Thuở
nhỏ tôi rất thích xem đá gà.Gà nuôi
trong xóm tôi rất nhiều, thường th́ những
con gà cồ Kiến trông rất đẹp, nhờ phủ bộ
lông màu sắc rực rỡ, từ đầu xuống cổ kín
mít, đẹp nhất là hai hàng lông mă trên
lưng, c̣n thêm hàng lông đuôi dài cong
lại thật là đẹp, trông oai vệ.
Chung
quanh gà cồ lúc nào cũng có
nhiều gà mái theo cùng. Hai chân gà cồ
bới xới, mỏ mổ bới móc t́m được mồi, tha
lên bỏ xuống, mổ lia lịa vào miếng mồi t́m
được và kêu lên "tục tục tục", sẵn sàng
nhường mồi cho gà mái tới ăn và cứ thế bới xới t́m mồi tiếp để “Ga-lăng”
mấy chị gà mái. Mỗi một vùng, gà cồ là chúa tể của vùng đó, và như vậy
những con gà cồ khác không phải đối thủ, không thể tiến đến gần dành gà
mái được. Những chú gà cồ khác chỉ cần quen mặt hay nghe tiếng gáy của
chúa tể là tự động khiếp vía và rót độ bỏ đi thôi. Dù đối phương
có tiến tới
nhưng rồi cũng sẽ tự động vỗ cánh vài cái rồi tránh xa, nếu không sẽ bị
chúa tể rượt, miệng vừa kêu "quát quát" chân vừa chạy lẹ để thoát thân.
Trong dân gian có câu vè:
”Chó cụp đuôi, gà vỗ cánh!"
V́ là chúa tể một vùng nên ra oai
cất tiếng "̣..ó..o.." to và dài để hù dọa đối phương, nhưng nếu đối phương
cố t́nh tiến tới đọ sức với chúa tể, chiến tranh chắc chắn sẽ xảy ra. Cả
hai gà cồ bắt đầu dí nhau, cánh xệ xuống, ḿnh nghiêng theo nhau, chân bới
móc dưới đất và mổ lia lịa, mắt nh́n đối phương để so cựa rồi tiến đến đá
nhau. Đặc biệt, gà cồ Kiến khi đá lông x̣e rộng rất đẹp !


Tôi c̣n nhớ Xóm Rượu hồi xưa có hai trường gà Ṇi đá độ mà tôi rất
thích đi coi, đó là trường nhà ông ba Bản và nhà ông chín Đề.
Trường
gà đầu tiên xuất hiện tại nhà ông ba Bản trong một thời gian nhưng v́ chỗ
chật chội nên trường gà được dời vào nhà ông Chín Đề có vườn nhà rộng răi
hơn. Hồi ấy, người ta tổ chức đá gà vào hai ngày "thứ bảy & chủ nhật",
nhưng chỉ dành cho những người ham mê nghệ thuật chơi đá gà. Người đá gà
chuyên môn chọn giống gà tốt để cáp độ đá gà với nhau, họ chọn gà rất kỹ
thuộc ḍng gà có tiếng, nhất là giống gà mái. Họ chăm sóc rất kỹ khi gà
đúc mái đẻ trứng và ấp trứng, thành thử gà con nở rất đều. Lúc xuống ổ, họ
nhốt cả mẹ lẫn con vào trong lồng để cho con cứng vài ngày mới thả ra. Họ
cho ăn và gần gũi với bầy gà con, chúng rất dạn dĩ với chủ nhà. Khi đám gà
con được hai, ba tháng tuổi, chúng được tuyển chọn từ chân, mỏ và mồng gà.

Gà Tía -Ninh Ḥa
Gà Cải - Ninh Ḥa
Tôi c̣n nhớ đôi chút những hàng vảy đóng ở chân gà như sau:
Vảy:
Tam tầng: vảy 3 hàng biên và 3 hàng độ.
Song Khai: Vảy 2 hàng biên và 2 hàng độ
Gà cồ có 1 hàng biên, chân nhỏ đá đau.
