|
|
|
|
|


Trang
B́a
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Năm
Du
Sơn Lăng
Tử
Kịch
Táo
Quân
Lê
Anh Dũng
H́nh
Ảnh Xuân
Sử
Xương Hải
Tiếng
Hát Ninh Ḥa
Thu
Phương
- Tuyết
Hoa
Thu
Thủy
-
Minh
Nguyệt

Thiệp
Chúc
Tết
Đồng
Hương
Ninh
Ḥa

Nấu
Bánh
Phương
Lệ
Nhớ
Tết
Phương
Lệ
Ôn Lại
Cho
Để
Thèm
Phương
Lệ
Thịt
Ḅ
Bóp
Thấu
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Nhồi
Bao
Tử
Hải
Lộc
Cách
Làm
Dưa
Món
Củ
Kiệu
Châu
Thị Thanh
Mận
Cách Làm
Gị Thủ
Hà
Thị Thu
Thủy
Me Ngâm
Nước Đường
Hà
Thị Thu
Thủy

Rồi Chuyện
Ǵ Sẽ Xảy
Ra
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu

Chinese
Philosophy
In
Music
Nguyễn
Thị
Kim
Loan
Thơ:
Vinh
Hồ
Nguyễn
Thị
Kim
Loan

Vịnh
Con Chó
Vinh
Hồ
Vài
Câu
Chuyện
Vui
Nguyên
Phương
Mừng
Chó
Lên
Ngôi
Tú
Trinh
Nụ
Cười
Thuốc
Thánh
Thuốc
Tiên
Tú
Trinh
Nụ
Cười -
Chuyện
Phiếm
Đầu
Năm
Con
Chó
Trần
Thế
Vinh
Chuyện
T́nh
Thời
NET...
Nguyễn
Văn
Xê

Chuyện Văn
Chương
Dương
Tấn
Long
Danh
Ngôn-Ngạn
Ngữ...
Hà
Thị Thu
Thủy
T́m
Hiểu Giấc Mơ
Đoàn
Thủy Tiên
Năm
Tuất
Lượm
Lặt
Về
Chó
Nguyễn
Văn Xê

Cúm
Ở
Người Và
Cúm
Gia
Cầm
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt

Bóng
Rổ
Ninh
Ḥa
Huỳnh
Minh
Tâm

Mộc
Tồn
Niên
Kỷ
Hoàng
Tiểu
Ca
Sơ
Lược Báo
Chí
Tiền
Phong
Tại
Việt
Nam
Việt
Hải
Thăng
Long
Đất
Đại
Can
Long
Đại
Long
Mạch
Vinh
Hồ
Khánh
Ḥa
Có
Một
Năm
Tuất
Vẻ
Vang
Quách
Tùng
Phong
Nha
Trang
Một
Thuở
Mai
Vàng
Quách
Tùng
Phong
Năm Tuất
Nói
Chuyện
Chó
Nguyễn
VănThành
Tổng Kết
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
30 Năm
Qua
Từ
Năm
1975 - 2005
Nguyễn
VănThành
Năm Tuất
Nói
Về
Chó
Nguyễn
Thục
Tết Nguyên
Đán - 2006
Linh
Vũ


Một Ṿng
Ninh Ḥa OnLine
Việt
Hải
Ninh-ḤaDOTcom
-
Món
Nợ
T́nh
Quê
Hương
Lê
Lai
Tản Mạn
Đầu Năm
Phạm
Tín
An
Ninh
Ninh-ḤaDOTcom
Và Tôi
Thu
Phương
Webmaster
Ninh-HoaDOTcom
Phan
Thanh
Tâm
Vài
Nhận
Xét
Về
Ninh-ḤaDOTcom
Phạm
Thám
Về Quê
Ăn Tết
Nguyễn
Thanh
Ty

