|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
G à
chưa gáy sáng, ông Giáo đã dậy nấu nước uống trà, sớm hơn thường lệ. Ông
hình như trầm ngâm, ưu tư điều gì, xong bình trà nhỏ, ông ra thăm mấy chậu
cúc soi đèn bắt sâu và ốc ma, không siêng ốc ma ăn hết lá chưn, chậu cúc
sẽ thiếu sự hài hòa giữa hoa và lá, mất đẹp, sâu non có thể cắn phá ngọn,
cúc hư nụ thì coi như công cốc.
Đ ầu tháng chạp
những chậu cúc đã đơm nụ đầy, như những cái nút áo màu xanh, đủ cở. Nụ lớn
nhất có thể nở trước tết mươi ngày, nhưng chẳng hề gì, vì cúc vốn là loài
hoa lâu tàn, nếu không tưới nhiều phân hóa học, cả tháng hoa mới tàn, ông
Giáo chỉ cho bạn già như vậy. Năm nay ông sưu tầm được giống cúc trắng
bông to, cánh cong rất đẹp, tựa như đóa cúc trong tranh thủy mặc của Tàu.
Ông đang háo hức chờ xem nụ đầu tiên bung cánh, nhưng suốt tuần nay lòng
ông buồn quá vì cái tin bà Ba nhồng ở làng trên cậy mai mối xin cưới con
bé Sáu nhà ông. Bà đã cậy đến người thứ tư mà ông vẫn không đồng ý gặp mặt,
vì ông giáo Cự ở làng bên đã cho ông biết bà Ba Nhồng là người mạnh mẽ và
lý sự, còn cậu lớn là con cầu tự. Bấy nhiêu đó đủ làm ông choáng váng, lo
sợ cho con bé Sáu yếu đuối và nhạy cảm. Thằng rể vốn là con cầu tự sẽ làm
con gái ông khổ thôi. Ông kêu con bé Sáu lên hỏi thực hư về gia đình bà Ba
Nhồng và tỏ thái độ phản đối cuộc hôn nhơn này thì con bé Sáu đã nhả ra
một câu mà ông thấy rõ mười mươi là nó rút ra từ tiểu thuyết " Tình yêu
thực sự sẽ cảm hóa được con người chớ ba ". Tái tim ông co rút, ằng khinh
nghiệm sống, linh cảm ông mách bảo rồi con gái ông sẽ khổ vì đứa con cầu
tự này. Tuy im lặng nhưng ông cương quyết tỏ thái độ dứt khoát ông không
tiếp bất cứ mai mối nào. Lòng rối như tơ, ông mất hứng với những chậu cúc
đã chăm sóc từ ba tháng qua.
$ $
$
N gày
27 tháng chạp, ở đoạn đường ngắn nhà ông Giáo chộn rộn hẳn, sân nhà nào
cũng ngổn ngang bàn ghế, đồ thờ, chưn đèn... Đám con nít được huy động
tham gia lau dọn, ông Giáo ngồi vót những thanh tre để cột vào những cành
cúc tạo dáng tròn đẹp cho chậu hoa. Ông Giáo thích cúc hơn mai vì mai khó
chăm, không ra hoa đúng ý ông và hình như thổ nhưỡng ở đây không thích hợp
với cây mai trồng chậu, vả lại trong sân để mươi chậu cúc vàng thì tết
hiện ra mồn một. Ông nói với lũ trẻ, ông nội thích bông cúc lắm vì cúc là
loài hoa bình dị, đẹp mà kín đáo cũng được chọn là hoa của người quân tử.
Tỉa tót, ngắm nghía những chậu cúc, mấy lần ngước lên ông đều thấy một bà
mặc áo dài nâu, đầu đội nón Gò găng đặc trưng của miền ngoài, tay xách giỏ
trầu nho nhỏ, tay cầm một cành mai, ngập ngừng đi lại nghiêng ngó như tìm
ai. Thấy ông Giáo vừa ngẩng lên, người đàn bà ngừng lại và hỏi:
- Thưa ông, chỉ
dùm tui nhà ông Giáo....
- ... Là tui
đây... nhưng qua hết khúc cua này còn có ông Giáo...
Người đàn bà áo
dài nâu vội nói:
- Dạ đúng rồi...
vậy ông là ông Giáo...
- Mời chị vào
nhà. Chị đây là ....
