CHÉN RƯỢU MỪNG XUÂN
Chẳng hiểu mùa Xuân đă
tới chưa
ngoài kia tuyết trắng
rụng thờ ơ
đêm nay có kẻ tha hương
đă
uống rượu mừng Xuân mắt
lệ nḥa
Quê hương từ thuở cơn
dâu bể
ta nào c̣n biết được mùa
Xuân
mùa Xuân thơ mộng bao
năm cũ
c̣n chăng đâu đó tận
trong ḷng
Hăy uống cùng ta chén
rượu Xuân
xin đừng chúc tụng - kẻo
đau ḷng
con chim quốc quốc thêm
hờn tủi
hổ với cơ đồ, thẹn với
cha ông
Mời anh một chén đón
giao thừa
rượu sẽ làm quên chuyện
gió mưa
uống để nguôi đi ḷng
thương tích
vơi niềm đau đớn, nỗi
buồn xưa
C̣n đây một chén đêm trừ
tịch
ta rót mời ta, kẻ bạc
t́nh
mười năm làm lính, bao
bè bạn
nằm xuống không màng chữ
nhục vinh
Ta ở nơi này biệt núi
sông
lâu rồi, ta chỉ có mùa
Đông
đêm nay ví thử mà Xuân
đến
chỉ thêm băng giá ở
trong ḷng
Thức trắng canh tàn ngắm
tuyết rơi
mênh mông tuyết trắng,
bạn và tôi
mừng Xuân ta cạn chai
rượu nhạt
ta lại mừng ta - một
tuổi đời !
Ôi, những mùa Xuân chẳng
của ai
quê hương thăm thẳm -
nỗi đau dài
bao hồn kẻ ở sấu thê
thiết
và những người đi vẫn
lạc loài !
(nhớ đêm giao thừa uớng
rượu ờ nhà
ngựi bạn tù Nguyễn văn Lập)
Phạm Tín An Ninh