Xuân
Phương
Linh
Đón
Xuân
Trần
Thùy
Trang
Ngày
Xuân
-
Xuân
Về
Phương
Bội
Uyên

Xuân
Muộn
Nguyễn
Thị
Thanh
B́nh
Trời
Ra
Giêng
Điềm
Ca
Xuân
Bính
Tuất
Trần
Ngọc
Chánh
Xuân
Bên
Mẹ
Nguyên
Chất
Em
Đi
Hồ
Công
Biển
Lệ
Hữu
Công
Chào
Xuân
1995
Phạm
Vi
Dân
Bốn
Mùa
Yêu
Anh
Đặng
Trùng
Dương
Chiều
Tháng
Chạp
Cuối
Năm
Quan
Dương
Hương
Sắc
Hoa
Xuân
Nam
Kha
T́nh
Xuân
Hoàng
Bích
Hà
Mùa
Xuân
Bên
Mẹ
Tường
Hoài
Đêm
T́nh
Mông
Muội
Trần
Phượng
Hoàng
Cánh
Đồng
Mùa
Xuân
Vinh
Hồ
Dạo
Phố
Mùa
Xuân
Vinh
Hồ
Một
Thoáng
Bâng
Khuâng
Đức
Huệ
Con
Mái
Nổ
Vơ
Hương
Hương
Sắc
Hoa
Xuân
Nam
Kha
Nhớ
Ninh
Ḥa
Phó
Nghi
Khánh
Tuyết
Và
Mai
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đời
Chi
Lai
Đoản
Khúc Xuân
Lê
Lai
Mùa
Xuân
Chờ
Em
Nguyễn
Phan
Lê
Duyên
Nợ
Dương
Tấn
Long
Nắng
Xuân
Phan
Long
Ngày
Xuân...Nỗi
Nhớ
Hải
Lộc
Biển
Tím
Hải
Ly
Lời
Chúc
Đầu
Năm
Ngọc
Mai
Tuổi
Ngọc
Diệp
Thế Mỹ
Xuân
Mơ
Trần Thị
Nết
Thêm
Một
Tuổi
Phạm
Tín
An
Ninh
Xuân
Xứ
Người
Đặng
Thị
Ngọc
Nữ
Mùa
Xuân
Nhớ
Em
Thu
Phương
Em
Chợt
Gọi
Mùa
Xuân
Tôn
Thất
Phú
Sĩ
Mưa
Trương
Thanh
Sơn
Về
Quê
Nguyên
Tảng
Xuận
Này
Nhật
Thanh
Xuân
Gợi
Nhớ
Thu
Thảo
Cây
Mai
Gầy
Thiên
Thi
Xuân
Nhớ
Hoài
Thu
Mưa
Xuân
Phan
Đông
Thức
Mùa
Xuân Như
Cũng
Đoàn
Thủy
Tiên
Xuân
Buồn
Tủi
Nguyễn
Thị
Tri
Mênh
Mông
Nghĩa
T́nh
Phạm
Trị
Giêng
!
Ngö
Quang
Trung
Xuân
Nhớ
Quê
Nhà
Du
Sơn
Lăng
Tử
Cuối
Năm
Nhớ
Bạn
Nguyễn
Thanh
Ty
Tết
Bolsa
Anh
Vũ
Lời
Đêm
Ba
Mươi
Nguyễn
Văn
Xanh

Hoa
Đào
Trong
Những
Áng
Thi
Ca
Lê
Kim
Anh
Lời Của
Lá
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tiếng Ai
Gọi Đ̣
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Nhân
Ngày
Xuân,
Để
Hồn
Trôi
Theo
Về
Những
Năm
Tháng
Cũ
Phạm
Vi
Dân
Tự Do
Lê
Anh
Dũng
Làm Sao
Kể Một Chuyện
T́nh Chân Thật
Lê
Thế
Đăng
Mùa Xuân
Nh́n Về Diễn
Tŕnh Vơ
Học Đă Qua
Việt
Hải
Đại Dịch
Huỳnh
Trịnh
Tuyết
Hoa
Mùa Xuân.....Tưởng
Nhớ
Trần Việt
Hoài
Đào
Vũ
Anh
Hùng
Xuân
Trong
Nỗi
Nhớ
Đào
Vũ
Anh
Hùng
Xuân Trong
Mắt Nàng
Phạm
Hoài
Hương
Mùa
Xuân
Trong
Tâm
Tưởng
Ái
Khanh
Ngày Xuân
Trở Lại
Nguyễn
Đăng
Khoa
Bâng Quơ
Tháng Chạp
Dương
Tấn
Long
Tâm
Trạng
Ngày
Xuân
Hải
Lộc -
Lê Thị
Lộc
Hoa
Mai
Ngày
Tết
Phạm
Ngọc Mai
Tuổi
Măng
Non
Diệp
Thế Mỹ
Tết
Quê
Nhà
!
Trần
Thị Nghệ
Mùa
Xuân
Gợi
Nhớ
Hồng
Vũ
Lan Nhi
Mấy
Đ̣n
Bánh
Tét
Phùng
Thị
Phượng
Hoa Đào Nhật
Tân
Tạ
Xuân
Thạc
Dĩ Văng Trong
Tôi
Trần
Mỹ
Thanh
Hoa
Xuân
Hoài
Thu
Hẹn
Một
Mùa
Xuân
Nguyễn
Thị
Thu
Xuân
Muộn
Phan
Đông
Thức
Viên Sỏi
NhàQuê
- Trần
B́nh
Trọng
Ḥn Đá
San Hô
Nguyễn
Thanh
Ty
Tết Xưa
Và Hoa Vạn
Thọ
Nguyễn
Thanh
Ty


Bên
Này
Biển
Muộn
Vinh
Hồ
Dư Âm
Ngày Cũ
Nguyễn
Thanh
Ty
|
Tùy
Bút
- Tặng hai con:
Diễm
Dung và
Hiển
Minh.