Nguyên miếng vảy ở trên cựa gọi là áng
thiên, dưới cựa gọi là áng
địa.
Vảy của ngón út nằm trên
cựa, gà trèo hay, nếu nằm bên dưới, trèo dở.
Vảy
có 2 hàng trơn lại có những miếng vảy nhỏ nhét ở bên trong gọi là "Thần
kế" đá ưa đâm.
Mỏ: Gà có mỏ ba lá là những con gà nhạy và bén.
Mồng: Gà có mồng quẹo qua, quẹo lại như dấu ngă là gà hay, gà
đá bền.
Ngón giữa: Cái ngón giữa của gà được
đếm từ móng vô trong
có 21 miếng trở lên là hay.
Ngón út: Ngón út ngoài sau mà nó đưa xuống thường thường đá
hay đậm.
Mắt gà: Mắt gà có hạt cườm gọi là lưỡng nhăn sáng và
lanh, và nhớ
trong dân gian có câu:
"Gà ô chân trắng mẹ mắng cũng mua
Gà trắng chân ch́ mua chi giống ấy"
Khi chọn được gà cồ như những điều ghi trên, gà được nuôi dưỡng kỹ càng
cho đến khi năm sáu tháng tuổi gà được tách ra nuôi riêng trong chuồng
rộng và thoáng. Họ bắt đầu tỉa lông đầu, cổ và hai chân, cắt trích hai bên
mép tai, nhất là chăm sóc cặp cựa gà rất kỹ từ lúc mới lú ra, lấy mảnh
chai vuốt cựa gà cho nhọn, nuôi sung lên bằng bắp, lúa ngâm cho gà ăn,
chăm sóc từ lông cánh đến lông đuôi toàn vẹn, không để mất một cọng lông
nào nhất là lông cánh, vài ngày họ thả gà ra một hai lần. Họ quầng chân gà
và thể lực gà rất kỹ bằng cách "tưng" gà lên cao lần đầu, rồi thả xuống và
cứ thế làm liên tục để cho gà quen dần.
Tiếp tục chọn gà để xổ “đá thử” để cho gà quen chân.
Họ xổ gà vài lần
cho cứng cáp, đúng 9 tháng hoặc 1 năm tuổi, lúc đó những con gà cồ thật
sung măn đỏ từ đầu cho đến đùi để đem ra trường đá cáp độ.
Tất cả các gà ṇi đá trong Quận Ninh
Ḥa, các Quận lân cận như Diên
Khánh,
Nha Trang, Vạn Ninh hoặc xa hơn nữa
Tuy Ḥa, Qui Nhơn ..v..v…đem gà
đá về
đây, họ di chuyển gà ṇi bằng đủ phương
tiện, nào xe Honda, xe đạp,
kể cả xe đ̣
..v..v…Khi mang gà đi, họ đặt tay ôm
ḿnh gà rất kỹ. Họ cột
khăn ”Mùi Xoa" từ
trên lưng phủ dài hai bên cánh cột chéo phía trước ức,
một người chở một người ôm có tay đặt nhẹ trên lưng, c̣n tay kia luồng sau
qua lườn, ôm gà nhẹ nhàng để gà được thoải mái.
Khi tới trường gà, gà được nhốt riêng mỗi lồng, lồng này cách lồng kia
chừng vài tấc. Những con gà nhốt trong lồng rất hăng gặp nhau, gáy thị oai,
đôi chân bới đất lia lịa mắt liếc gườm và nh́n đối phương, chọt đầu qua lỗ
t́m cách mổ đối phương.
Gà cồ ṇi có đủ màu sắc như:
Gà Ô: Lông màu đen
Gà Tía: Lông đen tuyền viền
lông đỏ ở cổ đầu và hàng lông mă
Gà Cải: Lông trắng viền đen
Gà Trắc: Lông màu nâu đậm và
lợt, điểm một chút màu đen.
