Nguyễn Văn Thành
 

 

Sự Giáo Dục và Thi Cử Qua
    Các Thời Đại  Ở Việt Nam
:
 

 Phần 1  |   Phần 2  |  Phần 3  |

Phần 4   |   Phần 5  Phần 6  |

Phần 7   |   Phần 8  |  Phần 9  |

Phần 10 |  Phần 11 Phần 12 |

Phần 13 |  Phần 14 Phần 15 |

Phần 16 |  Phần 17 Phần 18 |

Phần 19 |

 

 

 

 

 

 

 

 

 


S
  GiÁO  DỤC  VÀ THI C  QUA cÁC THỜI  ĐẠI
  V I Ệ T   N A M

Nguyễn Văn Thành


Phần 17:

  


 

F- ẢNH HƯỞNG CỦA NỀN GIÁO DỤC VÀO NỀN KINH TẾ
     QUỐC GIA:
 

Tương Lai của Thị Trường Chứng Khoán Việt Nam:

Trên thế giới, đại đa số các quốc gia đều có tổ chức thị trường chứng khoán.

Thị trường chứng khoán của mỗi quốc gia đều hoàn toàn lệ thuộc vào nền kinh tế của quốc gia đó. Thí dụ thị trường chứng khoán Wall Street của Mỹ hiện nay đứng ở chỉ số 10580 (ngày 17/6/2005). Thị trường chứng khoán của Mỹ thường gia tăng theo thời gian thí dụ năm 1987, chỉ số Down Jones là 2700 và đến năm nay, năm 2005 th́ trên 10500.

Những nước khác có nền kinh tế rất phát triển như Nhật Bổn với Tổng Sản Lượng quốc gia (GDP) năm nay khoảng 4500 tỷ USD (đô-la Mỹ) nhưng Nikkei 225 khoảng 11480, tuy nhiên năm 1990 thị trường Nikkei 225 là 42000. Điều này có nghĩa là, mặc dầu GDP của Nhật Bổn có gia tăng theo thời gian nhưng chỉ số chứng khoán của Nhật Bổn nay chỉ c̣n khoảng 25% giá trị năm 1990 nghĩa là nếu ta bỏ vào thị trường chứng khoán 1 triệu USD năm 1990 th́ nay chỉ c̣n có 250 ngàn USD.

Tại sao như vậy ?

Bởi v́ Nhật Bổn thực tế chưa có một nền kinh tế tự do như Mỹ Quốc. Tại Nhật, các tài phiệt Ngân hàng chỉ huy nền Kinh tế Quốc gia, khi họ làm ăn lỗ vốn th́ nền kinh tế không ngóc lên nổi.

Nước Nhật là nước đông dân có khoảng 150 triệu dân ở rải rác trên nhiều đảo. So với Việt Nam, Nhật Bổn có khoảng 300 ngàn km2 rải rác trên nhiều đảo cho nên đất canh tác không được nhiều. Đất dùng để xây nhà nhất là vùng thành thị như Tokyo rất hiếm và đắt đỏ. Năm 1990, một Apartment tại Tokyo giá khoảng 1 triệu USD và như vậy một công nhân Nhật Bổn muốn trả hết cả vốn lẫn lời th́ cần khoảng 100 năm nghĩa là ông nội mua nhà th́ may mắn cháu nội có hy vọng trả hết. Và như ta biết trong nền kinh tế thị trường, số phận công nhân hoàn toàn phụ thuộc vào chủ nhân, không ai biết trước lúc nào ḿnh nhận được giấy cho thôi việc và khi có giấy đó chỉ trong ṿng 3 tháng là mất nhà v́ bị nhà băng tịch thu. Nếu nền kinh tế không khá th́ rất ít người mua Apartment với giá 1 triệu USD do đó giá nhà phải dần dần tụt xuống v́ vậy các chủ nhà băng lỗ lă nặng. Năm nay 2005, một căn Apartment (chung cư) đó chỉ c̣n 300 ngàn và v́ vậy nền kinh tế Nhật Bổn có chỉ số Neikki 225 chỉ quanh quẩn 10 ngàn đến 11 ngàn mà thôi.