M iệng nhai trầu
bỏm bẻm, dáng điệu bình tĩnh, người đàn bà nhanh bước đã vào đến thềm nhà.
Tình thế thật khó xử vì bà giáo đi chợ sắm tết chưa về, ông bối rối và
ngạc nhiên tự hỏi " người đàn bà này là ai ? Ở đâu tới ? " Thấy cung cách
lạ quá, không biết có liên quan gì tới chuyện cưới xin ? Ông hơi yên tâm
vì ngoài cành mai ra còn chẳng thấy trầu rượu gì, ông gọi to ra sau nhà để
che bớt lúng túng.
- Con Ba, con Năm đâu ! Pha bình trà cho ba.
N hánh mai để dựa
tường, người đàn bà thong thả ngồi xuống ghế và mở đầu câu chuyện làm ông
Giáo chưng hửng.
- Ông Giáo trồng cúc khéo quá ! Thấy bông cúc trắng tui nhớ ông ngoại của
tui. Vừa xỉa cục thuốc kéo từ bên trái qua bên phải hàm răng bà nói tiếp,
ông ngoại tui là quan Thị độc, tui mất mẹ sớm nên về ở với ông để học hành,
ông rất thích mai và cúc, sinh thời ông thường ngâm thơ, tui còn nhớ...
Thân
gầy đẫm gió cùng sương
Đông qua, xuân lại mang hương cho đời...
Ông Giáo ngồi nghe như bị hớp hồn, không kịp phản ứng
gì, đã bị người đàn bà hút vào câu chuyện không đâu. Người đàn bà vừa nhai
trầu vừa kể tiếp câu chuyện dở dang. Khi ông tui đến nơi này định mở đất
rồi ở luôn, nhưng bị bệnh vì sơn lam chướng khí, đành đưa về quê rồi mất,
tui thành gia thất ở lại lập nghiệp làng trên, khi sanh đứa con trai tui
mừng quá, xin người bạn được cây mai quí về trồng cạnh sân để làm kỷ niệm....
Đến đây ông Giáo đã đoán được người đàn bà này là ai rồi và đứa con trai
bà nhắc tới đích thị là thằng " con cầu tự " định cưới con bé Sáu nhà ông
đây. Sự phát hiện quá bất ngờ, khiến ông hoảng hốt, không nghĩ ra được ý
gì trong lúc này.
Người đàn bà cúi xuống, lấy chiếc khăn tay che miệng
nhổ bả trầu vào cái lon nhỏ mang theo trong giỏ, rồi nói tiếp, cả làng
trên chỉ có hai cây mai quí nhất, cây mai của ông Tài bị ngâm nước bạc
trong trận lụt năm kia ngâm lâu quá nên chết rồi, còn lại cây mai của tui
rất đẹp ông Giáo à... Lúc này ông Giáo mới mở lời được...
- Có nhiều loại mai... thế... mai nhà là giống gì ?
- Tui cũng không rõ là mai núi hay mai biển, chỉ biết
là hoa nở lâu tàn và rất thơm nên tự đặt tên Hương mai... Tui nghe nói ông
Giáo đây trồng trọt rất khéo nên hôm nay cưa một nhánh biếu ông chưng ba
ngày tết, rồi ông xem thử đó là lọai mai gì ?
Ba Tàu dưới chợ lên mua mà tui không bán... Hoa quí
không có giá ông Giáo à...! Bà nói thật chậm rãi như đã nghiền ngẫm ý nghĩ
đó từ rất lâu. Ông Giáo thấy người đàn bà này thú vị quá và câu chuyện mới
hay làm sao !
- Vậy chị đây là...
Người đàn bà đột ngột đứng lên. Xin lỗi ông Giáo, tui
là má thằng Tường ở làng trên, cũng vì thương con mà chịu lỗi đường đột
tới nhà ông, mượn nhánh mai để hỏi ông một câu cho thỏa lòng,vì sao tui
cậy bốn mai xin cưới con gái ông mà ông từ chối, hôm nay có điều gì không
ưng ông cứ nói ra ...