Gà Nhạn: Lông toàn màu trắng
Gà Xám: Lông màu xám đậm, lợt
điểm một chút màu đen..v..v…
Các chú gà sau khi quan sát kỹ càng cáp một độ gà để đá, có một con gà
ăn một hoặc hai độ hoặc những con gà tơ mới ra trường, tùy theo chủ gà cáp
độ với nhau “đá đồng hoặc đá chấp”. Đá chấp thường th́ chấp bằng tiền hoặc
chấp bịt cựa, khớp mỏ vài hồ "hiệp đá” hoặc hết trận đấu.
Trường gà được xây dựng lên thành một ngôi nhà cao ráo trống trải, che
mưa nắng. Người ta dựng lên một ṿng tṛn rất to, xung quanh bằng vỉ bánh
tráng phủ kín và bằng lá đệm bằng lát, hoặc bao gai cao khoảng chừng nửa
thước, phía bên trong rải một lớp đất mịn cho êm chân gà khi hai con gà đá
lộn. Khi cáp xong một độ đá, tiến lên tới bạc ngàn đưa chủ trường gà cất
và hưởng hoa hồng theo tỉ lệ của độ gà c̣n lại giao cho chủ gà thắng.
Bất cứ tṛ chơi nào cũng có luật riêng của tṛ chơi ấy. Đá gà cũng vậy,
khi gà bắt đầu sáp trận, trên cây cột cao của trường gà, người ta treo một
cái dĩa bằng nhôm có bốn sợi dây, giữa cái dĩa ṭn teng trên cán dài cắm
chặt vào cột nhà, khoan một lỗ nhỏ cắm cây nhang thẳng ra, cột nhiều ṿng
sợi chỉ trong lổ của đồng xu máng lên những mắc cây nhang khắc sẵn để tính
một hiệp đấu. Cây nhang đầu tiên khắc dấu làm 3 đoạn, đoạn đầu ngắn gọi là
“hồ cổng”, hai đoạn bằng nhau gọi là “hồ chính thức” cho hai hiệp đấu. Khi
đá chính thức rồi chỉ dùng cây nhang hai hiệp thôi giữa 2 hiệp chính một
đoạn hồ, xồ nước gà.
Cáp được độ này, một con gà Ô đá với gà Tía. Bắt đầu hai chủ gà ôm gà
vào trường, chờ khi đốt nhang ở "hồ cổng" mới thả gà. Gà c̣n ôm trong tay,
hai con rất hăng chân đạp đất lia lịa cố tung ra tiến tới đối phương để đá,
nhang hồ cổng được đốt lên bắt đầu thả gà hai con tiến tới đá, một trong
hai con mà thua hoặc rót độ trong hồ cổng, th́ độ gà đó huề không ăn tiền.
Khi qua được hồ cổng, hai con đá nhau xung vào trận mới chính thức ăn thua.
Mọi người ngồi xung quanh trường gà đang theo dơi hai con đá nhau để
chọn gà cáp độ đá tiền. Lúc lâm trận gà hăng say, sung sức tấn công quạt
cánh bay lên phang chân không vào nhau, trúng kêu vang "phực, phực" liên
tục. Lúc khời đầu, cả hai không cần mổ vịn thế để mà đá nhau cho đến một
chập kèo vịn vào nhau lừa thế dùng mỏ mổ đầu, cánh, cổ để đá đối phương.
Trường gà bỗng xôn xao vang lên tiếng cổ vũ gà ô hoặc gà Tía.
Người kia nói: Tôi đá đồng gà
Ô 10 ngàn, miệng nói tay giơ lên
Bên này có người trả lời: Tôi
bắt với anh đá đồng, giơ ngón tay
ra dấu quéo nhau đồng ư và họ ghi sổ
để nhớ khi ăn thua chung tiền.
Vào được kèo rồi, hai con t́m
cách lanh lẹ sở trường để tung đá
đối phương.
