Thơ và Truyện của Việt Hải           |                 www.ninh-hoa.com
 




 Tên thật: Trần Việt Hải
  Sáng tác nhiều thể loại
  Văn, Thơ, Biên Khảo,...
   tại hải ngoại.
     

 



  Hiện cư ngụ tại
     Los Angeles - USA

 

 

 

 

 

 

THUNG LŨNG T̀NH YÊU
Việt Hải Los Angeles


 

Phi lộ:

Việt Hải xin cám ơn nhà văn Quang Hành HVĐ đă đọc bài cho thơ cảm đề:
 

"Mênh mang bát ngát hải hà

Bụi trong nước đục lỡ làng t́nh duyên"
 

Một cuộc đời trôi vào dĩ văng, một chuyện t́nh lỡ ch́m sâu vào Thung Lũng T́nh yêu. Có những đáng yêu và đáng nhớ trong tâm hồn tôi.
 

Gửi các bạn San Fernando Valley: Dương Viết Điền, Peter Morita, Nguyễn Ngọc Minh, Nguyễn Tấn Pháp, Lâm Xuân Quang, Lâm Quốc Dân, Nguyễn Đ́nh Phú, Nguyễn Khánh Hồng, Phong Vũ, Mười Trương, Lê Thế Bằng, Phạm Khanh,  Nguyễn Đại Nghĩa, và...

 

VH.


San Fernando Valley nh́n từ xa

Thung Lũng T́nh Yêu

“Gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng.
Hạt nắng lunh linh tím dần, mông mênh thu vàng.
C̣n đó em yêu dỗi hờn, long lanh lệ buồn.
C̣n đó sương vây kín đầy, cho t́nh ngất ngây.

T́nh xa trên thung lũng hồng,
T́nh nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau rồi sẽ khóc thầm,
T́nh yêu vụt theo lời gió.

T́nh xa trên thung lũng hồng,
T́nh nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau t́nh cũng lỡ rồi,
T́nh yêu vỗ cánh mà đi...”

 

         Tôi chăm chú lắng nghe nhạc phẩm yêu đương nói về cái thung lũng đáng yêu trên Đà Lạt mà nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương đặt là thung lũng hồng, giọng ca Khánh Ly vẫn du dương tiếp diễn trong khi hai anh em chúng tôi vẫn bàn luận về một cái tên để Việt ngữ hóa tên Mỹ của cái thung lũng bao la, rất đáng yêu, mà trong đó có nhiều vùng đồi núi trùng điệp, những con dốc thiên nhiên khúc khuỷu, cong quẹo như Đà Lạt ở quê nhà, rất dễ thương, tôi muốn đặt nó như tựa bài ca này, nhưng anh thi sĩ Hạ Ái Khanh lại đề nghị tên là “Thung Lũng T́nh Yêu” v́ nhiều bạn bè anh trước đây, đến nơi này họ gặp gỡ nhau và yêu nhau tại đây. Tôi không mảy may từ chối, v́ tôi đă bỏ lại con tim lại nơi đây một t́nh yêu tuyệt vời trong đời. Hơn nữa màu hồng vốn dĩ tượng trưng cho t́nh yêu, chúng tôi đồng ư cái thung lũng tên Mỹ này qua tên ưu ái là Thung Lũng T́nh Yêu (TLTY). Cái không gian TLTY thật dễ thương và êm đềm của vùng đồi núi từ Universal City, qua Sherman Oaks, Encino, Tarzana, Woodland Hills, Calababasas, Agoura Hills, Hidden Hills, bọc về Chatswoth, Northridge, Mission Hills, North Hills, Burbank, Glendale, rồi ṿng về North Hollywood để giáp với Universal City nơi có phim trường nổi tiếng Universal Studios. Thật vậy, TLTY hay SFV tạo ra không biết bao cuộc t́nh đến rồi dừng chân hay trong một bối cảnh khác đến rồi chia tay. Tôi sắp viết ra đây môt chuyện t́nh của tôi tại nơi được bao quanh bởi nhiều đồi núi thơ mộng, bởi nhiều kỷ niệm khó quên, như tựa đề màu hồng của sự gắn bó không nguôi của chuyện này.


