Phần
3:
Mặt khác chúng ta không
thể bảo việc dời chùa diễn ra sau năm 1770 được. Bởi lẽ từ năm
1771 đến năm 1802 tại vùng đất mà nay là Khánh Ḥa có sự khốc liệt
và đẫm máu giữa hai họ Nguyễn Gia Miêu và Nguyễn Tây Sơn.
Tóm tắt:
1. Chùa Phổ Bửu được xây cất trong khoảng từ 1688 đến 1705 đời
vua Lê Hy Tôn niên hiệu Chính Ḥa (1680 – 1705)
2. Việc dời chùa và đổi tên thành Bửu Phong diễn ra trong khoảng
từ năm 1745 – 1770 và ổn định đến bây giờ.
V. Những truyền thuyết dân gian về chùa Bửu Phong
và các vị Tổ khai sơn:
Việc kể lại những giai thoại và truyền thuyết liên quan đến
chùa và các vị Ḥa Thượng đầu tiên trù tŕ ở đây, chúng tôi không
nhằm mục đích tô vẽ thêm để chùa mang tính linh thiêng, huyền bí
mà chỉ hoàn toàn "thuật nhi bất tác" để làm sáng thêm một vài sự
kiện nho nhỏ, đồng thời thấy được sinh hoạt của dân cư khoảng giữa
thế kỷ 18 về các mặt chính trị tôn giáo và nông nghiệp.
1. Đối với chùa Phổ Bửu và ngài Minh Lượng truyền thuyết không
nhiều lời bởi lẽ đă quá xưa nên ít người nhớ được. Mặt khác nếu
quả thật Thiền sư Minh Lượng là người Trung Hoa th́ ắt có một sự
trở ngại do ngôn ngữ v́ thế mà t́nh cảm cũng thiếu mặn nồng. Thỉnh
thoảng vào ngày giỗ Tổ c̣n có bà con vui miệng nhắc lại câu nói: "
Hồi xưa, nghe nói các vị thầy ở chùa sau tài giỏi lắm …như đă
thuật ở trên, đại để ăn cổ th́ nhắc lại cái ư thán phục người được
cúng, thực tế họ cũng chẳng biết vị thầy xưa là ông nào!"
Về lư do dời chùa cũng đă có nói ở trên, việc chùa khó ở, người
thời ấy nghi rằng chùa có quỉ, người khác lại nói rùa thiêng không
chịu đội chùa nên quay đầu cắn phá v́ thế mà chùa bị động, sự việc
quá xưa, nhắc vậy đủ nhiều. Theo sự phỏng đoán, chùa cũ cất xong chưa được lâu lắm th́ đă
dời đi. Hiện hai nền chùa cũ và mới cách nhau khoảng 50m.
2.C̣n những truyền thuyết về Ḥa Thượng Thiệt Địa, nội dung hàm
chứa những t́nh cảm đậm đà, người ta thi nhau kể nhưng chưa từng
được kể:
a. Truyền rằng Ḥa Thượng Thiệt Địa là vị Thiền sư đắc đạo cho
nên, trên từ chúa Nguyễn đến các quan và nhân dân đều vô cùng kính
mộ. Thời ấy, các quan tri phủ, tri huyện khi đến lỵ sở Tân Định
trấn nhậm đều t́m đến chùa ra mắt ngài. Duy chỉ có một vị tri phủ
nghi ngờ việc ngài đắc pháp nên t́m cách thử: Ông quan này nhân
việc mở đàn chẩn tế trong phủ, ông mời Ḥa Thượng Thiệt Địa đến
chứng minh. Khi tiếp đón ngài, vị quan phủ đă ngầm viết chữ Phật (chữ
Hán) đặt trên bộ ván rồi trải chiếu phủ lên và thỉnh Ḥa Thượng
lên ngồi. Nhưng Ḥa Thượng chỉ đứng chấp tay hướng về bộ ván,
tuyệt chẳng chịu ngồi. Thấy vậy vị quan nọ mời thúc, Ḥa Thượng
liền bảo " Trên ván Phật đă chứng rồi."
b. Một giai thoại khách kể rằng: Ḥa Thượng Thiệt Địa tác người
vạm vỡ, tướng mạo phương phi v́ chùa trên núi không có giếng nên
ngài thích đi tắm ở mương; phía trước và phía sau chùa đều có
mương nước, một mương dẫn nước về làng Phong Phú, một mương dẫn
nước về làng Thanh Châu. Trưa hè nóng bức, Ḥa Thượng hay ra tắm
một trong hai mương này. Một hôm, nông dân làng Thanh Châu thấy
mương đứt nước nên ngờ rằng người làng Phong Ấp đắp trộm nước bèn
rũ nhau cả làng kéo lên ḥng chống cự. Lên đến nơi, vỡ lẽ, họ dở
cười dở mếu v́ thấy Ḥa Thượng nằm ngang mương phía trên nước dâng
cao chẳng chảy, c̣n Ḥa Thượng cười bảo: “Chi dữ vậy, đợi ta tắm
một chốc rồi nước chảy về!”.
