|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
H ôm nay là ngày
trọng đại của em tôi, đó là ngày mà em tôi phải trình diễn trước các cô
giáo, gia đình và bạn bè để được ra trường múa Ấn Độ.

T ôi tôn trọng và
thương mến em tôi nhiều nhưng sự việc em tôi thích làm tôi không thể hiểu
được. Tôi thường ngủ gục ngay tức khắc mỗi khi có dịp nhìn em tôi múa.
Nhưng bây giờ tôi phải ngồi trong Hội Trường này để coi em tôi trình diễn
ba giờ đồng hồ liên tục, tôi tưởng tượng có thể tôi sẽ cứng đơ người ra,
ngay lúc em tôi múa xong. Kiểu múa này gọi là Bharathanatyam, loại múa cổ
truyền của miền Nam Ấn Độ mà em tôi đã học chín năm, khoảng nửa số tuổi
của cô nàng.
Tôi dám cá chắc khoảng nửa khán thính giả ở đây chưa
bao giờ nghe biết kiểu múa này. Em tôi thích học và làm những thứ người
khác ít làm, vì vậy mọi người chú tâm mỗi khi cô nàng bước ra sân khấu.

Đối với âm nhạc, em tôi có thể sử dụng được tám loại
nhạc cụ, ba trong số tám nhạc cụ tôi chưa bao giờ nghe, đó là đờn tì bà,
đờn tranh, và đờn cò xuất xứ từ Đông Nam Châu Á. Em tôi tập dượt mỗi tối,
nhưng tôi không hiểu gì về nhạc Việt Nam và nhạc Tàu. Tôi thường hỏi em
tôi tại sao không hoạt đông bình thường như chơi đá banh hoặc chơi nhạc cụ
thông dụng như thổi sáo. Thường thì cô ta làm lơ hoặc trả lời là em không
thích những hoạt động thông thường đó.
B ây giờ khán giả
đã đầy Hội trường, tôi ao ước làm sao tôi có thể trình diễn trước hàng
trăm khán giả hôm nay. Tôi tự hỏi tại sao em tôi lúc nào cũng có nhiều
người thưởng thức mỗi khi cô ta trình diễn.
Mỗi lần có dịp cùng em tôi đi ra ngoài như đi mua sắm,
đi ăn hoặc xem phim, tôi cảm thấy hãnh diện bên cạnh em tôi. Cô ta thường
được nhiều quà trong dịp lễ Noel. Thường cô ta là một trong những đề tài
mà ba má tôi kể cho bạn bè nghe trong những buổi tiệc, chỉ cần nghe sơ qua
tôi hiểu ngay ba má tôi hài lòng và mãn nguyện về em gái tôi.
Cuối cùng ánh đèn Hội trường mờ dần và tối hẳn. Màn sân
khấu từ từ được kéo ra. Âm nhạc xoáy tai không quen thuộc trổi lên gồm
violin, trống và những nhạc cụ cổ truyền Ấn độ cùng 1 cô ca sĩ. Và đây rồi,
em tôi từ bên hông sân khấu múa ra và ánh đèn chiếu theo từng sự chuyển
động của em tôi. Cô ta bắt đầu nhịp chân, càng lúc càng mạnh hơn theo nhịp
điệu của nhạc. Cô ta diễn tả từ khuôn mặt đến tay, chân, mỗi động tác đều
có ý nghĩa của nó như vui, buồn, giận, e lệ, làm duyên…vv..

E m tôi đã thu hút
tất cả khán giả. Tôi đảo mắt nhìn quanh Hội trường xem có ai không thích
như tôi không nhưng mọi người im lặng thưởng thức. Vì vậy tôi chỉ còn cách
ngồi dựa ra sau xem em tôi trình diễn. Từ cái nhìn đó tôi khám phá ra có
cái gì hay hay và khác biệt, cho nên tự nhiên mắt tôi không rời em tôi
theo từng điệu múa của cô ta. Theo ánh đèn tôi nhìn thấy trán bóng lưỡng,
những giọt mồ hôi chảy xuống mặt và em tôi diễn tả theo lời ca và điệu
nhạc.
T ôi đi đến kết
luận: những gì em tôi học
bấy lâu nay là cho ngày hôm nay.
Sau cùng em tôi hoàn tất trình diễn, khán giả đứng dậy
vỗ tay hoan nghênh mà tôi có thể nghe được từ cuối ghế của Hội trường. Tôi
nhìn em tôi và cô nàng nháy mắt tôi. Sau đó quay ngó ba má tôi, tôi thấy
những giọt nước mắt chảy xuống mặt 2 đấng sanh thành. Cuối cùng em tôi tốt
nghiệp sau chín năm dài học tập.