Thung Lũng T́nh Yêu

  Thiên lư ơi, con che tờ báo cho đỡ chói nắng và đứng đây để mẹ về lều lấy nón cho con nhé”, tôi khẽ chào người phụ nữ xinh xắn xếp hàng vào mess hall đứng kế sau tôi đang dặn ḍ cô con gái nhỏ của nàng, tôi đoán có lẽ cháu không hơn 6 tuổi. Tôi bảo nàng cứ đi đi tôi giữ chỗ và trông chừng giùm cháu cho nàng.  Người phụ nữ có đôi mắt đen huyền tṛn xoe qua ánh mắt cho thấy sự biết ơn của nàng đối với lời đề nghị của tôi.


       Tôi bắt chuyện làm quen với Thiên Lư: “Cháu ở trại mấy ?”


Cháu nhỏ nhẹ đáp”: “Dạ, trại 4”


      Tôi hỏi tiếp: “Chú cũng ở trại 4 ngay gần căn đầu ra mess hall này. Thiên Lư
 sang chỉ có mẹ thôi à?”


Cháu lại đáp: “Ba bị kẹt lại, chỉ Mẹ và con đi thôi”


      
Khi hàng lănh cơm trước mess hall bắt đầu dài hơn, tôi bảo Thiên Lư ra đứng trước tôi. Mẹ Thiên Lư trở lại và nàng cảm ơn tôi. Hai mẹ con Thiên Lư lấy xong thức ăn ra bàn ngồi và khi tôi cầm đĩa cơm đi ngang mẹ Thiên Lư mời tôi ngồi chung ăn cho vui. Tôi đồng ư và đặt phần ăn trưa xuống bàn, vừa ăn chúng tôi trao đổi những mẫu chuyện sơ giao về đời sống tại trại tị nạn Orote Point bên Guam và trại Pendleton này. Tôi hỏi tên nàng.


Nàng cười e ấp trả lời: “Mai hay Lệ Mai”.


         Tôi đáp lời: “Tên cô đẹp lắm, Mai là loài hoa quí mà người ta chưng vào dịp tết, cho ngày vui đầu năm. C̣n lệ là đẹp, cũng có thể là e ấp, là thẹn thùng, là mắc cỡ. Lệ cũng là nước mắt, đúng không ?”

 

         Mai trả lời: “Thú thật Mai chưa bao giờ nghĩ đến ư nghĩa tên ḿnh, có thể v́ lớn lên với nó, ḿnh thấy quá quen thuộc và ít khi thắc mắc hay t́m hiểu nó nữa cho đến khi anh hỏi và được anh phân tích luôn ư nghĩa. À, anh đi một ḿnh sao ?”


         “Vâng, tôi đi chỉ một ḿnh và v́ một ḿnh nên dễ đi hơn !”, tôi trả lời với câu nói bao hàm nhiều ư nghĩa mông lung pha chút dí dỏm.


         “Nếu anh độc thân th́ ông bà cụ, anh chị em có ai đi không ?”, Mai thắc mắc.

         “Ông bà cụ tôi lớn tuổi rồi và ở miệt Cần Thơ, tôi không nghĩ ông bà đă ra đi, nhưng cậu em trai trong đơn vị hải quân đóng ở Vũng Tàu có thể ra đi. Mấy hôm nay tôi thường ra pḥng thông tin ḍ la tin tức hay nhắn tin cậu ấy, nhưng không có tin tức ǵ cả”, tôi trả lời nàng.