Chuyện vui nhỏ tưởng thừa, nhưng qua đó chúng ta thấy được vào
giữa thế kỷ 18, hệ thống kênh mương giữa hai đập nước bảy xă và
mười xă đă được thiết lập ổn định và hệ thống kênh mương khoa học
ấy hiện vẫn c̣n đắc dụng.
c. Cuối cùng, con người rồi ai cũng phải chết dẫu làm Ḥa
Thượng cũng không tránh khỏi qui luật vô thường. Khác hơn nhiều
bật sư săi khác, ngài tỵ thế bằng phép tự hóa thân.
Để chuẩn bị cho ngày tạ hóa, ngài tự họa nhiều bức chân dung
rồi gọi những trẻ em là các mục đồng ngày ấy vào chùa ăn chuối xem
tranh. Ngài hỏi: " Các con thấy bức h́nh nào giống ông?" Hễ bức
nào được xem giống th́ ngài giữ lại để gởi đi các chùa ngài đă
khai sơ. Bức mà mục đồng khen đẹp nhất ngài treo tại chùa.
Trước ngày hóa thân, ngài dặn ḍ bà con nhân dân chỗ sẽ xây
tháp, đoạn chỉ cây me và cây thị mới trồng cạnh bên gốc gạo, ngài
nói:" Thầy trồng mấy cây này để mai này ra trái, trẻ nhỏ đến hái
ăn cho vui”.
Cây me quá già, gốc bọng to, phần trên phải gánh chịu sức nặng
của dây thanh long và cây da bá nên đă bị đổ cách đây chỉ quá mười
năm. Ngay đúng gốc cũ lại mọc lên cây me khác nay đă sum xuê. Cây
gạo gốc hai người ôm do bị bật rễ lúc mở đường nên trong trận băo
1992 đă vào thiên cổ. Cây thị vẫn c̣n gốc bọng, ngọn găy nhưng
trong phần thân xương xẩu đâm ra một cành nhỏ che là là bên bắc
tháp, cành lá xanh tươi như thách thức với thời gian.
Nghĩ cũng thiệt hay! một vị sư già lo chuyện trăm năm, nghĩ
rằng mai sau nơi ḿnh ghi dấu, gởi tro sẽ là nơi tụ tập vui chơi
của bọn mục đồng, của lũ học tṛ nên đă lo trước nào trái ngọt,
trái ngon làm quà, để chúng trèo lên mộ ḿnh với tay hái trái cười
vui, la hét cho vang vọng núi đồi.
Tổ ơi! chính con cũng đă bị trận đ̣n đau của nghiêm phụ v́ dám
trèo lên tháp của Tổ hái trái thị non xuống đập ăn làm bẩn tháp.
Chiều qua lên chùa mong t́m kư ức, thấy cảnh đổi thay; sáng nay
ngồi viết mấy ḍng này mà trào lệ cảm ở ḷng con cứ dâng lên, chảy
măi, chảy măi! Người ta hay nói ḍng nước mắt chảy xuôi, con mong
sao gốc thị già bên tháp cổ sống măi, sống măi thật nhiều năm, ra
hoa, kết trái để lũ trẻ con quanh đây cũng sẽ đến đây hái trái,
thừa hưởng được chút tế bào, chút năng lượng của Tổ luân lưu trong
cơ thể chúng để chúng ngoan hơn chăm học hơn và thông minh hơn để
khi lớn lên chúng giúp ích cho làng xóm, đất nước! Tổ có biết con
nghĩ vậy không!
Thế rồi, ngày 24 – 3 năm Canh Tuất đến, theo lời kể lại, hôm ấy
tất cả đệ tử của Ngài cùng chư tăng ni các nơi tề tựu đông đủ. Bà
con quanh vùng cũng lũ lựợt đến để vĩnh biệt vị thầy kính yêu.
