Chuyển thể từ một chuyện cổ tích của
Đan
Mạch

NHÂN VẬT:
Cô gái xinh
đẹp
Bà mẹ
Vú già
Hoàng tử
2 lính hầu
Màn 1
Cảnh phòng
khách một gia đình trung lưu ở nông thôn.
Bà mẹ đang ngồi
đan áo thì cửa mở tung.Cô gái chạy ào vào trên tay ôm một bó hoa lys.
Cô gái: Con
chào mẹ a. Sáng nay trời thật đẹp, hoa lys nở đầy vườn.
Bà mẹ: Này con,
con đã lớn rồi đấy, bao giờ con mới chịu ở nhà học thêu thùa, may vá, học
nấu nướng. Nếu suốt ngày con cứ đàn hát, vẽ tranh, chạy nhảy ngoài vườn
rồi chui vào phòng riêng đọc sách thì chẳng có chàng trai nào chịu cưới
con đâu.
Cô gái bỏ bó
hoa xuống bàn, chạy lại sau lưng mẹ. Vòng tay ôm lấy cổ mẹ cô cười vang và
nói:
- Nhưng nếu con
làm vợ hoàng tử thì sẽ có người hầu làm tất cả mọi chuyện mẹ ạ
Bà mẹ: Thôi đi,
con đừng mơ mộng vớ vẩn. Bây giờ mẹ phải đi chợ. Con ở nhà đan giúp mẹ cho
xong thân áo này.
(bà mẹ đứng dậy,
trao chiếc áo đang đan dở cho cô gái rồi bước ra ngoài)
Cô gái ngồi
xuống đan áo nhưng ít phút sau cô gọi lớn:
- U già ơi
U già xuất hiện.
Cô gái ấn u già ngồi xuống:
- U đan giúp
cháu đi. Đan nhanh lên đấy kẻo mẹ về lại mắng cháu.
Rồi cô gái ngồi
xuống cạnh u già:
- Này u già, mẹ
cháu bảo rồi chẳng ai thèm cưới cháu đâu !!
U già:
- Cô xinh và
đáng yêu lắm. Nếu là hoàng tử, tôi sẽ chọn cô.
Cửa bỗng mở, bà
mẹ bước vào
- Này con gái
yêu của mẹ, Hoàng tử sắp đến làng ta để chọn vợ. Nhưng sẽ không có chiếc
giày bé xíu nào cho con thử đôi chân bé nhỏ xinh đẹp của con đâu. Hoàng tử
sẽ chọn cô gái nào đảm đang, khéo tay có tấm vải dệt mà hoàng tử ưng ý
nhất. Mẹ đã bảo mà. Con chẳng chuẩn bị gì cả. Ngày mai đã hết thời hạn nộp
vải và các cô gái trong làng đều đã chuẩn bị xong.
Cô gái cuối đầu
buồn bả.
Bỗng u già bỏ
chiếc áo đang đan xuống đứng dậy.
- Thuở còn con
gái tôi đã dệt cho mình một tấm vải, chuẩn bị cho ngày lấy chồng. Nhưng
cho đến nay tôi vẫn chưa có dịp dùng đến. Tôi xin tặng tấm vải ấy cho cô
chủ.
Cô gái chạy đến
ôm lấy u già:
- U ơi, u tốt
với con quá.
Màn hạ
Màn 2
Cảnh phòng
khách nhà cô gái
Bà mẹ vẫn ngồi
đan áo, U già đang lau cửa sổ.
Bà mẹ:
- Từ ngày vào
cung, con gái ta chưa một lần về thăm, ta nhớ và lo lắng cho nó quá.
U già:
- Tôi tin rằng
mọi sự đang tốt đẹp đấy.
Cửa mở. Cô gái
sang trọng trong chiêc áo công nương bước vào.
- Chào mẹ, chào
u con nhớ cả nhà quá.
Cô gái chạy lại
ôm hôn mẹ và u già.
Bà mẹ:
-Con vẫn bình
yên đấy chứ
Cô gái:
- Vâng, con rất
hạnh phúc. Hoàng tử rất tốt với con mẹ a. Nhưng con đang gặp khó khăn mẹ
ạ.
Bà mẹ
- Con cứ nói.
Cô gái:
- Sắp đến sinh
nhật hoàng hậu. Hoàng tử cho đặt một khung cửi trong dinh của con để con
tự dệt một tấm vải tặng Hoàng hậu...Con xin mẹ cho u già vào cung ở với
con. Khi Hoàng tử đi vắng u sẽ giúp con dệt tấm vải. Con hứa nhân dịp này
sẽ học cách dệt, con sẽ cố mẹ ạ.
U già:
- Thưa bà, xin
bà cho phép tôi vào cung với công nương.
Cô gái chạy lại
ôm lấy u già
- U ơi u tốt
với cháu quá
Màn hạ
Màn 3
Cảnh dinh thự
của hoàng tử. Một khung cửi được đặt phía sau.
Cô gái đang cắm
những bông hoa vào một bình hoa.
Hoàng tử bước
vào:
- Công nương
xinh đẹp của ta. Hôm nay ta đi săn. Chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật
của hoàng hậu. Ta biết hoàng hậu sẽ rất vui khi nhận được quà tặng của
nàng. Nàng hãy cố lên nhé
Cô gái:
- Thưa vâng.
Chúc hoàng tử một chuyến săn may mắn.
Hoàng tử hôn vợ
rồi đi ra.
Cô gái đi vào
trong.
U già xuất hiện.
Bà cặm cụi ngồi dệt bên khung cửi
Bỗng hoàng tử
bước vào;
- Công nương ơi,
hôm nay con ngựa của ta bị ốm. Ta phải bỏ dở chuyến đi săn thôi.
Hoàng tử dừng
nói nhìn chằm chằm vào u gia đang rất sợ hãi:
- Bà là ai?
u già quì xuống
trước mặt hoàng tử
- Xin tha tội
cho thần dân. Thần dân là u già của công chúa. Hoàng tử:
- Này bà phải
nói thật, nếu không ta sẽ giết chết bà. Ai đã dệt tất cả những tấm vải cho
công nương ?
U già:
- Chính tôi ạ.
Cô gái bước ra
sân khấu quì xuống cạnh u già:
- Tất cả lỗi là
do em xin hoàng tử tha tội cho u già.
Bỗng hoàng tử
nhìn u già rồi hỏi:
- Này bà lão,
sao môi bà dày thế?
U già:
- Tôi suốt đời
phải dùng môi để xe sợi
Hoàng tử:
- Sao bàn chân
bà to thế ?
U già:
- Tôi cả đời
phải đạp khung cửi
Hoàng tử:
- Sao bàn tay
bà nhăn nheo, vẹo vọ thế ?
U già:
-Tôi đưa thoi,
giặt vải biết bao năm rồi.
Hoàng tử:
- Thật khủng
khiếp, quan đâu? Đưa bà lão này đi khuất mắt ta.
Nâng cô gái dậy
hoàng tử nói:
- Từ nay ta cấm
nàng đụng tới khung cửi đấy
Rồi hoàng tử ôm vợ vào lòng như sợ
nàng tan biến theo....u già.
Màn hạ
Người viết thành kịch
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Ninh Hòa mùa
xuân 2007