Ta lấy một thí dụ khác tại Hồng-Kông năm 1997, lúc Anh Quốc chuẩn bị trao trả Hồng-Kông cho Trung Quốc lục địa, thị trường chứng khoán của Hồng-Kông (tên gọi Hang Seng) ở chỉ số khoảng 15000, ngày hôm nay (20/6/2005) giảm c̣n khoảng 13900.  Website sau cập nhật các dữ kiện của chỉ số:

http://finance.yahoo.com/intlindices

Hai năm trước, Hang Seng có chỉ số vào khoảng 11000, tức là năm nay tương đối làm ăn khá. Năm 1997, các nhà tư bản mua nhiều chứng khoán của thị trường Hang Seng v́ họ hy vọng rằng khi thống nhất với Trung Hoa lục địa th́ Hông Kông sẽ có một thị trường tiêu thụ rộng lớn khoảng 1 tỷ dân nhưng kể từ năm 1997 đến nay trị giá của Hang Seng suy giảm v́ khi thống nhất, dân Trung Hoa lục địa cũng không tiêu thụ nổi các hàng kỹ nghệ cao của Hông Kông v́ không đủ tiền. Thời điểm đó lương công nhân của Trung Quốc c̣n thấp, nhưng mấy năm nay nhờ các nước tư bản bỏ tiền vào Trung Quốc nhất là Mỹ, Nhật, Đại Hàn, Đài Loan cho nên nền kinh tế mở mang tiến triển. Người dân bắt đầu ưa chuộng các hàng hóa kỹ thuật cao như PC (máy vi tính), Điện Thoại Di Động, DVD, máy chụp h́nh số (Digital) v́ vậy chỉ số của Hang Seng đă bắt đầu gia tăng.

Một thí dụ khác về thị trường chứng khoán Moscow kể từ năm 1986, Chủ tịch nhà nước Sô Viết Gorbachev theo chính sách đổi mới, đă thiết lập nền Kinh tế Thị trường tại nước Nga cho tới năm 1990 khi đảng Cộng Sản hoàn toàn bị lật đổ, Tổng Thống Boris Yeltsin phát triển Thị trường Chứng khoán lấy tên là Thị trường Chứng khoán Moscow. Mới đầu chỉ số khoảng 1000, đă có thời gian lên đến 9000 nhưng tới thời Tổng Thống Putin tư bản bị đàn áp và Chủ Tịch Công Ty dầu hỏa bị vào tù, đă làm cho nền kinh tế mất ḷng tin của các nhà đầu tư và đă có lúc xuống c̣n 7000. Nay th́ việc đó cũng nguội dần, dân không có trí nhớ dai nên ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán Moscow đứng ở khoảng trên 8000.
 

Thị trường chứng khoán Việt Nam tại Sài G̣n:

Chính phủ Hà Nội rất muốn đặt thị trường chứng khoán tại Hà Nội nhưng việc buôn bán thương măi ở trong Nam sấm uất hơn Hà Nội nhiều nên buộc ḷng chính phủ phải thiết lập thị trường chứng khoán tại Sài G̣n khoảng năm 2001. Tuy nhiên, theo lời Tiến Sĩ Lê Đăng Doanh th́ thị trường này giống như một đứa trẻ èo ọt (trích đoạn: Đến thị trường chứng khoán th́ không có nghĩa lư ǵ khoảng 1, 6%; đây là chú bé năm nay hơn 3 tuổi nhưng không chịu lớn và rất nghèo và bị tật bệnh, không những bị ghẻ lở trong người mà c̣n nhiều tật bệnh nặng hơn nhiều) trong bản báo cáo trước Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản tại Hà Nội. Muốn biết chi tiết xin coi Website sau đây:

http://www.wright.edu/~tdung/LeDangDoanh_02_11_2004.htm

Cho đến bây giờ, chỉ có 13 Công Ty ghi danh trong thị trường chứng khoán Việt Nam, trong đó có 9 Công Ty mỗi năm bán được được khoảng trên 2700000 USD. C̣n các Công Ty khác chỉ sản xuất được 1200000 đến 1400000 USD (1 triệu 2 đến 1 triệu tư US đô la mà thôi). Vậy toàn thể các Công Ty này cũng sản xuất dưới 40 triệu USD chưa bằng một Công ty thuộc loại nhỏ nhất của Mỹ (Công ty loại nhỏ của Mỹ sản lượng khoảng 500 triệu USD tối đa – Small business).

Xem như vậy, thị trường chứng khoán Việt Nam đúng như lời Tiến Sĩ Lê Đăng Doanh đă nói rất yếu kém.