 

            Nàng hỏi về tôi và ước mơ về tương lai sau khi xuất trại. Tôi cho nàng biết khi xưa tôi có dịp tu nghiệp tại hai căn cứ không quân Lackland bên Texas và McClelland bên Cali. Tôi kể nàng nghe về Texas và Cali những nơi tôi đă qua và đời sống tại Mỹ theo sự hiểu biết trong kư ức cũ tồn đọng của tôi. Nàng như bao người khác chưa từng đặt chân đến Mỹ nên không thể h́nh dung hay cảm nhận được đời sống ngoài trại tị nạn như thế nào và nàng rất băn khoăn, lo lắng về tương lai.

 

         Tôi hỏi nàng tại sao ra đi có 2 mẹ con, Mai thoáng buồn trên mặt trả lời: “Anh ấy làm tại bộ Tổng Tham Mưu v́ xếp kêu ở lại cố thủ. Hơn nữa mẹ ảnh không chịu đi, nên ảnh đưa mẹ con Mai đi trước”.

 

         Khi số người vô nhà ăn càng đông, tôi đề nghị ra về và nhường chỗ lại cho các thực khách khác vào sau đang đứng chờ bàn ghế ngồi. Tôi gom tât cả rác đem đi vứt và hẹn Mai buổi cơm chiều. Trên bước đường lưu lạc được gọi là di tản hay rồi tị nạn mà thực tế nó lại như chuyến đi nghỉ hè bất đắc dĩ v́ mùa hè trong tháng 6 và tháng 7 từ hải đảo Guam đến vùng Oceanside, nam California có trại tị nạn Pendleton, có khí hậu nóng trong cái dịu của gió biển. Guam có băi biển xanh chạy dài quanh hải đảo, khí hậu nhiệt đới tương tự như Nha Trang, như Phan Thiết của quê nhà... Oceanside tuôn gió mát vào vùng trại tị nạn Pendleton, nên kỷ niệm của tôi và Mai đă chia sẻ với nhau những tháng ngày bên nhau trong các sinh hoạt thường nhật của trại tị nan như làm thiện nguyện cho cơ quan Red Cross, như xem chung bên nhau những buổi ca hát, chiếu phim trong trại, những buổi cơm chùa trong các mess hall,... và dĩ nhiên gồm luôn những giây phút tâm t́nh, thủ thỉ có nhau.


        
Một hôm Mai thông báo cho tôi biết là nàng vừa được một gia đ́nh Mỹ bảo lănh ra tại vùng biển La Jolla, vùng ngoại ô thành phố San Diego, nàng vui v́ muốn xuất trại định cư sớm. Tin nàng cho làm tôi chẳng vui, nhưng tôi cố che giấu bằng nỗi vui giả tạo khi chúc mừng nàng. Với tôi cuộc sống độc thân, chẳng có thân nhân, chẳng có gia đ́nh th́ ở đâu cũng vậy. Vă lại ở lâu trong trại này lắm lúc lại là nguồn vui, thoải mái, nên tôi chẳng vội vàng xin xuất trại. Mỗi ngày xếp hàng ăn cơm chùa, c̣n nếu đi làm thiện nguyện cũng giết được th́ giờ nhàn hạ, rảnh rỗi.


        
Thế là nàng ra trại và thỉnh thoảng gọi vào trại thăm tôi. Mai cho biết gia đ́nh bảo lănh rất tốt giúp nàng t́m việc làm tại một ngân hàng địa phương như một bank teller, tôi lại chúc mừng cho nàng ḷng tôi lại cô đơn thêm. Mai kể tôi nghe đời sống bên ngoài và khuyên tôi sớm xuất trại. Một ngày kia, cậu em của tôi từ trại tị nan Fort Chaffee, Arkansas được một nhà thờ thuộc giáo hội Mormon bảo lănh ra thành phố Provo, Utah. Từ đó cậu em tôi là Tiến t́m ra tông tích tôi và nhờ nhà thờ này kiếm người bảo trợ cho tôi. Em trai tôi khuyên tôi nên xuất trại v́ sớm muộn ǵ các trại sẽ đóng cửa hết, hăy ra ngoài t́m việc làm, nh́n xung quanh trại mỗi ngày người ta lủ lượt xuất trại, người ta hoan hỉ vui mừng kéo nhau ra đi, số trại viên vơi dần, tôi siêu ḷng Mai và em tôi sẽ từ bỏ những ngày ăn cơm chùa tại mess hall nơi đây.