PHẠM VĂN NẾP
Bút hiệu:
Phạm
Vi
Dân
Sinh năm 1945 tại làng Tam Ích, Xă Ninh Lộc,quận Ninh Ḥa , khánh
Ḥa.
Năm 1957-1961: học Trung học Nguyễn Trường Tộ,
Ninh Ḥa.
Năm 1961-1964: học Trung học Vơ Tánh. Nha
Trang.
Năm 1965-1967: Dạy Pháp Văn và Việt Văn trường
Trung học Tư thục Đức Quang (nay không c̣n). Cùng các bạn sáng lập
Thi văn Đoàn Sao Ninh-Ḥa.
Năm 1975: Cải tạo. Đến Hoa Kỳ
1994.
Trước năm 1972, làm thơ, viết văn. Thỉnh
thoảng gởi bài đăng ở các tạp chí dân sự và quân đội.
|
N hớ
năm tôi được thuyên chuyển từ Bạc Liêu về tiểu đoàn 20 CTCT ở Pleiku, vợ
tôi vừa sinh được đứa bé gái đầu ḷng gần một năm, ḷng tôi cứ miên man
suy nghĩ về nó. Tôi ước ao về đến nhà bồng cái thân h́nh bé bỏng của nó
vào ḷng ḿnh, nh́n vào đôi mắt trong, đen thăm thẳm của nó mà mơ ước một
tương lai tươi đẹp cho nó.
N ăm trước, khi vợ tôi nhờ
cậu Tư B́nh điện thoại vào Bạc Liêu báo tin là vợ tôi sắp sinh; vợ tôi và
cả nhà quyết định là từ nay trở đi tôi phải dẹp bỏ cái thói "giang hồ vặt"
của tôi ở một xó nào đó và bắt đầu gần gũi với gia đ́nh lo lắng cho vợ
con. Cậu Tư B́nh hỏi là dượng đă tính đặt tên cho cháu là ǵ chưa?
N hững ngày Bé sắp ra đời,
Nha Trang cực kỳ sôi bỏng với phong trào chống tham nhũng
của Bác sĩ Hà
Thúc Nhơn. Bác sĩ Nhơn là một thiên tài về phẫu thuật, và là một xạ thủ
súng colt 45 rất cừ. Ḷng Bác sĩ với lời thề Hippocrates (1) khi ra trường,
đau đớn với cái nạn bất công và tham nhũng triền miên của Quân y viện Nha
Trang nói riêng và toàn quốc nói chung, ông chiếm QYV Nguyễn Huệ và tuyên
chiếm với bất công và tham nhũng. Ḷng người dân Nha trang vui mừng sung
sướng v́ thấy những kẻ sĩ đă thức tỉnh, đớn đau với đạo đức xuống dốc và
tiền đồ đen tối của dân tộc đă đứng lên.
N hững sĩ quan trẻ chúng tôi,
có ít vốn chữ nghĩa trường ốc và hấp thụ được một ít đạo đức chính ḍng
trong sáng, rất phấn khởi và ḷng khát khao bao hy vọng.
A nh
em chúng tôi, dù phần đông không chọn binh nghiệp như lẽ sống của ḿnh,
nhưng sau Tết Mậu Thân, cùng với vận nước điêu linh,chúng tôi đă vào quân
trường. Chúng tôi đă bước những bước đi hùng dũng, cất cao giọng hát ngạo
nghễ ngang trời, ḷng ngực căng đầy khí thế, con tim đầu ấp nhiệt huyết đă:
Một
cánh tay đưa lên,
Hàng
ngàn cánh tay đưa lên,
Hàng
vạn cánh tay đưa lên
Quyết
đấu tranh cho một nền ḥa b́nh chân chính.
Đập
nát tan mưu toan, đầu hàng với quân xâm lăng.
Ḥa
b́nh phải trong vinh quang.
Đền
công lao bao máu xương anh hùng........
Ta thề
chết chứ không hề lui......
T ôi vốn là một nhà giáo tầm
thường và một sinh viên lỡ vận, một ly hào kiệt cũng không dám nghĩ đến,
chứ đừng nói một gánh giang sơn của những anh hùng xẻ núi lắp sông, thế mà
quân trường đă biến tôi thành một chiến sĩ "thứ thiệt". Tôi hát quốc ca
với một ḷng kiêu hănh sùng kính. Tôi nh́n quốc kỳ như một" tabou", khi
quốc kỳ được kéo lên tôi thấy hồn thiêng của sông núi cuồn cuộn và anh
linh của tiền nhân hiển lộ giữa mây trời. Tôi nhập cuộc chiến chinh với
tuổi trẻ trong sáng và đầy ấp lư tưởng sáng ngời...khóc cười cùng với vân
mệnh thăng trầm của tổ quốc mến yêu.
C uộc
chiến đấu đơn độc chống tham nhũng đó xảy ra lúc tôi đang dưỡng quân ở hậu
cứ Bạc Liêu sau những ngày tháng xuôi ngược khi th́ Châu Đốc, Long Xuyên,
khi th́ Kiên Giang, Hà Tiên... ngày nào tôi cũng ra chực chờ ở sạp báo để
đọc tin sốt dẻo. Tôi được biết Bác sĩ Nhơn có cô người yêu tên là Xuân
Dung và cô ta cũng một ḷng cùng với Bác sĩ chống bọn sâu dân mọt nước.
Tôi rất thán phục hành động can trường của họ và ước ao sau này con cháu