T ừ giây phút đó,
tôi rất hãnh diện những việc làm của em tôi. Cô ta có năng khiếu trong mọi
phương diện, ước gì tôi được như em tôi. Một tuần lễ 7 ngày rất khó cho cô
nàng có thời giờ đi ăn hay mua sắm với tôi như trước đây. Ngoài năm ngày
đi học, cô ta tiếp tục đi múa 2 lần 1 tuần, mỗi lần 3 hoặc 4 giờ ở
Minneapolis, hai giờ học Pháp văn, và hai lần một tuần học nhạc ở
Northfield. Ba tôi phải lái xe cả trăm dặm một tuần để đưa em tôi đến
những lớp học đó; dĩ nhiên là ba tôi phải ngồi chờ ngoài xe với thời tiết
cực lạnh của xứ lạnh muôn thuở này.
Bây giờ em tôi là thành viên của Ragamala Music and
Dance Theater của người Ấn Độ. Cô ta đi biểu diễn khắp nước Mỹ vào mùa Hè
và đôi khi trong niên khóa học. Cô ta trình diễn mọi nơi ở Twin City trong
8 năm qua như Festival of Nations, the State Fair, the Dragon Festival and
the Lynlake Festival…vv..
E m tôi thường hoạt
cho Cộng đồng Việt Nam, Việt Nam Center trong những ngày lễ như Tết, giỗ
Tổ Hùng Vương..vv….Cô ta đã được phỏng vấn lên TV và những tờ báo như
Asian American Press, the Little Saigon News and Star Tribune.
D o đó tôi rất hãnh
diện mà nói rằng: không
có ai có được nhiều tài năng như em tôi.
Nguyễn
Dzuy
Nam

Bản Anh Ngữ:
My sister
T oday is my little
sister’s big day. She’s about to graduate from her dance school by giving
a solo performance in front of her teachers, family and friends.
I respect and love my sister, but I can’t stand the
things that she does. I have seen my sister dance before and it puts me to
sleep in half a second. And now, I have to sit in this auditorium to watch
her dance for three hours. By the time she finishes, I will be pertrified
and become mute. This dance style that she has been learning for nine
years, about half of her life, is called Bharatanatyam. It’s a strange
classical dance style from Southern India from what I’ve heard.
I bet half of the audience here have never heard of it.
My sister does the most unsual things, and she gets so much attention from
everybody.
She plays eight different instruments, and three of
them of which I have never heard. They are called the pipa, zither, and
erhu. They come from South Eastern Asia. Every night, she would pratice
them and I can’t stand listening to Vietnamese and Chinese musics. I
always ask my sister how come she doesn’t want to do normal things like
play soccer, or play any well-known instruments such as flute. I always
get two responses from her, either she ignores me, or she says that she
doesn’t like to do those "normal" activities.
The auditorium is now jam-packed with all these people
that my sister will hypnotize with her dancing tonight. I think of how I
wish I could perform in front of this audience. How come my sister always
get the most people to come to her shows. I can’t stand her popularity.
Every time I go hang out with her, she always has to
have the most attention. She sees about five different people that she
knows each time we go shopping, go eat, or go to the movies. Every
Christmas, my sister always get the most presents. When we have family
parties, mom and dad would often brag about her to their friends. Just by
hearing what they say about her, I can tell that they are proud of her.
The lights of the auditorium finally starts to get
dimmer. The show is about to begin. The painful, head-aching music starts,
and there comes my sister dancing her way out to the spotlight. The
nauseating music becomes more intense, and my sister starts to beat her
feet even harder with the rhythm of the music.
S he dances
expressively and seem to have captured all the eyes of the audience. I
look around the auditorium to see if any one was as bored as I was, but
every one seemed to be so interested. I sit back to try to watch her, but
this time I notice something different about my viewing. I look at my
sister and I couldn’t take my eyes off her. I noticed the tiny, little
sweat drops running down her face, the spotlight bearing at her shiny
forehead, and her expressively body movements to the music. I start to
realize that she has worked for this day. She has finally graduated from
her dance school after nine fastidious years. At that moment of my
realization, my sister was done, and the audience stood tall in their feet
and started to applaud. I look at my sister and notice that she winked at
me. I then glance over to my parents and saw the tears start to run down
their faces. There was a huge cheer that could be heard miles away. My
sister stood their on stage as if she were some famous rock star bowling
in front of her crazed fans.
I could tell that
she was very relieved to
have graduated from her dance school.
From that moment, I felt proud of all my sister’s
accomplishments. She is so talented in everything that she does that I
wish I were her. She has such a busy life that she rarely has time to
spend with me anymore. Her schedule is so hectic in a typical week.
Despite of going to school for five days a week, she still continues to
dance two nights a week for three to four hours in Minneapolis, French
lessons for two hours in Minneapolis, and music lessons for two nights a
week for one or two hours in Northfield. My dad has to drive about one
hundred miles a week to take her to all these classes. During the winter
months many times my dad waits in the car in frigid cold weather.
K imloan has now
become a company member of the profesional dance group called Ragamala
Music and Dance Theater. She gets to tour with them around the U.S. during
the summer, and sometimes during the school year. She has performed dance
and music almost all over the Twin Cities for the past ten years that
includes the Festival of Nations, the State Fair, the Dragon Festival, the
Lynlake Festival, the VietNam Center and much more.I think that my sister
is becoming very well-known in the Vietnamese Community around the Twin
Cities because she has performed for huge celebration including the Tet
celebration in Minneapolis. She gets so much publicity because she has
been on TV, and the newspaper such as the Asian American Press, the Little
Saigon News, and Star Tribune.
Now, I am so proud to say that
no one is as talented as
my sister.

Nguyen
Dzuy
Nam
---š
{ › ---

|
|