforter cho giường ngủ. Đôi khi họ đến nhà đón hai mẹ con đi ăn lunch, những món ăn vẫn chưa thể quen, như hot dog hay tuna salad.

 

Cả hai mẹ con chỉ mong được về ăn cơm nguội với nước mắm!

 

Tới Mỹ vào tháng 6, 1975, đến tháng 9 hoàn hồn nh́n tấm lịch là lại lẩm bẩm “bây giờ bên ấy đang là rằm Trung Thu.” Con bé con bỗng níu áo hỏi mẹ: “Mẹ ơi, thế cái ông Việt Nam ở trên moon, ông ấy c̣n đó không?” Phải vài giây sau mới kịp hiểu là cháu nó nhắc đến thằng Cuội! Và muốn khóc ̣a.

 

Nó ra đi mà hồn c̣n đầy ắp h́nh ảnh mùa trăng cũ. Cứ tưởng là người lớn mới hoài niệm quá khứ, nào ngờ con trẻ cũng như ḿnh, vầng trăng năm xưa vẫn rạng rỡ trong trí nhớ.

 

Bây giờ, nh́n trăng mới mà nghĩ đến trăng xưa, ngày cũ, ḿnh mới thông cảm với Nguyễn Du. “Vầng nguyệt trời Nam c̣n một mảnh, đêm về soi thấu dạ đôi nơi...” Ông viết bài này để từ biệt một người bạn trong thời ly loạn. Hai người đôi nơi cùng nh́n lên vầng nguyệt mà nhớ nhau.

 

Phải chi vẫn c̣n một lũ trẻ rồng rắn rước đèn, cho ḿnh vui thêm được một chút...

 

Quỳnh Giao

 

 


 

Việt Hải, Los Angeles.  

September,  2010

 

 

         

 

Thơ và Truyện của Việt Hải               |                 www.ninh-hoa.com