ḿnh cũng sống cương trực và hiên ngang như thế. Tôi chộp lấy cơ hội, đặt
tên con gái ḿnh là Dung, nhưng để tránh cho thiên hạ nghĩ là ḿnh ước ao
quá xa vời và để tránh trùng tên với mẹ nó, nên tôi thay chữ Xuân bằng chữ
Diễm: Đứa con gái đầu ḷng của chúng tôi được đặt tên mang một ước vọng
tốt đẹp, đánh dấu một biến cố đau thương của Nha thành: Bác sĩ Nhơn đă ngă
gục trước họng súng tham tàn!!!
Khi nghe tin Bác sĩ Nhơn tuẫn tiết, tôi đau đớn và làm một bài thơ rất
cảm động đăng trên tờ Sóng Cửu Long của Quân đoàn 4 và tờ Sét Miền Tây của
Sư đoàn 21 ở Bạc Liêu.
H oán chuyển với một người
bạn cùng khóa: Bạn tôi được về Mỹ Tho, được sum họp với gia đ́nh. Tôi
không được may mắn: tôi được thuyên chuyển về Buôn Mê Thuột; và sau đó vài
ngày tức tốc được tăng phái cho Tiểu khu Phú Yên, trực chỉ Tuy An thi hành
nhiệm vụ tâm lư chiến dân sự vụ (v́ tôi là lính CTCT mà).
Nam, Ngải, B́nh, Phú nằm trong liên khu 5 của Cộng sản, nên t́nh h́nh
ít khi được sáng sủa. Năm 1954 khi chia hai đất nước, quân Cộng sản gài
người ở lại liên khu 5 rất nhiều. Những năm sau này, khi t́nh h́nh chính
trị bất ổn và an ninh càng tồi tệ (nhất là sau khi dẹp bỏ ấp chiến lược)
th́ quân Cộng sản nằm vùng bắt đầu nổi lên quấy phá: Công tác của chúng
tôi đ̣i hỏi phải đi sát với dân, giúp đỡ khi dân cần những chuyện như sửa
đường lộ, đào giếng, lợp nhà,.... phát thuốc Tây khi có người bệnh hoặc
ngừa bệnh, hớt tóc....kêu gọi dân hợp tác với chính quyền, tố cáo những
cán bộ Cộng sản nằm vùng...., những công tác như thế, mặc dù không trực
tiếp chiến đấu nhưng cũng mang ít nhiều nguy hiểm.
G ia đ́nh nhỏ bé của tôi đă
thuê một túp nhà tranh (đúng ra là nhà lợp lá mía) nhỏ xíu ở Xóm Đường
thuộc thị xă Tuy Ḥa, vừa đủ đặt một cái giường và một cái bàn nhỏ (trên
cái bàn này tôi tổ chức sinh nhật đầu tiên cho bé Diễm Dung, và cũng lần
đầu tiên tôi tổ chức sinh nhật, với hoa đèn và cả chụp h́nh lưu niệm nữa).
Những ngày được dưỡng quân ở doanh trại, những buổi chiều tôi thường dẫn
bé Dung đi dạo phố: một con đường Nguyễn Huệ im lắng với nhiều bóng cây
mát mẻ, hoặc một con phố Trần Hưng Đạo với vài cửa tiệm khiêm nhường cũng
làm cho Bé trố đôi mắt đen lánh ngạc nhiên thích thú. Thỉnh thoảng, cha
con tôi cũng đưa nhau ra biển, nh́n những con sóng lăn tăn và một vài xóm
lưới nghèo nàn mà nhớ về tuổi trẻ đầy dấu tích phiêu lưu xa khuất c̣n lại
trong hồn ḿnh. Thường th́ khi cha con tôi về tới nhà th́ trời cũng đă
chiều muộn và cơm nước mẹ nó đă lo xong: một bữa cơm đạm bạc mà ấm cúng
của một gia đ́nh sĩ quan cấp nhỏ làm cho ḷng ḿnh ấm lại với một hạnh
phúc nhỏ nhoi, mong manh trong thời chinh chiến.
M ặc
dầu đó là những năm tháng sôi động với t́nh h́nh chiến sự mỗi lúc mỗi gia
tăng, nhưng phải thú thật là gia đ́nh tôi có được những ngày tháng tươi
đẹp nhất trong cuộc đời binh nghiệp hơn 7 năm của ḿnh, tôi được sống gần
gũi, tương đối an b́nh với gia đ́nh, những buổi tối khi Bé Dung đă ngủ, vợ
chồng tôi thường mua bánh tráng nướng chun vào mùng cùng ăn cùng hủ hỉ với
nhau, những miếng bánh nướng nổ ḍn trong miệng như mừng vui cho hạnh phúc
đơn sơ thanh bạch của chúng tôi. Những ngày dưỡng quân đó, đại đội chúng
tôi thường chơi volley với nhau mỗi buổi chiều. Buổi sáng và buổi tối,
thường rủ nhau đi ăn chung với nhau, hầu hết là ở tiệm Mỵ Châu Thành; đêm
khuya, các sĩ quan trẻ chúng tôi rủ nhau đi uống cafê vừa tán gẫu với nhau
ở quán Tuyết Sơn. Chúng tôi c̣n bày ra chơi domino ăn thua vơi nhau từng