Một hăng nào muốn cho giá của một Share (mỗi cổ phần), có khuynh hướng lên th́ Công ty đó làm ăn khấm khá phải có lời nhiều. Thí dụ như cổ phần của Công ty Google của Mỹ lúc mới ra công chúng giá 182 USD/1 cổ phần, sau hơn 1 năm giá là 286 USD/1 cổ phần (20/6/2005). Vậy, bất cứ Công ty nào ở bất cứ đâu trước hết phải có nền tài chính vững chắc v́ nếu có lời th́ ai cũng muốn mua cổ phần để hưởng số lời thí dụ năm ngoái có người bỏ ra 186000 USD mua cổ phần Google lúc mới tŕnh diện với công chúng th́ nay có thể bán được 2860000 USD tức là lời trên 100000 USD và như vậy so với tiền bỏ vào các CD (Certificate Deposit) th́ chỉ lời khoảng 3% 2 năm, 4 % 3 năm hoặc 5% 5 năm.

Vậy thị trường chứng khoán của một nước gia tăng nếu đại đa số các Công ty trong thị trường chứng khoán trong nước đó gia tăng.

Thí dụ 30 Công ty sau đây được vào danh sách Down Jones 30 của Mỹ:

AT&T, Alcoa, American Express, Caterpillar, Citigroup, Coca-Cola, DuPont, Eastman Kodak, Exxon Mobil, General Electric, General Motors, Hewlett-Packard, Home Depot, Honeywell International, IBM, Intel, International Paper, JP Morgan, Johnson & Johnson, McDonalds, Merck & Co, Microsoft, Philip Morris, Procter & Gamble, SBC Communications, United Technologies, Wal-Mart Stores, Walt Disney

Muốn biết thêm chi tiết mời quư vị độc giả vô Website sau đây:

http://money.cnn.com/markets/dow30/

30 Công Ty đầu tàu này trong Down Jones nếu đại đa số làm ăn khá th́ Down Jones của Mỹ lên, thí dụ ngày hôm nay, 20/6/2005 Down Jones của Mỹ đứng ở hàng số 10609.

Như vậy, các chỉ số Sài G̣n chứng khoán muốn gia tăng th́ các Công Ty trước hết phải nhiều hơn con số 13 Công ty và đại đa số các Công ty phải làm ăn khấm khá.
 

Muốn Sài G̣n chứng khoán tăng th́ phải hội nhập những điều kiện sau đây:
 

Tạo ḷng tin cho toàn thể người dân

Sau khi miền Nam thất thủ vào ngày 30/4/1975, Ủy Ban Quân Quản ra lệnh đổi tiền toàn miền Nam vào tháng 9 năm 1975. Một đồng tiền mới tương đương với 500 đồng tiền Việt Nam Cộng Ḥa và mỗi người được giới hạn tối đa chỉ đổi 200 đồng tiền mới, và với số tiền này không đủ ăn cho một gia đ́nh trung lưu trong một tháng. Phần c̣n dư phải kư thác ở Ngân hàng, mỗi khi xảy ra các trường hợp khẩn cấp thí dụ như đau ốm, cưới hỏi, tang chế cần tiêu th́ phải được Ủy Ban Hành Chánh Phường hoặc Xă cho phép mới được lấy ra.

Tháng 5/1978, một đợt đổi tiền thứ hai không báo trước, 5 giờ sáng chính quyền bắt loa kêu gọi dân chúng đổi tiền từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối. Lần này, 1 đồng tiền cũ ăn 1 đồng 20 xu tiền mới, tiến hành đổi tiền khắp cả Bắc đến Nam và mỗi hộ (một gia đ́nh) cũng tối đa được đổi 200 đồng tiền mới. Phần c̣n dư phải gửi Ngân hàng, chỉ khi nào cấp bách th́ làm đơn xin Phường hoặc Xă cho phép rút ra, tùy vào hoàn cảnh. Như vậy tính đến năm 1978 đă có hai đợt đổi tiền và sau năm 1978 ít nhất cũng có một vụ đổi tiền nữa.

Sự đổi tiền làm đ́nh trệ nền Kinh tế Quốc gia v́ không ai c̣n vốn để buôn bán, hậu quả kéo nền Kinh tế xuống bờ vực thẳm. Cho đến năm 1986, t́nh h́nh có thể nổ bùng bất cứ lúc nào v́ toàn dân đói quá chỉ c̣n một số (công an và chính quyền địa phương) để dành được ít vàng do đợt thuyền nhân năm 1978-1982 mà có.

