
MÙA
XUÂN NHỚ CHỊ
Mùa Xuân lại đến bên hiên vắng
Ngọn gió heo may rụng lá vàng
Nghe tiếng cu kêu buồn năo nuột
Mười năm xa xứ nhớ mang mang
Mười năm biền biệt em xa chị
Ngày đi chị tiễn đến Sài G̣n
Tân Sơn Nhứt người đưa kẻ đón
Niềm vui mắt chị lệ môi em
Quê người đất khách văn minh lắm
Chị chúc em sang gắng học hành
T́m được việc làm mau ổn định
Năm Dần năm Mẹo trở về thăm
Nhưng rồi Dần Mẹo đă trôi qua
Năm Th́n năm Tỵ cũng lùi xa
Thời gian như bóng mây song cửa
Ngựa hí dê kêu khỉ gọi gà
Cha mẹ sinh ra em và chị
Những ngày cực khổ sống bên nhau
T́nh chị hiền ḥa như suối ngọt
Như trăng êm ả sáng bên cầu
Mười năm biển Thái ngăn đôi chị
Mong em chị đă tính từng ngày
Một Tết qua rồi năm bảy Tết
Sen tàn cúc nở lá phong bay
Mùa Xuân lại đến bên hiên vắng
Hoa tuyết rơi rơi trắng phố phường
Nh́n phong lan nở buồn hiu hắt
Ḷng thêm nhớ chị nhớ quê hương
VINH HỒ