THƯ
GỬI
CHỊ
Vơ
Thị
Như
Hường
|

Chị
thương,
Nhận
được thư em có lẽ chị rất ngạc nhiên, v́ từ lâu rồi em chỉ gọi cho chị.
Em biết chị nóng ḷng và đang thắc mắc, nhưng xin chị b́nh tâm và gắng
đọc hết thư này.
Em
tính là không bao giờ viết cho chị để trang trải với chị những ǵ em đă
nghĩ và đang muốn nói với chị. Nhưng v́ cách đây hai tuần chị gọi và bảo
em gửi cho chị mười sáu ngàn dollars, để chị hùn với cháu Tâm, con rể
của chị, mua một lô đất ở Biên Ḥa. Chị nói là với cách này em có thể
giúp chị đầu tư sinh lợi trong tương lai. Vậy là em mất ngủ suốt hai
tuần qua. Đêm nào em cũng thao thức nhớ lại những âu lo, buồn phiền và
trăn trở mà em phải gánh vác v́ chị và các cháu c̣n kẹt lại bên nhà.
Chị
ơi, kể từ ngày đầu tiên được đặt chân lên chiếc tàu nhân đạo vớt người
Cap Anamour của chính phủ Đức, em đă thẩn thờ và ước là có chị cùng được
ở trên tàu này với em. Người ta cho em trái táo, em ôm nó vào ḷng và ứa
nước mắt nhớ đến chị và các cháu. Chị có biết là em thương chị đến bậc
nào không?
Rồi
gia đ́nh em đến Mỹ vào mùa đông của năm 1980 theo diện di dân, v́ như em
đă có lần nói với chị, là tụi em được tàu Đức vớt nên chính phủ Mỹ không
có trách nhiệm ǵ. Nghĩa là em không nhận được sự giúp đỡ từ họ. Tiểu
bang nơi em đến định cư lạnh và buồn lắm. Có nhiều buổi chiều ngồi một
ḿnh nh́n qua cửa sổ, em thấy mấy con sóc chạy qua chạy lại, thấy những
chiếc lá vàng rơi theo gió hiu hắt, em đă khóc thật nhiều. Em nhớ nhà,
nhớ quê hương, nhớ kỷ niệm và nhớ thương chị vô cùng. Nhưng em nghĩ lúc
này điều ǵ là quan trọng: phải t́m việc làm, phải mạnh khỏe và phải có
tiền gửi về giúp chị. Việc làm th́ có, mà khó xin để có việc làm. Xứ lạ,
ngôn ngữ không lạ, nhưng bao nhiêu tiếng Anh đă quên gần hết sau nhiều
năm không xài. Tuy vậy cuối cùng em cũng t́m được một chỗ làm.
Em
nhớ lại có những buổi sáng trời rét lạnh, em co ro đi bộ một khoảng xa
thật xa để đón xe bus đến chỗ làm. Công việc của em là " machine
operator ", danh từ nghe to tát vậy, nhưng thật ra là em đứng làm việc
với máy theo dây chuyền, nghĩa là máy chạy tới đâu th́ ḿnh xếp đồ tới
đó. Cực và vất vả lắm, nhưng em đă làm không nghỉ một ngày nào, v́ em
cần tiền lo cho gia đ́nh và gửi về giúp chị. Ngày thứ sáu là ngày em vui
nhất, v́ em được lănh lương, 140 dollars, tính ra mỗi tháng được 560
dollars. Em trả tiền mướn chung cư 350 dollars. Số tiền c̣n lại em chi
tiêu rất tằn tiện cho cả gia đ́nh và luôn cố gắng chiết ra mười hoặc
mười lăm dollars để dành cho chị. Có người Mỹ nào gọi cho áo quần là em
tới nhận hết. Ôm về nhà rồi lui cui leo lên ghế mà thử, v́ quần áo nào
cũng dài rộng gấp hai size của em. Nghĩ lại mà c̣n thấy buồn cười.