Gà tía chân nhỏ đá đau, t́m
cách mổ đầu đá bên mé mặt đối
phương,
Gà Ô phản phé đá xỏ ngang cần
của gà Tía.
Gà Ô luồn đầu vào cánh, mổ đầu
đá ngược lên, đ̣n trổ ra đau
và mạnh làm cho đối phương co rút cổ lại.
Tiếng người xem la ó om x̣m đá cho chết cha con gà tía.
Có người la lên: Tôi đá con gà Ô chấp 10 ăn 8
Người này giơ tay lên bắt
Và cuộc đá cứ tiếp tục đến khi cây nhang đứt sợi chỉ đầu tiên, đồng
tiền xu rớt xuống dĩa nhôm đánh tiếng kêu "Kẻng" báo cho hai chủ gà bắt gà
ra xổ và cho gà uống nước.
Xổ và cho nước gà cũng là một nghệ thuật, đ̣i hỏi phải rành rẽ.
Hai thau nước và hai cái khăn có sẵn trong thau. Họ thấm khăn ướt lau
sạch những vết trầy và máu; nhiều lúc máu chảy ra họ đưa miệng vào hút và
nhả ra ngoài. Tiếp đến,họ kẹp gà vào bên trong, tay kéo cần gà lên cao,
lấy ngón trỏ chận mỏ gà há miệng, tay kia lấy khăn thấm ướt nước thọt ngón
cái vào ngay miệng gà, vắt chặt khăn ướt để nước theo ngón cái chảy vào
miệng gà, xong kéo cần gà xuống tay vỗ và vuốt cổ gà lia lịa để đàm trong
cổ gà ra hết, cho gà khỏi kḥ khè cổ đá gà cho tốt.
Họ lấy kim chỉ khâu nhiều chỗ bị toét, khâu vạch mí mắt lên khi bị đá
mé nhem mắt. Sau đó lấy nghệ mài sẵn trét lên mấy chỗ khâu lại, xong họ
ngậm vài ngụm nước phun lên cổ, giở hai bên cánh phun nước vào cho gà khỏe
và lau khô chờ đồng tiền xu rớt xuống đánh tiếng kêu "kẻng" mới thả gà ra
đá lại.
Khi vào hiệp hai c̣n sung sức tấn công (10) và phản công lia lịa để đá
ngă đối phương, nhưng sau vài hiệp, gà đă thấm mệt, phần bị thương nên
phản công chậm lại, đầu kéo vào nhau, dựa nhau lấn quay tṛn. Khi đá cong
4,5 hiệp, gà chậm lần, lâu lâu tung một hai cái vào đối phương.
Lúc này người ta xác định được gà ăn hoặc thua mà tung tiền đá chấp, có
nhiều độ gà ăn ngược nhờ sức chịu đ̣n và bền, gà đá thắng nản ḷng không
đá cho đối phương chạy đành bỏ đi nên thua trận, đành thua ngược.
Gà hay đá về khuya hai con thấm mệt chỉ cần ra một đ̣n hiểm mạnh trúng
đối phương đau kêu lên "quác, quác" tung chạy ra khỏi dừng là tàn một độ gà,
nhiều lúc phe ăn chế diễu hay ngạo phe thua: gà mày đóng bộ vảy "hường tâm"
tức là "hầm tương" đem về hầm ăn cho rồi.
Gà ăn độ về, nuôi dưỡng lành lặn các vết thương sau ra trường đá lại,
Gà thua trận đem cho người khác để đúc mái gà Kiến lấy con to hơn, ta gọi
là gà Ṇi lai.
Xong một độ gà, hai bên ăn thua chung tiền, có câu người ta nói:
“thóc lúa ở đâu, bồ câu theo đó”,
xung quanh trường gà, có đủ nhiều quán bán thức ăn, nước uống, bia rượu
đầy đủ, người ăn kẻ thua cùng nhau ăn uống no say, rồi tiếp tục cáp thêm
một độ gà khác và cứ thế tiếp tục đá cho hết ngày.
Nguyễn Thục