chai bia, từng gói ḿ rất là thân mật gần gũi. Cứ ba tháng một lần chúng
tôi c̣n chụm đầu vào nhau bàn bạc, chia phần nhau để lo cho tờ Đặc san
Nhạn Đà in rodeo bằng giấy stencil mỏng dính.
T ết năm đó t́nh h́nh quá
sôi động nên toàn tỉnh cấm quân. Sau một đêm trực chiến, tôi về nhà tắm
rửa, thay quần áo si-vin đến quân tiếp vụ để chúc Tết một người bạn thân.
Ở đây tôi gặp" tai nạn": số là có một ông Tá chức vụ to ở Tiểu khu và cũng
ḍng dơi thân thiết với quân khu đến đây "làm ăn". Ông bắt gặp tôi "tại
trận" đang mặc si-vin trong lúc đang cấm quân. Tôi nhận lỗi và tŕnh bày
cùng ông là ông đại đội trưởng của tôi du di cho tôi được tắm rửa sau một
đêm trực chiến và tôi đă nhân cơ hội đến chúc Tết người bạn. Nhưng ông ta
áp dụng đúng quân lệnh và theo đúng quân luật giao tôi cho quân cảnh nhốt
3 ngày. Tôi đành căi liều: Thế th́ Trung Tá cũng mặc si-vin th́ sao? Ông
ta bỏ ra về không biện bạch ǵ với tôi nữa và tôi được xe quân cảnh xúc đi.
Trong ba ngày Tết, Đại Úy đại đội trưởng cho người đến thăm tôi, mang
thức ăn cho tôi và ông gợi ư cho tôi xin lỗi vị Trung Tá đó. Tôi tŕnh bày
với Đại Úy rằng "nếu ông ta mặc quân phục mà phạt tôi th́ tôi nhận và năn
nỉ ông đừng kư "củ", đằng này ông cũng "phạm" quân kỷ như tôi mà lại phạt
tôi nên tôi "ức" lắm. Giấy phạt sau đó được gởi về Tiểu đoàn và sau này (nghĩa
là sau 30 - 4), tôi được biết là Tiểu đoàn đă tha cho tôi. Phước bất trùng
lai phải không các bạn?
K hoảng tháng 4,1972 ; đại
đội tôi được lệnh rút khỏi Tiểu khu Phú Yên, tăng phái lại cho Sư Đoàn 23
đang hành quân ở chiến trường Kontum. Xin giă từ Tuy Ḥa mến yêu. Xin từ
giă Tháp Nhạn sông Đà. Xin từ giă đầm Ô Loan nơi sản sinh ṣ huyết trứ
danh mà cụ Tản Đà đă có lần nhắc đến. Xin giă từ xóm Đường với rọc rau
muống xanh tươi (Xóm Đường mà tôi chỉ thấy rau muống; hay là lúc đó chiến
sự quá ác liệt nên người ta đă tạm ngưng làm đường?) mà ở đó gia đ́nh của
cô Liên đă cho những sĩ quan trẻ xa nhà như chúng tôi có được một không
khí gia đ́nh ấm cúng và đặc biệt chúng tôi được thưởng thức món cá lóc
nướng trui tuyệt vời do Mẹ con cô Liên khoản đăi. Có một điều thật oái oăm
là sau 1975, gặp lại một số bạn bè sĩ quan cùng đơn vị, lúc đó đang sống
vất vưởng tại Sài G̣n, họ cho biết là cô Liên bây giờ mang cấp bậc Thiếu
Úy và Ba cô ta là Thượng Tá, gia đ́nh hiện đang sống tại Biên Ḥa??? Thật
thế sao hỡi trời? Những sĩ quan Quân lực VNCH đang được "vỗ béo" bởi vợ
một Thượng Tá Cộng Sản nằm vùng????
C húng tôi đi thẳng từ Tuy
Ḥa lên Kontum xuyên qua Ninh Ḥa, Khánh Dương trực chỉ Pleiku, Kontum.
Gia đ́nh nhỏ bé của tôi được tạm chia đôi: Vợ tôi và Bé Dung được đưa về
B́nh Tân sống tạm với ông bà Ngoại, c̣n tôi hôm đó phải lái chiếc GMC to
kềnh v́ Đại Đội thiếu tài xế. Chúng tôi nghỉ ăn trưa tại Khánh Dương, nghỉ
đêm tại Buôn Mê Thuột, rồi nghỉ đêm một lần nữa ở Pleiku mới đến được
Kontum.
N hững ngày ở Kontum thật là
cam gay. Quốc lộ nối liền Pleiku Kontum bị cắt đứt ở Chư Pao, sự liên lạc
bằng đường bộ không c̣n chỉ c̣n nhờ vào không vận, mà c̣n tệ hơn nữa là
lúc đó Mỹ đă cắt viện trợ đi nhiều nên tàu bay cũng không c̣n đủ xăng để
bay. Cộng quân pháo kích liên miên, ngày nào chúng tôi cũng lặn lên hụp
xuống trong hố cá nhân đến sướt cả đầu gối. Tôi nhớ khá rơ là những ngày
đó chúng tôi chỉ ăn cơm sấy và mắm nêm xay, ngày nào cũng mắm nêm xay đến
phát ngán, khiến cho cái lưỡi dộp phồng đau điếng. Những ngày chiến chinh