Chị
có bao giờ tưởng tượng được là em cầm kéo cắt tóc cho chồng em, cho em
và cho hai đứa con của em ??? Mỗi lần soi gương, nh́n cái đầu tóc của em
là em thấy tủi thân lắm, nhưng không sao, miễn là có thêm tiền để gửi về
cho chị là em không tủi thân nữa. Các con của em c̣n nhỏ nên tụi nó
không biết ǵ để than phiền, tụi nó chỉ than phiền là em cho tụi nó ăn
thịt gà hoài, ớn quá. Thịt gà ở đây rẻ và không ngon như thịt gà ở Việt
Nam chị ạ. Cánh gà, cổ gà, chân gà....là em biến chế được nhiều món cho
một bữa ăn. Không phải em kể khổ để chị thương, nhưng để chị hiểu là
đồng tiền có được để gửi về cho chị là do sự hy sinh của mọi người trong
gia đ́nh em. Trong thời gian này, ông xă em thấy em gửi tiền cho chị,
anh ấy càm ràm là "ốc chưa cơng ốc xong,
mà ốc đ̣i cơng thêm sên". Và em lúc nào cũng năn nĩ, giải
thích và hứa là " lần này nữa thôi". Nhưng đă bao nhiêu " lần nữa " rồi,
em không thể nhớ.
Vài
ba tháng em lại nhận được thư chị xin tiền. Thư viết dài, kể lể đủ thứ
và cuối thư là lư do xin tiền. Theo năm tháng số tiền xin cũng tăng dần
theo. Khi th́ lợp mái nhà, khi th́ sửa ống thoát nước, khi th́ sửa lại
nhà bếp, khi th́ đi nhà thương, khi th́ cháu này cháu kia đám cưới, cần
xe, cần tiền học phí.... Ôi thôi đủ mọi lư do. Lư do nào em cũng thấy
rất cần để gửi tiền về cho chị mà không phải bàn luận xa xôi. Cũng may
là em đă đi học lại và t́m được việc làm tốt hơn, có nhiều lương hơn nên
cũng bớt phần âu lo.
Một
ngày kia em có nhờ vợ chồng anh chị bạn nhân dịp họ về thăm gia đ́nh,
ghé qua chị và giao tiền cho chị giùm em. Lúc trở về Mỹ, họ nói là chị
không gửi thư cho em nhưng chị nhắn là nhớ em lắm. Em buồn v́ chị không
viết cho em, một chút hờn giận trong ḷng và em đă khóc. Họ nh́n em một
cách tội nghiệp và nói:
"Chị Tú à, chị nên thương thân chị là tốt hơn. Chúng tôi có đến nhà thăm
và gặp chị Hai của chị, chị ấy mặc bộ đồ lụa hồng, trông rất mượt mà,
khỏe mạnh, vui vẻ. Không ốm yếu như chị. Cả nhà không có ai khổ sở như
chị nghĩ. Bà con ḿnh bên VN họ thường thê thảm hóa mọi chuyện để xin
tiền, mà cho ít th́ họ chê bai. tôi cầm 200 cho con em, nó kéo cái hộc
bàn chỗ nó đang ngồi vất vào một cách ơ hờ, như là vất một tờ giấy quảng
cáo, không một lời cám ơn."
Sau
đó có một người quen ở gần em, kể với em là chị ấy nhận thư người anh
bên nhà trách móc " cô thu xếp một chuyến về đây để thấy Việt kiều người
ta đă dang tay dài đến cỡ nào đối với bà con ruột thịt ". Chị ấy bực
ḿnh tâm sự là:
"
Anh của tôi không thông cảm hoàn cảnh của
tôi ở bên này. Những Việt kiều nào đó dang tay dài vậy, có lẽ họ là chủ
nhà hàng, chủ thương mại, chủ tiệm nails, và không chừng là đang kinh
doanh thuốc phiện".
Rồi
năm 1994 em cũng thu xếp về Việt Nam thăm chị. Chị ơi, lúc máy bay đang
giảm tốc độ để đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, nh́n qua cửa sổ, em
thấy cánh đồng, nhà cửa, đường xá.... Ḷng em nao nao, vui mừng và bồi
hồi không tả được. Em nhớ lại cái ngày ngồi trên máy bay tới Mỹ, em
không có cái cảm giác nao nao, vui mừng và bồi hồi này. Mà em đă lau
nước mắt liên tục, v́ tưởng là ḿnh sẽ không bao giờ được trở về quê
hương của ḿnh nữa, măi măi sẽ xa người chị yêu dấu của ḿnh...
Sau
mười bốn năm xa cách, bây giờ gặp lại, các cháu đều lớn, mấy đứa th́ đă
lập gia đ́nh có con cái, hai đứa út th́ c̣n đi học. Tụi nó tụ họp mừng
em về chật ních một nhà. Em vui thật là vui. Đă lâu lắm rồi em chưa có
lại cảnh nồng ấm đông đúc này. Em nh́n mọi vật trong nhà, em mừng là chị
có đủ thứ. Rồi đêm hôm đó em ngủ chung giường với chị, nghe chị tâm sự.....
