Viết theo một chuyện cổ dân gian
(Gửi các học tṛ nhỏ của tôi ở trường Bán Công. Chúc các em một năm mới
hạnh phúc). Lương Lệ Huyền Chiêu



Nhân vật:
Quan huyện
Thầy Đề
C̣, nông dân nghèo
Kè, anh nhà giàu, láng giềng của C̣
Hai lính hầu.


MÀN MỘT
Cảnh huyện
đường.
Thầy Đề ngồi xem đơn từ, c̣ và kè đang qú chờ quan xử kiện. Một hồi
trống vang lên, tiếng loa từ trong sân khấu:
-"Quan huyện đăng dàn xử án "
Quan huyện đi ra ngồi vào bàn, hai bên có lính hầu cầm quạt.
Thầy Đề:
-Bẩm quan, hôm nay có một vụ kiện. Con xin đọc đơn kiện ạ.
Kính lạy quan lớn,
Con tên Nguyễn Kè, kính mong quan huyện xét xử cho con nhờ.
Đă ba năm nay tên C̣ ở sát cạnh nhà con hàng ngày không chịu bỏ tiền ra
mua thức ăn, cứ chờ con nướng thịt lên là hắn bưng cơm và ngửi ké mùi thịt
nướng của con bay sang nhà hắn. Con phải tốn tiền, tốn công mới có thịt
nướng. Tên C̣ chỉ ngồi không để hưởng thụ mùi thịt nướng là không công
b́nh. Con xin quan xử cho tên C̣ phải đền tiền ngửi thịt trong ba năm qua.
Con đội ơn quan
Nay kính đơn
Nguyễn Kè.
Quan huyện: Bớ tên C̣, ngươi có nhận là đă ngửi mùi thịt nướng của tên
Kè không ?
C̣: Bẩm quan có ạ.
Quan huyện: Mùi thịt đó là thịt ǵ, thơm thế nào, kể ta nghe??
C̣: Bẩm quan, nhà Kè ở sát nhà con nên hắn xào nấu, nướng thịt ǵ con
đều biết, mà hắn ưa nhất là món thịt nướng. Khi hắn nướng thịt ḅ, quan
biết không, hắn ướp thịt với tiêu, hành, tỏi, gói lại trong lá lốt rồi
nướng lên thơm lắm ạ. Có khi hắn nướng thịt gà với lá chanh, rồi th́ là
sườn heo nướng, lươn nướng sả ớt....
Quan huyện: Thôi thôi đủ rồi như vậy là ngươi đă nhận tội.
Theo đơn kiện của tên Kè và theo lời nhận tội của tên C̣ ta tuyên xử:
Ba hôm nữa tên C̣ phải đem 50 quan tiền tới đây để đền bồi cho tên Kè.
Truyền cho tất cả lui.
(C̣, Kè lạy bái. Quan huyện đi vào. Màn từ từ hạ)



Tôi nhớ những cậu bé thích những buổi cắm trại
ngoài trời hơn những giờ học khô khan trong lớp.

Và tôi không quên những cô bé hồn nhiên, đáng yêu,
thích nghe kể chuyện cổ tích hơn học bài, làm toán.


MÀN HAI
Quan huyện đang ngồi xử án. C̣ và Kè đă đến đủ mặt. Qú trước quan.
Thầy Đề: Bẩm quan hôm nay tên C̣ xin nộp 50 quan cho quan xử án ạ.
Quan huyện: Bớ tên C̣ ngươi t́m đâu ra 50 quan vậỵ?
C̣ (khóc mếu máo): Bẩm quan, ba ngày nay con ăn không ngon ngủ không
yên, con đă cầm cố hết nhà cửa ruộng vườn của con rồi ạ.
Đền xong vụ này chắc con đi ăn mày mất thôi.!!!
(C̣ đặt túi tiền lên bàn của quan)
Quan huyện: Thầy đề, ta nhờ thầy treo túi tiền này lên cao và tất cả
hăy nghe ta xử. Trong ṿng ba năm hàng ngày tên Kè được đến đây để ngửi
cái túi tiền này. Đúng ba năm túi tiền này sẽ được trả lại cho tên C̣.
Trước đây C̣ chỉ ngửi thịt chứ không ăn thịt, nay Kè chỉ được ngửi tiền
chứ không được sử dụng số tiền này..
Kè (dập đầu lạy): Bẩm quan nếu ngày nào con cũng phải đến đây chỉ để
ngửi tiền thôi th́ con xin rút đơn kiện ạ...
Quan huyện (cười to): Được, thầy đề đóng dấu băi nại vào đơn kiện rồi
trả tiền lại cho tên C̣. Bắt tên Kè nộp năm quan án phí.
Tất cả đi vào, sân khấu chỉ c̣n tên Kè ngồi mếu máo khóc tiếc năm quan
án phí.
MÀN HẠ !!!


Lương Lệ Huyền Chiêu