Lòng ông Giáo đang suy tính về món lễ vật bất ngờ. Nếu
là trầu cau thì coi như mọi việc đã rồi, còn nhành mai thì nhận hay không
đây ? Chẳng lẽ từ chối một cành hoa được tặng kèm câu chuyện hay như vậy,
mà hoa thì có liên quan gì đến chuyện hôn sự ! Chưa ai lên tiếng thì ông
vội gì,ôi ! còn rộng đường tính mà. Khách ra về mà ông còn bần thần, người
đàn bà đội nón Gò găng và nhánh hương mai đã làm phai lạt ý nghĩ về bà mẹ
chồng khắc nghiệt, mà lâu nay ông chỉ tưởng tượng theo lời đồn thổi. Ông
tự tay đốt gốc mai và ngâm nước.
Chiều 30 tết, chỉ trên đoạn đường ngắn mà có tới mấy
đống rác to được đốt lên, khói un mù mịt, mâm cơm cúng ông bà cũng là mâm
cơm cuối cùng trong năm, cả nhà ăn uống rồi dọn dẹp để chưng bông quả ngày
tết, đón mừng năm mới, đám con gái nhà ông rất được việc vào những dịp lễ
tết, ông phân công rạch ròi:
- Con Ba chạy vòng ngoài cho má...
- Con Sáu phụ chưng bông với ba, lo đèn nhang bàn thờ,
đèn nhang cúng giao thừa...
Năm nay chỗ để chậu cúc trong phòng khách được cành mai
thế chỗ. Bé Sáu ngắm nghía nhánh mai đã bung rất nhiều hoa mà không dám
khen vì sợ ông Giáo mất vui, bởi ai cũng biết đó là hoa của nhà "người ta
" tặng có dụng ý.
Ông Giáo cười tủm tỉm, nhánh mai này ưng ý ông quá,
cành to cứng cáp, tỏa đều cân xứng, cành giữa vút cao và dày bông, cánh
hoa thuôn dài cong nhẹ, màu vàng rất sáng, đặc biệt là mùi thơm, không
nồng nhưng lan tỏa trong mọi ngóc nghách của phòng khách. Đêm giao thừa
ông Giáo ngồi uống trà, đếm xem mai nở bao nhiêu bông, lật sách tử vi coi
tuổi con cái trong nhà chợt ngẩng lên nói một mình " thôi số trời đã định
". Sáng ra ông Giáo nói với bà giáo - Xong ba ngày tết, tui với bà qua
làng trên xin giống hương mai về trồng bà ơi !
$ $
$
Bà Ba nhồng bệnh nặng phải nằm bệnh viện dài ngày, các
con chia thời gian nuôi bệnh, một đêm Bé Sáu choàng dậy vì nghe tiếng khóc
của mẹ chồng rất lạ, mười tám năm làm dâu có thấy bà khóc bao giờ đâu !Tiếng
nức nở làm bé Sáu gai cả sống lưng, giữa những giọt nước mắt lăn nhòe
nhọet trên khuôn mặt ốm nhăn nheo là câu chuyện tình của cậu học trò xứ
Quảng và cô cháu mồ côi của quan Thị độc, cậu học trò đi theo kháng chiến,
không lời từ biệt chỉ gởi lại bài thơ kèm nhánh mai, gài ở cửa sổ phòng
người yêu để tạ lỗi Bà đã đọc nguyên bài thơ cho con dâu nghe, sau hơn sáu
mươi năm (hai câu thơ bà đọc cho ông Giáo nghe nằm trong bài thơ này ).
Cậu học trò hy sinh năm nào không rõ nhưng lúc bà sanh con trai mới biết
tin từ quê đưa vào. Có lẽ đó là lý do để bà dành một cái tình quá sâu đậm
cho cây hương mai. Điều Bé Sáu thắc mắc nhất là câu chuyện đó bà chỉ duy
nhất kể cho cô nghe, chớ không phải là các con gái của bà. Khi nghe cô kể
lại, chị Hai và chị Ba nói bà vốn thích thơ, đau ốm nằm lâu ngày sanh ra
hoang tưởng thế thôi.
Bà Ba Nhồng mất một tháng sau đó, mùa xuân cuối của đời
bà cây hương mai không nở hoa, sau đó từ từ tàn lụi.
Trên đời có muôn ngàn hoa đẹp, nhưng đóa hoa dành cho
tình yêu mãi là đóa hoa đẹp vĩnh cửu.
Để nhớ những mùa xuân rất cũ.

Huỳnh-Trịnh-Tuyết-Hoa
Tháng chạp -2006-
---š
{ › ---

|
|