đó, sinh biệt tử ly thật mau chóng dễ dàng như những giấc ngủ ngắn; vừa
gặp được Hoàng, một người bạn cùng quê hương bên vợ, đêm hôm qua cùng ngồi
uống cafê nói chuyện về quê hương B́nh Tân với nhau, th́ ngày hôm sau nghe
đă hy sinh tại đèo Chư Pao. Những đêm đi ứng chiến nằm giữa nghĩa trang,
xẩm tối lén bắt cái loa lên ngọn cây kêu gọi các cán binh Cộng sản ra hàng,
vừa cất tiếng th́ pháo nổ liên hồi nên lệnh trên bảo phải im lặng. Mỗi
sáng ngủ dậy chia nhau một lon nước rửa mặt, nước luộc rau lang th́ dành
lại để pha cafê, uống vào cảm thấy vị đắng của lang và cafê ḥa với nhau
rất "đặc biệt". Thế mà chúng tôi quấn quít bên nhau, lo cho nhau từng
miếng ăn giấc ngủ. Có cơ hội th́ bộ chỉ huy gởi cho tờ báo, quyển sách ra
cho anh em cùng chia nhau đọc, thật vô cùng cảm động.
T ết năm đó, chúng tôi đón
tất niên khá đặc biệt, chúng tôi cho người liên lạc được với Quân y Sư
Đoàn xin được "an côn" chúng tôi pha "an côn" với nước lạnh làm thành rượu,
mà không phải chỉ có chúng tôi, hầu hết các buổi tiệc đón Xuân dă chiến
năm đó đều như vậy. Đêm giao thừa sáng rực với hỏa châu. Chúng tôi gồm
Viện, Tâm, Minh, Mậu, Khánh, Hinh.... các sĩ quan trẻ ngồi ngoài trời,
dưới ánh sáng hỏa châu, nhấp từng chén rượu "cồn" và kể cho nhau về những
ước vọng tương lai của ḿnh: tất cả đều là sĩ quan trừ bị, ai cũng ước ao
được sum họp cùng gia đ́nh vợ con. Ai cũng ước ao khi ḥa b́nh th́ tôi sẽ........thế
này tôi sẽ thế kia. Tất cả đều đơn sơ giản dị như những bữa cơm chiều
nghèo nàn, nhưng đầy ấp t́nh thương và lo lắng cho gia đ́nh vợ con.
C ó một điều đáng nhớ là
chính tại nơi tuyến lửa này, tôi được gắn lon Trung Úy: Đại Úy Đại đội
trưởng thay mặt Trung Tướng Tổng cục trưởng Tổng cục CTCT và đại diện
Thiếu Tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 20 CTCT đă gắn lon Trung Úy cho tôi.
Có sự hiện diện của cả vợ tôi và Bé Dung của tôi. Điều đó với tôi là một
chuyện hy hữu và c̣n hy hữu hơn là đêm hôm đó ông bạn Trung Úy quân tiếp
vụ của tôi đang tạm đóng quân trong nhà thờ không biết bằng cách nào mà
ông có được một chai rượu nho cở lớn loại 4 hay 5 lít, đựng trong cái giỏ
bằng mây hoăc tre ǵ đó, loại rượu đặc biệt cha dùng để làm lễ và nghe đâu
phải nhập từ ṭa thánh vatican. Ông Trung Úy bạn tôi rửa lon cho tôi bằng
chai rượu cực kỳ quí hiếm đó mà tôi nghĩ phải là một ân sũng vô cùng huyền
diệu mà tôi được hưởng trong lúc tất cả mọi người từ Úy đến Tá (dĩ nhiên
là tôi không biết mấy ông Tướng như thế nào) đều phải uống rượu "cồn" và
đang ước ao một chai bia lạnh để hâm nóng sự cô đơn, lạnh lẽo và đầy tử
khí nơi chiến trường Tây nguyên trong mùa hè đỏ lửa khi mùa Xuân đang mang
đến cho mọi người bao hy vọng tươi mát.
T hế rồi Hiệp định Paris
được kư kết, tưởng đâu những ước mộng đơn sơ đó của các bạn sĩ quan trẻ
của chúng tôi sắp thành và những kế hoạch hậu chiến chúng tôi được học tập
rất kỹ, để trong tương lai gần sẽ đi truyền lại cho các chiến sĩ, sửa soạn
tinh thần cho họ bước vào một kỷ nguyên mới ḥa b́nh, thịnh vượng đang
hiện dần trước mặt.
Thế nhưng, cuộc sống đâu có đơn giản như những tâm hồn non trẻ, trong
sáng hằng mơ ước. Ngày 8 tháng 3 1975, Cộng quân bắt đầu tấn công Đức Lập:
Đức Lập thất thủ. Ngày 10 tháng 3, Cộng quân bắt đầu tấn công Buôn mê
thuột và Buôn mê thuột bị bao vây. Trước đó 2 tháng, tôi được đưa về chỉ
huy hậu cứ cho đại đội (dĩ nhiên là cả với vợ con tôi), đợi sẽ đi học khóa
CTCT trung cấp để được lên Đại Úy (v́ theo qui chế mới cho quân đội trong