Sau khi làm lễ trong chùa, Ngài thảnh thơi bước ra trước đàn ân
cần dặn ḍ mọi người lần cuối:" phải tinh tấn và dũng mănh trong
việc tu thân, lấy ḷng thương yêu và tha thứ để đối nhân xử thế
cho làng xóm được yên vui”, đoạn Ngài nói tiếp:" Thầy sẽ để lại
ngón tay trỏ và chiếc dùi đánh mơ này dùng làm tín vật để các con
vững tin vào đạo pháp." Và Ngài ung dung bước lên đàn, tự tay châm
lửa, ngọn lửa vàng rực từ từ bốc cao đến khi phủ cả thân Ngài bà
con vẫn thấy Ngài ngồi tự tại, an nhiên, tiếng mơ, tiếng kinh vẫn
vang lên nhẹ nhàng, êm dịu.
Khi lửa tàn, các đệ tử lo việc thu gom tro cốt, trước sự chứng
kiến của đám đông là một sự kiện huyền diệu! Chiếc dùi đánh mơ
bằng gỗ và lóng ngón tay trỏ vẫn c̣n y nguyên!
Trước sự mầu nhiệm, phật tử và nhân dân ba thôn Ngọc Hội, Thạnh
Danh và Phong ấp đều có ư tranh nhau hai báu vật này (lóng ngón
tay và chiếc dùi gơ mơ) việc cớ là khi sanh tiền Ḥa thượng tu ở
chùa làng họ là chính; Ḥa Thượng là người của làng họ. Sự việc
không cùng nhau giải quyết được, nên phải đưa lên phủ đường phân
giải Quan tri phủ thời ấy xử rằng:" Ḥa Thượng hóa thân tại chùa
nào th́ lóng ngón tay và chiếc dùi mơ nhập tháp tại chùa đó. Số
tro cốt chia đều để nhập vào tháp tại các chùa ngài đă khai sơn".
Tương truyền từ thời vua Khải Định trở về trước th́ ngày giỗ tổ
Thiệt Địa là ngày hội lớn trong vùng, toàn thể chư tăng ni trù tŕ
ở khắp các chùa trong tỉnh đều tự động về Tổ đ́nh Bửu Phong từ
trước ngày 23 để lo việc cúng Tổ mà không cần ai nhắc nhở thông
báo. Giỗ diễn ra hai ngày, ngày 23 khai hội cúng tiên thường, tối
đến bà con và nhất là trẻ em được dịp xem các vị sư săi chạy kinh
đàn. Sáng ngày 24 chính giỗ, thường tổ chức trai đàn. Đây là dịp
đề nhân dân quanh vùng đến chùa lễ phật và xem hội vui vẻ.
Xét ra thời gian độc sáng của chùa Bửu Phong, kéo dài từ Minh
Lượng Nguyệt Ân, Thiệt Địa Pháp Ấn đến Từ Mẫn Đại Sư. Về sau, chùa
chiền các nơi đă sản sinh nhiều vị danh tăng. Chùa Bửu Phong tuy
vẫn được tôn trọng là Tổ đ́nh v́ đó là nơi gịng Thiền Lâm Tế được
truyền lan ra xa khắp tỉnh, nhưng thật chất hoạt động ở chùa chỉ
là vang bóng.
VI. Những điều c̣n tồn nghi:
Trước đây tôi có đưa bản thảo cho một số thân hữu xem và góp ư,
trong đó anh Trần Đặng, Ban hộ pháp chùa Trường Thọ là góp chân
t́nh nhất.
1.Theo anh đệ tử không đổi tên chùa mà thầy ḿnh đă sáng lập.
Vậy chùa Phổ Bửu toạ lạc nơi đâu?
2.Việc ni sư Chơn Tâm căn cứ vào sách những ngôi chùa Việt Nam
để ghi ngày tháng năm sinh của Ḥa Thượng Minh Lượng là Bính Dần
1686 là h́nh như chưa xác thực v́ khi ấy Ḥa Thượng chưa sinh để
theo Nguyên Thiều sang B́nh Định, cũng chưa đủ tuổi để Ḥa Thượng
Thạch Liêm mời đến chùa Thiên Mụ - Huế để cùng chứng minh Đại giới
đàn, chưa đủ tuổi để xây chùa. Sách nói vậy tôi nghĩ có hai Thiền
Sư Minh Lượng Nguyệt Ân!? Tin sách không bằng không có sách! …và
điều tồn nghi đă nói ở trên. Và cũng để có tài liệu tham khảo xin
quư vị liên hệ với chùa Trường Thọ để xem bản chánh pháp nhăn tạng
của thầy Ngộ Chiến để biết thêm một nhành truyền pháp của các thầy
Minh Lương và Thiệt Địa.
VII.Chùa Bửu Phong hiện nay: