|
|
Chuyến
đi về Việt Nam khó quên đă
luôn in sâu trong trí nhớ của tôi.
Tôi sinh ra và
lớn lên ở Mỹ. Ba má tôi
đă dạy tôi ngôn ngữ cũng như phong
tục tập quán Việt Nam từ lúc tôi c̣n
nhỏ cho đến khi trưởng thành. Tôi rất
hân hoan về thăm quê cha đất tổ để
t́m hiểu phương cách sinh sống ở
Việt Nam. Vào dịp hè, gia đ́nh tôi
gồm 5 người về Việt Nam khoảng hơn
4 tuần lễ. Tôi chưa bao giờ có
chuyến đi nào lâu hơn 4 giờ bay.
V́ vậy 18 giờ đồng hồ trên máy bay
đối với tôi rất lâu. Thêm vào đó
chuyến bay bị đ́nh trệ mất một ngày v́ thời tiết. Tôi không được
thoải mái trên máy bay, ghế ngồi chật chội nên tôi cứ mơ mơ màng màng rất
khó ngủ được. Cứ ngồi và đếm giờ bay được bao lâu. Cuối cùng gia đ́nh tới
phi trường Tân Gia Ba chỉ cách Việt Nam hơn một giờ bay.Tôi thật sự mệt
nhoài người và không quan tâm nhiều về nơi tôi sắp đến, Việt Nam.
Trong
đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ là làm sao ngủ được một giấc. Ngay khi phi cơ đáp
xuống phi trường Sàig̣n, tôi quay nh́n ra cửa sổ và ngạc nhiên với phong
cảnh và lối kiến trúc của Sàig̣n giống như bên trong
của ổ con kiến. Hàng
triệu người và xe cộ tấp nập trên các ngơ đường phố. Nhà cửa, khu buôn bán
san sát nhau. Tôi chỉ muốn trở lại Mỹ ngay khi tôi nh́n lướt qua thành phố
Sàig̣n xuyên qua cửa sổ máy bay. Bước đầu tiên vào phi trường tôi cảm thấy da
tôi xạm lại và rất khó thở, v́ vậy tôi đi đến kết luận
rằng chưa ḥa ḿnh
được trong ngày đầu tiên tới Việt Nam. Thêm vào đó, tôi cảm thấy một chút
sợ sệt trước những khuôn mặt không chút thân thiện của những người phục vụ ở
phi trường.
Tôi không thể
có lựa chọn nào khác để trở lại Mỹ. Tôi phải ở đây một tháng. Thôi th́ tới
đâu hay đó. Tôi gặp ông nội, ông cậu, bà cô và anh em bà con. Ba má tôi
tay bắt mặt mừng rưng rưng nước mắt, bao năm mới gặp lại. Riêng tôi, tôi
cảm thấy khoảng cách với anh chị em bà con, v́ chúng tôi không cùng nhau
lớn lên từ nhỏ. Tuy nhiên, tôi biết chúng tôi cùng một gia đ́nh. Má tôi
sinh trưởng ở Sàig̣n, đó là một thành phố ồn ào với nhiều bụi bặm, và rất
nhiều khu buôn bán. Trên đường về Ninh Ḥa, tôi có ghé thăm nơi "chôn nhau
cắt rún" của má tôi ở Thị Nghè.
Suốt thời gian ở Việt Nam, tôi
ở nhà ông nội tôi, Ninh Ḥa. Cám ơn Thượng đế, nhà ông nội xây theo tiêu
chuẩn của Mỹ, cầu tiêu và nhà tắm giống nhà tôi ở Mỹ. Ngày qua ngày ở đây,
tôi quan sát cách sinh sống của người dân Ninh Ḥa cũng như rất cảm t́nh
với các trẻ em t́m tới đề tṛ chuyện với anh trai và em gái tôi. Chúng tôi
giống như những "v́ sao sáng" cho các em muốn học hỏi, t́m hiểu và đùa giỡn. Lâu dần
tôi hiểu biết thêm các em không có đồ chơi, máy chơi điện tử, các em chỉ
nói chuyện, đánh lộn giỡn cợt và chơi với nhau. Chúng tôi giỡn, nói chuyện
và dạy vơ cho các em nào muốn học. Chúng tôi ở đây thật là thoải mái.
Tôi dần dần quen với âm thanh
của chiếc ”loa” trong xóm đánh thức giấc lúc 6 giờ sáng. Tôi nói chuyện
với những người lớn tuổi, họ rất thân thiện và thích kể chuyện. Tôi nghĩ
rằng Việt Nam tự nó đẹp sẵn, đừng nh́n tổng quát mà phán xét, nên t́m hiểu
bên trong. Tôi hiểu thêm được cảnh sống khó nhọc của dân bản xứ. Ngày qua
ngày phải lo lắng miếng ăn no ḷng, quần áo đủ mặc nhà cửa che mưa
che gió. Từ
đó tôi cảm thấy tôi may mắn được sống ở Mỹ.
Tôi luôn ghi nhớ cuộc hành tŕnh về Việt Nam.
Bản Tiếng Anh:
Journey into Vietnam
Vietnam is a trip I will always
remember.
I was born and raised in America. My parents have taught me the culture of
Vietnam and its traditions all my life. I was eager to go visit my
homeland. I wanted to learn and experience the way of living in Vietnam.
My family and I went to Vietnam during my summer break for a month. I have
never been on a plane for more than four hours. The flight to Vietnam took
a while. We had delayed flight schedules. I didn’t enjoy the plane trip. I
could barely get any sleep. The plane seat was tight. I was in a consumed
space unable to move freely for countless hours. I couldn’t get
comfortable rest for almost eighteen hours. We finally arrived in
Singapore Airport. Our destination is within an hour away. I was already
half dead and didn’t really anticipate Vietnam much. I just had one thing
on my mind and that was to sleep. We soon arrived in Saigon airport. I
glanced out of the window seat. I was surprised to see how different the
environment looked. The structure of the Saigon looked like the inside of
an anthill. There were millions of people occupying the roads. There were
houses and commercials built right after another side by side. I just
wanted to leave as soon as I looked from the overview of the city. My
first steps into the airport entrance, I felt like my skin could dark in
minutes. I couldn’t breathe through the heavy air. From this day first in
Vietnam, I jumped to one conclusion, "IT STINKS!" I even had an impression
of feeling un-welcomed from the people working in the airport. But this
little fear, I have no choice of turning back. I have a month here, so
LIVE it. I met my grandpa, aunt, and cousins happily awaiting for my
family and I outside the gates of the airport. Boy, everyone was talking,
hugging like some big reunion. For me, I felt this gap from some of my
cousins here since we did not grow up seeing each other. Yet I still feel
we’re a family. My mom grew up here in Saigon. A noisy city that has
plenty of pollution and poverty. There are a lot of shopping malls and
food. I got the chance to see my mom’s neighborhood.
But most of my time in Vietnam, I stayed in the city of Ninh Hoa where
my grandpa lives. Thank god, his house has the American standards. The
bathroom had a toilet and a shower head. Over the days I spent here, I
observed a lot about how Vietnamese people live. I felt a lot of emotions
watching the kids. Since my brother, sister, and I have touched so many
young souls here. We were like superstars with all these fanatics eager to
learn more about us. We goofed, socialized, and taught martial arts to
these special kids. Everyday, I felt this sadness which eventually becomes
clear to me that most kids may not have the toys and video games to play
but amongst each other to talk, fight, and play with one another. We’ve
been through a lot of good times during my stay here. I slowly got used to
waking up at 6am hearing the intercom. Most people that you talk to are
really not that bad. The old people are very friendly and like to tell
stories. Oh, the nature-created sights are magnificent. I think Vietnam is
really beautiful in itself not judging from the outside but the inside. I
got to experience the hardship of people in Vietnam. I watched and see
that they go day by day worrying about food, shelter, and clothing. I find
it that I’m fortunate to live in America. Vietnam is a trip I will always
remember.
Nguyễn Dzuy An
|