thời hậu chiến, sĩ quan từ cấp Trung Úy trở lên muốn lên một cấp phải đi
học một khóa tương ứng, c̣n muốn lên cấp Tá th́ h́nh như phải có Cử nhân 2
năm. Thú thật tôi không nhớ rơ, nhưng nghe đâu làm như vậy để tăng thêm
kiến thức và chuyên môn cho anh em sĩ quan và làm cho giá trị của mỗi cấp
bậc của sĩ quan thêm trân trọng và đáng quí hơn.
Đ ại đội của chúng tôi đóng
sát bên hông của Đại đội 23 trinh sát, nằm trong khuôn viên của Sư Đoàn
23. Buổi sáng ngày 12 tháng 3 năm đó, tôi thức dậy từ giao thông hào: hầm
chỉ huy đại đội vắng tanh: một số đă lén lút ra đi trước. Xác của Trung sĩ
nhất Phạm Văn Tuyến, văn pḥng trưởng của đại đội, bị tử thương trong đợt
pháo kích chiều hôm trước vẫn c̣n nằm đó, ngay trên bàn văn pḥng đại đội,
chờ ngày tạm yên để được mai táng. Ngày hôm đó, Cộng quân tiếp tục pháo
kích kinh khủng hơn, hầu hết là trực xạ bằng đại bác 122 ly. Văn pḥng Đại
đội chúng tôi lại ăn pháo một lần nữa, sụp hoàn toàn và xác của Tuyến
không biết ra sao? (người chết hai lần, thịt
xương nát tan-
Trịnh công Sơn). Chúng tôi tiếp tục ở giao
thông hào thêm một đêm nữa.
S áng hôm sau, Trung Úy H.
liên lạc với Bộ chỉ huy Sư Đoàn: không c̣n ai trả lời vô tuyến nữa. Bộ chỉ
huy hành quân h́nh như bị máy bay của ta bắn lầm và các sĩ quan chỉ huy đă
rút lui. Các đại đội yểm trợ gồm quân cụ, quân y...và cả đại đội anh dũng
23 trinh sát cũng đă bắt đầu rút chạy xuyên qua Chợ Nhỏ ngay bên hông đại
đội của chúng tôi. T́nh h́nh trở nên vô cùng tuyệt vọng, các anh em sĩ
quan c̣n lại chúng tôi bàn với anh em hạ sĩ quan và binh sĩ thay si-vin,
rút qua Chợ Nhỏ t́m đường về Trung đoàn 45 mà chúng tôi được biết lúc đó
c̣n chiến đấu, hay là nếu có cơ hội th́ theo đường rừng về Nha trang lúc
đó c̣n yên lành. Chúng tôi ra đến con suối (tôi quên tên) tính vượt qua
th́ thấy bên bờ kia xe tăng của Cộng quân đă giương súng chờ sẵn. Chúng
tôi thối lại, ngồi họp dưới cái nhà sàn và cùng nhau đem chôn tất cả giấy
tờ tùy thân ở đây hẹn ngày trở lại sẽ lấy. Các anh em tản nhau vào nhà dân,
lúc đó đă bỏ trống, để t́m dụng cụ chứa nước mang theo. Người th́ được
b́nh nhựa, người th́ được trái bầu khô mà anh em người Thượng thường dùng
để chứa nước.....
Chúng tôi đă vượt được qua nhiều trạm kiểm soát an lành, cho đến một
trạm khi viên Trung Úy Cộng quân giọng chính gốc người Bắc, phất tay cho
qua th́ tự nhiên kêu giật lại. Tôi, Trọng và Phùng đi trước, bàn với nhau
hăy từ từ xem sao, th́ ngay khi rất nhiều anh em binh sĩ, hạ sĩ quan và
gia đ́nh vợ con và một số sĩ quan tụ tập lại th́ một quả cối không biết từ
đâu phát nổ giữa đám đông. Ba anh em tôi cấm đầu chạy, cố hướng vào rừng
để thoát thân.
T rong cuộc tháo chạy này
tôi mất thêm hai Trung sĩ thân thiết của tôi nữa là Huỳnh Văn Trọng và
Nguyễn Thanh Phùng: Phùng trong lúc cùng tôi và Trọng t́m đường vào rừng
th́ gặp địch quân bắn xối xả ra. Phùng bị đạn nằm lại hay đă chạy lạc
hướng nào tôi không biết. C̣n Trọng và tôi ḅ theo một ruộng lang (Trọng
ḅ trước-nh́n Trọng ḅ kéo cái b́nh nước 2 lít phía sau nh́n như cái đuôi
làm tôi bật cười), tạt vào môt cái rừng chồi kế đó tạm nghỉ và quan sát
th́ một xe thiết giáp từ trong phố Buôn Mê Thuột chạy ra tính vào núi th́
bị bắn nên bỏ xe chạy thoát thân. Trời xui làm sao lại chạy ngang chỗ tôi
và Trọng (và môt người lính của sư đoàn 23 nữa) đang nằm sấp sau bụi tre
quan sát địch t́nh. Bọn lính Cộng sản truy kích theo, thấy 3 chúng tôi nằm
đó th́ xả súng. Trọng bị đạn xuyên từ họng ra lưng bật ngửa người ra chết