        
Tôi đặt chân lên vùng đồi núi Woodland Hills lúc 6 giờ chiều mùa đông khi mặt trời đă lặn sau rặng đồi hùng vĩ từ hướng tây. Tôi được một gia đ́nh Mỹ trẻ chiếu cố, nhận bảo trợ và họ lo cho tôi khá chu đáo. Ông bà bảo trợ là cặp vợ chồng trẻ, không con cái, tốt bụng, họ có nếp sống sung túc, nhưng rất đạo đức và có tôn giáo. Người chồng, John McIntyre làm kỹ sư âm thanh ánh sáng cho một hăng phim lớn tại Hollywood, người vợ Melanie McIntyre làm giám đốc nhân viên cho một công ty điện tử, bà hứa t́m việc cho tôi và từ từ tôi sẽ ổn định cuộc sống của tôi tại Mỹ. Trong ngôi nhà đồ sộ và tráng lệ này giờ đây tôi lạc lơng như con mèo ướt, xa lạ với nếp sống mới và nhớ trại tị nạn nhiều hơn, nhớ kỷ niệm xếp hàng lănh cơm chùa bên mẹ con Mai.

 

         Sau tháng đầu tiên tại thành phố đồi núi này, Mai gọi điện thoại thông báo sẽ lên thăm tôi. Người bạn gái Sharon tức con ông bà bảo trợ làm tài xế chở mẹ con nàng lên thăm tôi. Cả một chiều thứ sáu sau một tuần làm việc vất vă ở hăng về, nhưng ḷng tôi nôn nao cả buổi, tôi không cảm thấy đói bụng như mọi lần, mà chỉ cảm nhận cái khao khát hay đói của tiếng điện thoại reo. Chuông điện thoại reo, chúng tôi nói chuyện không lâu trong phone, nhưng bao tiếng cười thi thầm, tiếng t́nh tự khúc khích, tiếng thủ thỉ hẹn ḥ, bao lời tâm sự ngọt ngào nhất được trao đổi như đôi t́nh nhân đă quen nhau từ lâu lắm rồi, để rồi tôi cảm thấy ḷng ḿnh gắn bó với h́nh ảnh Mai nhiều hơn lúc nào hết. Có lẽ v́ tôi cô đơn và phải ḷng Mai chăng?

 