Trang
B́a
Lá
Thư Xuân
Sớ
Táo Quân
Câu
Đối

Năm
Gà Nấu Món Gà
Việt Hải
Bánh
Tổ
Phương
Lệ
Gà
Rút Xương Bỏ Ḷ
Diệp
Lan Mai

Một
Vụ Kiện
Lương
Lệ Huyền Chiêu

Bốn
Câu Chuyện Vui
Nguyễn Thục
Năm
Gà Nói Chuyện Gà
Nguyễn Văn Xê
Chuyện
Vui
Nguyễn Phan

Đầu
Năm Lại Chuyện Tử Vi
Việt Hải - Los Angeles
Tập
Tục Cổ Truyền 3 Ngày Tết
Vinh Hồ
Câu
Đối
Vinh Hồ
T́m
Hiểu Nguồn Gốc Niên Lịch
Phạm Phú Hội
Vài
Nét Về Trà
Phó
Đức Lâm
Năm
Dậu Đàm Tiếu Về Tánh Gà
Nguyễn Đ́nh Đại Lộc
Gà
Trong Ngôn Ngữ Dân Gian
Thụy Nguyên
Tản
Mạn Về Năm Ất Dậu
Nguyễn Văn Thành
Năm
Dậu Nhắc Chuyện Gà Đá
Nguyễn Thục
Sự
Khác Biệt Trong Đời Sống
Đoàn Thủy Tiên

Lycopene
Của An Tiêm
Việt Hải
Đời
Sống Lành Mạnh
Bác
Sĩ Nguyễn Vĩ Liệt

Môn
Vũ Cầu Ninh Ḥa
Huỳnh
Minh Tâm

Nhớ
Chị
Phạm
Ngọc Sơn Đài
PIPA-Đàn
Tỳ Bà
Nguyễn Thị Kim Loan
Cảnh
Ruộng Non
Nguyễn Phương Linh
Mừng
Xuân
Nguyễn Phương Linh
Đôi
Bạn Trẻ Đón Xuân Mới
Hà Mỹ Phụng

T́nh
Xuân
Thanh
B́nh
Cảm
Hoa
Thanh
B́nh
Mùa
Xuân Trong Em
Nguyễn
Thị Thanh B́nh
Dịch
Thơ Nguyễn Trăi
Vinh
Hồ & Điềm Ca
Hứng
Mai
Điềm
Ca
Về
Quê Ăn Tết
Trần
Ngọc Chánh
Xao
Xuyến Hồn Quê
Hữu
Công
Xuân
Nguyễn
Thị Ngọc Đến
Xuân
Xa
Trương
Thị Ninh Ḥa
Bướm
Vàng
Tường Hoài
Ngày
Xuân Nhớ Từ Hải
Trần Phượng Hoàng
Mùa
Xuân Nhớ Chị
Vinh Hồ
Con
Nai Cảnh
Vơ
Hương
Mộng
Xuân
Nam Kha
Nhớ
Xuân
Nguyễn Đăng Khoa
Thương
Trẻ Mồi Côi
Chi Lai
Bên
Thềm Xuân Vắng
Nguyễn Duy Long
Hoa
Súng
Hải
Ly
Mừng
Em Hai Tuổi
Nguyễn Thị Tuyết Mai
Về
Với Tuổi Học Tṛ
Trần Thị Nết
Xuân
Xa Xứ và Nỗi Nhớ
Trần Thị Nết và Nguyễn P.
Sơn
Đêm
Xuân Nhớ Chuyện Xưa
Trần Thị Nết
Tiếng
Ngân Chùa Cũ
Trần Thị Minh
Nguyệt
Chén
Rượu Mừng Xuân
Phạm Tín An Ninh
Xuân
Tha Hương
Thu
Phương
Có Những Giấc Mơ
Thu
Phương
Hai
Phương Trời
Quốc
Sinh
Trên
Đỉnh Lang Biang
Trương
Thanh Sơn
Khoảnh
Khắc Cuộc Đời
Nguyễn
Tảng
Xuân
Về
Vơ
Thị Thanh Tâm
Xuân
Về
Đoàn
Thủy Tiên
Cười
Mím Chi
Thiên
Thi
Xuân
Về
Nguyễn
Thục
Say
Nguyễn
Thục
Xuân
Mong Đợi
Hà
Thị Thu Thủy
Nhớ
Thu Thủy
Lời
Cầu Mong Mùa Xuân
Phạm
Dạ Thủy
Hành
Tŕnh Phù Sa
Phan
Đông Thức
Đón
Xuân Đất Khách -
Nhớ Xuân Ninh-Ḥa
Nguyễn
Thị Tri
Đọc
Văn Thơ Cũ,
Nhớ Mùa Xuân Xưa
Phạm
Trương
Nhớ
Xuân
Phương
Kỳ Vân
Xuân
Về
Phương Huyền-Trần Hoàng
Vĩnh
Đêm
Giao Thừa
Anh Vũ