tất tưởi, tôi th́ bị thương ở chân phải, và sau đó th́ bị bắt. Anh lính Sư
đoàn 23 cơng tôi vào rừng giao cho viên sĩ quan chính trị của Cộng quân.
N gày trở về sum họp khi ḥa
b́nh lập lại không c̣n, và hầu hết sĩ quan đại đội chúng tôi đều kẻ trước
người sau cùng gặp nhau ở trại Drei-ling và sau đó trại Ea- súp (kể cả một
số nguời đă đi trước). Chúng tôi đă qua ít nhất là 6 trại trong rừng
thiêng nước độc Trường sơn trước khi về trại A 30 khi quân đội Cộng sản
giao chúng tôi cho công an năm 1979 để đi chiến đấu bên Căm-Pu-chia. Trong
tất cả hơn 7 trại chúng tôi đă qua, cuối cùng chỉ c̣n 65 anh em chúng tôi
mà theo chúng tôi phỏng đoán họ cho là thuộc diện ác ôn sổ đỏ (hầu hết
trong đó là CTCT, An ninh, T́nh báo, Cảnh sát đặc biệt, Nhảy dù....) khi
về đến sở trà Kateca Pleiku, rồi trại An Trường B́nh định; từ đó về Tổng
trại 5 và cuối cùng là trại A- 30. Trong 65 anh em chúng tôi đó, đâu hẳn
đă c̣n nguyện vẹn: Trung Úy cảnh sát Trần Ích trên đường di chuyển từ Ea-
súp lên Pleiku đă vượt tuyến chạy trốn không biết đă đi về đâu và những
ngày tháng ở Tổng trại 5 Ngân sơn (hay A- 30?) Trung Úy Vơ Tấn Tâm thuộc
Đại đội chúng tôi cũng đă bỏ ḿnh khi trên đường đi làm về, ch́m ghe bị
nước lũ cuốn đi. Mấy ngày sau, khi nước đă tạm rút cạn, chúng tôi đi t́m,
xác của Tâm nằm vắt giữa bụi tre bên gịng suối. Nh́n thân xác không
nguyên vẹn của Tâm ḷng anh em c̣n lại thêm năo nề.
T ết năm 1993, trong lúc ở
vùng kinh tế mới Đồng Ḅ, đang cúng giỗ ông bà và sửa soạn từ giă đi ra
nước ngoài, tôi ngồi nh́n những cuộn khói nhang đang tỏa vào hư không trầm
mặc, chợt nhớ những người bạn đă nằm xuống trong cuộc chiến và trong trại
giam, nhớ đến Tuyến đă chết hai lần, nhớ đến Trọng bật ngửa chết tất tưởi
trước mặt tôi, nhớ đến Phùng đă tạt vào rừng bị thương, đă mất hay c̣n
trôi dat về đâu, tôi bật khóc và làm được bài thơ, tuy không hay lắm nhưng
đầy những tiếng nấc nghẹn ngào:
Nhớ 1975
Thắp nén hương,
Nhớ Tuyến, Trọng, Phùng.
Tuyến ơi! Tuyến đă đi rồi.
Trọng ơi! rừng xác xơ chồi c̣n không?
Về
đâu hỡi Nguyễn Thanh Phùng?
Cơi người c̣n lại, ta cùng đắng cay
Thắp lên ngọn nến hôm nay,
Khói bay, hương tỏa ta say với đời.
Một ḿnh ta, một ḿnh trời!!!!
X in
tạ lỗi cùng các bạn đồng hương và độc giả, ngày Xuân mà tôi đă làm cho quí
vị không vui. Nhưng phải thú thật rằng nhân ngày Xuân, trong những giây
phút trang trọng nhất của một năm, tôi muốn dành những giây phút quí báu
nguyên trinh này để tưởng nhớ các bạn của tôi mà trong cuộc sống binh
nghiệp và trong gian khổ của tù đày, các bạn đó đă chia xẻ với tôi bao
giây phút tuyệt vời đầy ấp t́nh người, t́nh đồng đội thân thương và cả
những giây phút bi thảm nhất trong cuộc đời ḿnh. Các bạn cũng đă biểu lộ
một khí phách ngang tàng, một cuộc sống đầy lư tưởng trong sáng, và nhân
đây tôi cũng xin cầu chúc cho bà quả phụ Vơ Tấn Tâm, nhủ danh Lương Thị
Quít, nghe đâu cũng đă đến được Hoa Kỳ cùng mấy đứa con, được một cuộc
sống hạnh phúc an lành và các cháu được thành đạt, sung sướng và hănh diện
về người cha khí phách, tận tâm với gia đ́nh và đất nước, có một cuộc sống
mẫu mực xứng đáng như Trung Úy Vơ Tấn Tâm.
S au hết ước mong những anh
em nào trong số 65 "anh hùng Trường sơn bi thảm",
nếu có cơ duyên nào đó các bạn ghé mắt vào cái
website: www.ninh-hoa.com khiêm nhường và thân mật này th́ xin liên lạc với ḿnh
ở email address:
phamvdan05@yahoo.com để chúng ta có dịp hàn huyên những chuyện cũ.


Phạm
Văn
Nếp
Bút hiệu:
Phạm
Vi
Dân
Đầu năm
2006 - CA
|
|