
Pipa (đ
àn tỳ-bà) là một loại nhạc
khí bốn dây có h́nh trái lê. Cái
tên
của đàn này có nguồn gốc từ
kỹ thuật sử dụng để đánh đàn.
Hai chữ Tàu pi (tỳ)
và pa (bà) từ
cách áp dụng ngón tay để đánh
đàn: khảy là pi và móc là pa.
Đàn
tỳ-bà được đem vào Trung-Quốc
cách đây khoảng hai ngàn năm
vào thời
đại triều Hán ở Trung Á.
Loại đàn này có lẽ mang ảnh
hưởng của loại đàn
được sử dụng
vào những triều đế xưa ở Trung
Đông. Đàn tỳ-bà là một trong
những nhạc cụ cổ của Trung
Quốc. Đàn tỳ-bà thời tiên sơ có
rất nhiều dạng,
làm từ nhiều vật
liệu khác nhau, và số dây đàn
cũng khác nhau. Nay, đàn
tỳ-bà đều giống nhau.
Khi sử dụng, đàn tỳ-bà được đặt ở trên đùi trái. Hầu hết những nghệ sĩ
chơi nhạc hiện đại cầm đàn đứng và cổ đàn được đặt gần tai trái. Vài nghệ
sỹ chơi nhạc cổ điển cầm đàn nằm; cách cầm đàn này mang sắc thái nguyên
thủy. Đàn tỳ-bà được lên dây ở cung
La (A)- Rê (D)-Mi (E)-La (a) và có tất cả
30 phím đàn. Đàn tỳ-bà thời xưa có ít phím hơn và dùng hệ thống ngũ âm. Thời
nay, đàn tỳ-bà được hoàn chỉnh hơn với hệ thống đa âm, để âm thanh có thể
phát ở tầng rộng hơn và có khả năng diển tả thật khác thường. Nhiều kỹ
thuật khác đánh đàn nhau nay có thể được áp dụng. Hầu hết tất cả các ngón
tay của tay phải có thể sử dụng để khảy dây đàn; nhưng ngón cái và ngón
trỏ là hai ngón được sử dụng thường xuyên nhất. Những cách đánh tiêu chuẩn
như ‘tan’-khảy với ngón trỏ, và ‘tiao’- móc với ngón cái. Khi
đánh liên tục với hai cách này, âm hưởng rung tạo được gọi là ‘gun’ - nghĩa
là ‘cuồn cuộn’ (roll). Cách đánh thứ nh́ tạo nốt nhạc tên ‘lun’, hay
c̣n gọi là ‘luân hoàn’ (wheel). Cách này sử dụng cả năm ngón tay khảy tiếp
nối và liên hoàn rất nhanh và uyển chuyển.
Đàn tỳ-bà là một nhạc cụ rất tuyệt vời chính v́ khả năng lai tạo những
âm thanh đặc kỳ. Nó có thể tái lập nhiều loại âm thanh khác nhau; như sau
đây là môt vài điển h́nh: tiếng nước chảy, tiếng mưa, tiếng ngỗng gọi bạn,
tiếng kiệu ngựa, tiếng kồng Tàu, tiếng trống, tiếng khởi quân. Để ‘bắt
chước’ những âm thanh này, nghệ sĩ chơi đàn phải sử dụng cả hai tay để
cuộn (rolls), nhịp (slaps), nhịp vuốt (pizzicato), và hợp điệu (harmonics).
Những âm thanh này được ḥa hợp cho những bài thơ hào hùng mô tả những
cuộc chiến danh thời hay là những màn xuất kiệt khác. Đàn tỳ-bà c̣n có khả
năng tạo nên nguồn cảm hứng cho các nhà văn sáng tác các thể loại thơ,
phong cảnh, và lịch sử.