Như vậy chỉ một số Cán bộ, Công an và chính quyền là giàu có, điển h́nh những cửa khẩu ra đi như Rạch Sỏi ở Rạnh Giá, băi sau Vũng Tàu ở Vũng Tàu, v..v….

Sau các kỳ đổi tiền này, dân có tiền hết dám giữ tiền nên xoay ra giữ vàng và đô-la. Chính phủ Việt Nam đă nói rằng mỗi năm tiền do Việt kiều gửi về do chính phủ kiểm soát được khoảng chừng 3 tỷ USD. Và có ít nhất khoảng 3 tỷ nữa gửi lậu về do đường lối tư nhân không qua nhà nước (coi các bảng quảng cáo ở California và Minnesota và các nơi khác gửi về, cứ 5 USD tiền hoa hồng cho lần gửi 100 USD, nếu tiền gởi 300 USD trở lên th́ cứ 3 USD tiền hoa hồng cho mỗi 100 USD)…

Ấy là chưa kể các vị Việt Kiều "mặc áo gấm về làng" đem đô-la lậu dưới 3 ngàn không phải khai mỗi người tại cửa khẩu Sài G̣n và Hà Nội. Số này ít nhất cũng khoảng 1 tỷ nữa, do đó ta có thể nói rằng chính phủ không kiểm soát được trên dưới 4 tỷ USD vậy trong 10 năm nay nhân dân Việt Nam giữ ít nhất là 40 tỷ USD và vô số vàng.

Dân Sài G̣n và Hà Nội đă thấy những căn nhà giá 6 hay 7 ngh́n lượng vàng, 1 lượng vàng ta trên 500 USD. Vậy một căn nhà có giá trong khoàng 3 đến 4 triệu USD. Muốn biết giá nhà xin vào Internet, các Website Sài G̣n và Hà Nội. Hiện nay ở Sài G̣n, đường Tự Do cũ (đường Đồng Khởi, Lê Lợi) giá khoảng 43 triệu/một m2. Một căn nhà với 100m2 sẽ là 4300 triệu đồng Việt Nam (1 USD = 15800 Việt Nam đồng).

Tuy nhiên, mỗi năm chính phủ cố gắng kêu gọi đầu tư ngoại quốc vào Việt Nam chỉ trên dưới 3 tỷ và có những năm chỉ có hơn 1 tỷ.

Vậy vốn ở đâu ?

Vốn ở trong nhân dân Việt Nam nhưng v́ họ không có ḷng tin cho nên họ không có bỏ tiền ra.

Vậy nhà nước phải gây lại ḷng tin nơi dân chúng th́ số tiền của dân trong nước ắt hẳn gấp 10 lần tiền đầu tư của ngoại quốc trong một năm.

Trung b́nh mỗi năm tiền được chuyển thẳng về không qua nhà nước khoảng 4 tỷ trong 15 năm qua th́ số tích lũy lên tới 40 tới 60 tỷ USD. Vận động dùng số tiền này th́ nền Kinh Tế có cơ phát đạt. Như đă nói, phải lập tức dẹp bỏ những Công ty thua lỗ, cổ phần hóa các Công ty khác, thiết lập các ban Quản trị có tài có đức phục vụ quyền lợi của Công ty và của các cổ đông (nghĩa là những người bỏ vốn hoặc mua cổ phần) làm cho cổ phần Công ty càng ngày càng gia tăng th́ mới mong người dân dồn tiền mua cổ phần, thí dụ như bỏ vào Ngân hàng có lời 6% nếu cổ phần chứng khoán gia tăng 10% th́ đương nhiên người dân sẽ bỏ tiền mua chứng khoán. Bước đầu, trong 10 năm đầu tiên bỏ hẳn tiền lời do chứng khoán đem lại (chính phủ Mỹ đă giảm thuế cho tiền lời của các chứng khoán tới mức chỉ c̣n 10%).
 

Luật Pháp phải trong sáng:

Luật pháp kinh doanh phải minh bạch, sổ sách phải làm bằng Kế toán Điện tử dễ dàng kiểm tra bởi đoàn Kiểm Tra Việt Nam và Quốc Tế. Sổ sách, văn kiện kế toán phải làm bằng tiếng Việt và tiếng Anh v́ tất cả các Công ty ngoại quốc hoạt động ở Việt Nam chủ nhân là người Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, Singapore, Thái Lan, Trung Hoa… đều không biết nói tiếng Việt, vậy phải dùng tiếng Anh cho họ để nhờ các ban kiểm soát quốc tế kiểm tra khi cần.