Hành
Tŕnh Về Việt Nam
Nguyễn Dzuy An
Khuôn
Mặt Ngày Xưa
Trần Anh
Mùa Xuân
Ấm Áp T́nh Người
Lương Lệ Huyền Chiêu
Ngày
Trong Thiên Đường
Đặng Trùng Dương
Tôi
Viễn Du Ninh Ḥa
Việt Hải
Mơ
Về Gà Quang Trung
Việt Hải -
Los Angeles
Rong
Chơi Cùng Bùi Giáng
Chiếu Hiện
Chút
Nhớ Mùa Xuân
Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
Ngày Xuân Tản Mạn Đôi Ḍng
Tường Hoài
Xuân
Trong Nỗi Nhớ
Đào Vũ Anh Hùng
Tết
Đến, Vẫn C̣n Sợ
Phạm Hoài Hương
Xuân
Và Ninh-HoaDOTcom
Nguyễn Đăng Khoa
Mẹ
Chồng Tôi
Ngọc Lan
Hai
Năm Đến Với ninh-hoa.com
Dương Tấn Long
Tiến
Sĩ Hoa
Dương Tấn Long - Sưu Tầm
Tết
Đến: Nhớ Quê Hương N H
Lê Duy Mậu
Xuân
Nữa Con Sẽ Về
Hoàng Minh Mục
Cảm
Nghĩ Về Ngày Xuân
Nguyễn Dzuy Nam
Xuân
Đợi
Yến
Nhi
Cô
Con Gái Quá Giang Trong
Đêm Mồng Mơt Tết
Phạm Tín An Ninh
Thược
Dược Nhà Tôi
Phùng
Thị Phượng
Giấc
Mơ Xanh
Nguyễn
Khắc Khánh Sơn
Những
Ngày Giáp Tết
Hữu Tài
Ninh-hoa.com
- Một Cơi
Ninh Ḥa
Phan Thanh Tâm
Xuân
Yêu Thương
Trần Mỹ Thanh
Cây
Chổi Lông Gà
Nguyễn Văn Thành
Quê
Chồng
Nguyễn Diệu Thùy
Ngày
Xuân Đợi Chờ
Phan Đông Thức
Ngày Xưa
Gà Vịt Chưa Phải...
Lương Lệ Minh Trí
Ninh-HoaChamCom
Quê Ngoại
Anh Vũ - Thiện Tín
Viết
Về Những Người Bạn
Nguyễn Văn Xê
|
|