Nhạc cổ truyền của Trung-Quốc được tŕnh diễn với đàn tỳ-bà h́nh như
xuất hiện rất sớm; sớm như "khi người biết thở, khi mắt thấy đựng." Rất
nhiều bài ḥa âm cho những đại nhạc hội truyền thống đă được truyền lại từ
thế hệ này sang thế hệ sau qua những nghệ sĩ và học giả. Có những mảnh về
văn hóa cổ truyền của Trung-Quốc trong những đại nhạc hội truyền thống này
mà tác giả hầu hết là vô danh. Ngày nay, đàn tỳ-bà là một trong những nhạc
cụ rất phổ biến ở Trung-Quốc và ngày càng được cả thế giới biết đến. Càng ngày càng nhiều soạn giả xuất thân từ văn hóa âm nhạc
Tây Phương đă
bắt đầu khám phá những khả năng mới của đàn tỳ-bà. Nội trong thập niên vừa
qua, có rất nhiều khám phá về tiềm năng mới cho đàn tỳ-bà và dàn nhạc ḥa
tấu. Ngày nay, rất nhiều tác phẩm nổi danh ḥa âm cho đàn tỳ-bà được tŕnh
diễn trong những buổi ḥa nhạc.
Bản Tiếng Anh:
The
pipa (pronounced pee-pah) is a four-stringed lute with a
pear-shaped body. The name of the instrument, pipa, originally refers to
two finger techniques. The two Chinese characters pi and pa
literally stands for the two finger techniques, i.e. plucking the strings
forward, pi, and backwards, pa. The pipa was introduced to
China about 2,000 years ago during the Han dynasty from Central Asia. It
was perhaps influenced by plucked lutes of ancient Middle Eastern
kingdoms. It is one of China’s oldest instruments. Early pipas had a
variety of shapes, constructional materials, and number of strings. Today,
they are uniform.
The pipa is held on the left part of the player's lap while playing.
Most contemporary performers hold it in an almost perpendicular position
with the instrument's neck and head close to the performer's left ear.
Although some traditional genres hold the pipa at a more horizontal angle
which seems to retain a more ancient practice. The pipa is tuned A-D-E-a
and has a total of thirty frets. The early pipas had fewer frets and used
pentatonic scales. Today, the pipa has developed into full scales giving
the instrument an extremely wide dynamic range and remarkable expressive
power. The pipa uses various playing techniques. Finger plucking
techniques involve every finger of the right hand, but most frequently the
thumb and index finger. Standard strokes include tan, a rightwards
pluck with the index finger, and tiao, a backwards pluck with the
thumb. When these strokes are repeated in quick succession, the resulting
tremolo is called gun, which literally means "roll." A second mode
of producing a sustained note is called lun, or "wheel." This
technique involves plucking the string alternately and continuously with
all five fingers in a rapid and smooth succession.
The pipa is an extraordinary instrument because of its capability to
imitate unique sounds. The pipa can imitate a wide variety of sounds such
as flowing water, rain, conversing geese, trotting horses, Chinese gongs,
drums, sounds of battle, to name just a few. To imitate some of these
sounds, it involves rolls, slaps, pizzicato, and harmonics using both
hands of the performer. These sounds are often combined into extensive
tone poems vividly describing famous battles or other exciting scenes. The
pipa is also capable of more lyrical effects in pieces inspired by poetry,
landscapes and historical themes.
Traditional Chinese music of the pipa is likely to exist "so long as
man can breathe or eyes can see." Many of the compositions that make up
the traditional repertoire were handed down from generation to generation
through individual artists and scholars. The traditional repertoire
consists of ancient Chinese pieces whose composers are mostly anonymous.
Today, the pipa is one of the most popular instruments in China and has
been popularized around the world. Once the pipa was introduced to the
west, its music began to fuse with western music. More and more composers
with western music education background began to explore new possibilities
with the pipa. In the recent decades, composers have explored the
possibilities for pipa and orchestra. Nowadays, there are also celebrated
pieces for pipa concerti with orchestras.
Nguyễn Thị KimLoan
1/2005