Tiền của các Công ty này, phải được gửi ở các nhà băng quốc tế hoặc hỗn hợp quốc tế với Việt Nam để kiểm soát. Phải có luật pháp rơ ràng để cho các nhà Kinh doanh được rút tiền lời đem về nước của họ hoặc rút tiền cổ phần của họ về nước khi họ bán các cổ phiếu.

Thí dụ hiện nay, mỗi công dân Việt Nam mỗi khi được phép xuất cảnh định cư nước ngoài chỉ được mang 10 ngàn USD, thí dụ gia đ́nh 4 người chỉ được phép mang 40 ngàn USD mà thôi. Vậy đối với những người Việt Nam đem nhiều triệu đô-la về đầu tư th́ phải có luật pháp cho phép được chuyển toàn thể tài sản về nước khi không đầu tư nữa hoặc tiền lời mỗi năm không hạn chế.

Vậy phải lập một luật đầu tư tại Việt nam phỏng theo luật đầu tư quốc tế như luật đầu tư tại Mỹ quốc hay ít nhất cũng như luật đầu tư tại Trung quốc, v́ trong 5 năm gần đây Trung Quốc cũng thu hút được một số đầu tư từ ngoại quốc rất to lớn.

Và nhất là phải lập một ủy ban hỗn hợp quốc tế gồm Việt Nam và các nước đầu tư để xử những vụ thưa kiện khi có các vụ liên quan đến tài chính giữa các người đầu tư với nhau hoặc giữa các nhà đầu tư với chính quyền xử cho đúng quy tắc quốc tế thí dụ như vụ Trịnh Vĩnh B́nh phải đưa ra các phiên họp quốc tế quyết định để bảo đảm quyền lợi cho người được công bằng th́ họ mới bỏ tiền vào.

Thiết Lập Đăng Kư Đầu Tư theo Điện Tử, bỏ tất cả các cửa v́ nhiều nhà đầu tư ngoại quốc cho biết phải qua thủ tục đầu tiên nghĩa là phải có phong b́ ĺ x́ th́ mới qua được cửa ải, số tiền này ít hay nhiều tùy theo cửa này quan trọng ít nhiều như thế nào.

Ủy ban Trung ương xét nhận được đăng kư điện tử th́ hội đồng quyết định cho phép đâu tư hay không tùy theo khả năng của chủ đầu tư để cho phép.

Hiện nay, luật pháp Mỹ quốc cấm tiền đút lót vậy th́ với chế độ thủ tục đầu tiên ở Việt Nam chỉ có thể có các nhà đầu tư Á Châu quen nghề ĺ x́, mà tất cả các trẻ em Việt Nam đă quen trong các dịp Tết, ông bà cha mẹ phong bao trong các giấy đỏ. Và v́ vậy cho đến giờ phút này rất ít công ty Mỹ đầu tư được qua Việt Nam và chỉ một số rất ít Công ty Mỹ không xứng đáng với tầm vóc của nước Mỹ đầu tư tại Việt Nam mà thôi.

 

 

Tham khảo:

Trong việc hoàn tất loạt bài này, tác giả dựa theo trí nhớ và đă tham khảo những tài liệu sau đây:

Trước năm 1945: Tham khảo "Việt Nam Sử Lược" của
                           Trần Trọng Kim

Sau năm 1945:  Tham khảo của những người đă
                         sống trong những thời đó thí dụ muốn
                         biết việc thi cử trong khoảng 60-75 th́
                         hỏi những thí sinh và các giáo sư
                         trong khoảng thời gian đó.

Các Websites liên hệ được trích dẫn trong những bài viết.

Tác giả rất cần ư kiến của các chuyên gia về cách học tập và thi cử ở các trường Đại Học qua mọi thời đại thí dụ như về Y Khoa cần ư kiến của các Bác Sĩ đă từng tốt nghiệp ở Đại Học Việt Nam, Nha Khoa cần các Nha Sĩ, Dược Khoa cần Dược Sĩ, Luật Khoa cần các vị tốt nghiệp trường Luật và tất cả các trường khác tại Việt Nam,… Mong toàn thể quư vị góp ư kiến v́ không một ai có thể biết tất cả các bộ môn được. Cám ơn quư vị.

 

Nguyễn Văn Thành
Hạ tuần tháng 6,
2005
(c̣n tiếp)