Chị nói thật với em lư do tại sao chị từ chối, không điền đơn em bảo
lănh chị đi Mỹ năm 1987. Vậy mà bấy lâu nay em không biết là v́ chị tái
giá với ông cán bộ công an, nên chị quyết định ở lại Việt Nam.
"Ông ấy
là cán bộ mà sao chị vẫn phải xin tiền em ?"
"Ông ấy
không c̣n là cán bộ nữa, v́ vợ ông ấy ở ngoài Bắc kiện nên cơ quan cách
chức ông ấy từ ngày dan díu với chị"
Em nằm
quay mặt vô tường mà nước mắt tuôn ướt gối và xót xa thương chị vô ngần.
Rồi em cho chị hết số tiền em đem về. Em chỉ giữ lại một trăm dằn túi
cho ngày ra phi trường thôi.
Buổi
sáng ngày mai, sau hơn nhiều giờ bay mệt mỏi và thức khuya chuyện tṛ
với chị, em c̣n nằm uể oải trên giường, cháu Lộc đă đứng ở góc giường
hỏi:
" Dạ
thưa d́ muốn ăn sáng ǵ để con đi mua ".
" Con
không phải đi mua, v́ d́ có thể ăn thức ăn nguội c̣n dư hôm qua cũng
được"
" D́ là
Việt kiều mà ăn vậy người ta cười chết"
" Ở bên
Mỹ d́ vẫn ăn như thế và nhiều người Việt bên Mỹ cũng ăn giống d́. Đâu có
ai cười ai. Nếu con sợ họ cười th́ con mua cho d́ một gói xôi. Gói nhỏ
th́ bao nhiêu tiền hở con ? "
"Dạ một
ngàn. Có vài xu của Mỹ thôi d́ ạ"
"Vậy mẹ,
em Trúc và con ăn ǵ?"
"Dạ mẹ
ăn bún ḅ, em Trúc ăn hủ tiếu và con ăn bánh ḿ thịt".
Em
tự hỏi là sao chị và mấy cháu "sang" thế. Chị không đi làm. Sống là nhờ
tiền em gửi về, mà không lo dành dụm, pḥng những "ngày trời mưa". Và em
lặng lẽ buồn.
"Ủa
thằng Lộc hỏi mua ăn sáng mà sao cả hơn một giờ rồi mà chưa đi"
"Dạ mẹ
nói chờ d́ đưa tiền".
Em nhắc
lại chuyện này và muốn chị biết là chị đă không quan tâm đến tấm ḷng
chân thật của em. Em th́ hết ḷng thương chị, mà chị th́ không nhận ra
được. Em đă mấy lần giúp vốn để chị làm ăn, nhưng lần nào chị cũng nói
là "đều thất bại". Trong những lá thư gửi cho em, chị không bao giờ muốn
biết hoặc muốn hỏi là em ra sao, em sống thế nào và làm cách ǵ em để có
tiền gửi cho chị.
Một
ngày trước khi em từ giă chị để ra phi trường, cháu Phong nói với em:
"Con
nghĩ mà buồn, v́ con thấy d́ tiết kiệm từng đồng, mà mẹ con th́ t́m đủ
cách để hỏi tiền của d́. Con thú thật với d́ là lần trước con đă đánh
điện tín nói dối là mẹ con nằm nhà thương để xin d́ ba ngàn dollars."
Chị
ơi, chị có biết là khi nhận tin chị đi nằm nhà thương, em cuống cuồng lo
âu sợ hăi đến thế nào không? Em sợ chị đau nặng thế này th́ có lẽ chị
chết không kịp gặp lại em. Em nghe cháu Phong nói xong em giận chị lắm.
Em nghĩ là khi về Mỹ em sẽ không liên lạc với chị nữa. Nhưng "giận
th́ giận mà thương th́ thương". Rồi mỗi sáu tháng em lại gửi
tiền cho chị. Em muốn nói với chị là bây giờ sức em chỉ có thế thôi. Bao
nhiêu năm qua, lo học, lo làm, lo cho con cái, lo cho chị.....Hiện tại
em c̣n đôi ba bước nữa là vào tuổi già. Tuổi già ở đây cô đơn, nhiều tốn
kém và lắm buồn phiền chị ạ. V́ vậy chuyện chị xin mười sáu ngàn dollars
để kinh doanh sinh lợi, ông xă em nói với em là "
ḿnh giúp chị cái ngặt nhưng ḿnh không thể
giúp chị cái nghèo được ".
Mong
chị không thất vọng và không buồn tụi em. Hăy nghĩ rằng em lúc nào cũng
thương yêu chị và nhớ đến chị và các cháu trong kinh nguyện mỗi ngày.
Em.
