|
|
![]() |
||
|
|
TRÊN ĐỈNH LANG BIANG
Ngồi một ḿnh
trên đỉnh Lang Biang Và đang chết
cho một ngày thật đẹp Sông chảy qua
cuộc đời Nên giữa ḷng
mỗi giọt nước xanh Cũng ngân nga
một chút t́nh buồn Sông đem mát
ngọt của tuổi thơ hiền hậu tưới vào băi
cát khô Bởi đó những
bông hoa nhỏ thơm nở ra Một sớm băo
bùng làm rơi rụng Sông mang dần
tuổi trẻ bồi đắp biển
đông già Tôi trông thấy
mộ phần tôi ở đó Sóng sẽ chôn
tôi và sóng viết tên tôi Biết bao nhiêu
lần ngồi tên đỉnh
Lang Biang tôi muốn chắn
ḍng sông rộn ră cho nước réo về
nguồn đưa tôi lại núi
rừng xưa cũ Tôi sẽ làm một
con hưu sao vỗ cánh biến
ḿnh thành chim hạc Tôi hát ngây
ngô như lá Tôi cười bé dại
như sương Tôi sẽ không
ngất ngư gào thét dại cuồng Tim sạch mát
không thù, không hận Và một sớm
khi giọng chim
lạ thay tiếng chuông nhà thờ hót vang Hồn tôi bay đậu
lên cung trời đâu suất Nhưng môi tôi
Trên đôi môi
trẻ thơ mềm ngọt Vẫn sáng trăng
ngập cả miệng cười
Trương Thanh Sơn
|
|