         Nàng trong chiếc áo đầm vàng hoa cúc hay màu vàng hoa mai của cái tên nàng, nàng trông thật thật trẻ trung, dễ thương, thật là quyến rũ trong ánh mắt của tôi, đi sau nàng là Thiên Lư và Sharon. Tôi giới thiệu khách với ông bà McIntyre, chúng tôi ra một nhà hàng địa phương dùng bữa trưa sau đó tôi rủ Mai, Thiên Lư và Sharon ra thăm bờ biển gần nhà nhất là biển Malibu, nắng chiều nhạt dần, gió biển thật lạnh mà khách của tôi không mang theo áo đủ ấm, tôi đă thủ sẵn 3 cái áo khoác jacket của tôi chia cho mỗi người. Tôi khoác cho Thiên Lư chiếc nhỏ nhất, dù vậy áo vẫn rộng thùng th́nh cho thân h́nh cháu nên cháu trông như cô hề bé tí hon. Mai cám ơn tôi bằng lời nói và trong ánh mắt tŕu mến khi tôi tỏ vẻ săn sóc cho con nàng. Sharon và Thiên Lư đi dạo ra hướng băi cát gần bờ sông. Tôi và Mai bách bộ chậm răi trên bờ đá và vừa đi vừa th́ thầm. Tôi bỗng vuốt tóc nàng trong cơn gió thổi tóc bay bềnh bồng, tôi hôn lên bờ tóc ấy, rồi choàng vai d́u nàng đi tiếp. Tôi hỏi thăm về tin tức bên gia đ́nh nàng. Mai cho biết không được tin tức về chồng, nàng không biết số phận ba của Thiên Lư và lại không có liên lạc được với bên nhà chồng. Nàng cho biết đă liên lạc được với hai người chị gái của nàng mà một định cư tại Chicago và người kia ở Orlando, Florida. Tôi nói tôi rất mong hoặc tôi dọn về San Diego ở gần với nàng, hoặc nàng có ư định dọn lên đây với tôi trên này. Nàng tỏ vẻ hài ḷng với cái thành phố nhiều đồi núi Woodland Hills duyên dáng và yên tĩnh này, một địa danh trong Thung Lũng T́nh Yêu nơi tôi đang ở. Những năm tháng sau đó chúng tôi thường lui tới thăm hỏi nhau vào dịp lễ lạc hay cuối tuần. Chúng tôi thực sự làm quen với đoạn đường dài thăm thẳm của Freeway 405 nối liền hai thành phố Los Angeles và San Diego. Hè 1978, Thiên Lư sang Chicago thăm chị Lệ Hằng khi nghỉ hè 3 tháng, tôi và nàng gần gủi nhau hơn, tôi xin nghỉ phép một tháng xuống sống chung với nàng, lúc này nàng đă dời về vùng Mira Mesa, hướng bắc San Diego. Mỗi chiều chúng tôi thường ghé thăm gia đ́nh bảo trợ của nàng và ghé hóng mát tại bờ biển thật thơ mộng La Jolla.

 

         Hôm tháng Tám sinh nhật của nàng, chúng tôi thuê khách sạn tại bờ biển này sau khi đi xem ciné và ăn tối về, tôi thấy nguồn hạnh phúc trong t́nh yêu của chúng tôi càng thiết tha và càng gắn bó hơn. Cho đến lúc này tôi và nàng thực sự yêu nhau như h́nh với bóng, một t́nh yêu nhiều đam mê của nụ hôn nồng cháy nhất, nhiều kỷ niệm nhớ nhung ràng buộc, nhiều chia sẻ cần thiết của cuộc sống thường nhật và chúng tôi sẽ khó ḷng gở ra được hay rời bỏ nhau v́ sự quyến luyến của những tâm hồn thật sự đă trao nhau và sự đồng bộ của nhịp đập con tim.


         Hai năm sau đó tôi đă mua một căn nhà tại vùng phía tây thành phố này là vùng West Hills khá thanh lịch, tôi gợi ư rủ nàng dọn lên ở chung, nàng nhờ tôi hỏi trường gần nhà nhất cho cháu Thiên Lư theo học, lúc này cháu đổi tên Mỹ là Tiffany, theo học bậc junior high. Tôi đă chuẩn bị các giai đoạn cần thiết cho cháu Tiffany học trên này và nàng yên tâm dọn về TLTY với tôi. Nàng t́m được việc làm trong hệ thống ngân hàng Great Western Savings Bank tại Northridge, lúc này nàng theo học các lớp chuyên nghiệp về tài chánh và địa ốc. Tôi thấy nàng rất có năng khiếu về ngành tài chánh và ngân hàng tôi khuyến khích nàng học thêm. Cũng trong thời gian này tôi đă xong cái văn bằng kỹ sư computer tại trường đại học 4 năm CSU-Northridge. Chúng tôi có những ǵ đă từng ước mơ như từ mái ấm hạnh phúc gia đ́nh, rồi cả hai có việc làm ổn định đến đời sống sung túc.


CSUN Oviatt Library

 

(Xem tiếp Kỳ 2)

 


 

Việt Hải Los Angeles


 

 

Thơ và Truyện của Việt Hải               |                 www.ninh-hoa.com