|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
C ách đây khoảng hơn hai năm, một số
chuyện lộn xộn xảy ra trong sở có liên hệ dến việc làm và trách nhiệm của
tôi. Với những phản ứng thẳng thắn và nóng nảy, tôi không ngờ đã làm một
số người ghét bỏ, tìm cách trả đũa và chèn ép. Lúc ấy tôi vô cùng khổ sở,
tâm hồn bất ổn, căng thẳng, rối rắm, tuyệt vọng. Lòng tự tin hầu như biến
mất. Tôi luôn tự trách mình vì sợ thiên hạ chê bai, hiểu lầm. Tất cả đã
ảnh hưởng đến sức khỏe, đời sống gia đình và khả năng làm việc của tôi.
Tôi nghĩ tôi đã thành một con người tồi tệ!
T heo lời khuyên
của vài người thân, tôi đi gặp cố vấn tâm lý với hy vọng họ giúp tôi gỡ
rối những u uẩn, bồn chồn. Nhưng sau lần đó, tôi không trở lại nữa vì tôi
thấy họ không thể giúp gì cho tôi cả. Những lời "gỡ rối tơ lòng" của họ
không có gì lạ và có vẻ chung chung. Tôi muốn tự mình tìm lấy con đường
đưa đến bình an trong tâm hồn trước khi phải nhờ đến bác sĩ chuyên môn và
thuốc men trị liệu như trường hợp của mẹ tôi trước đây.
M ỗi lần nghĩ đến
bà, tôi thấy buồn và chua xót. Bà qua đời hơn một năm nay trong viện dưỡng
lão, nơi bà đã sống những năm tháng dài vô vị và hờ hững. Bà không còn nhớ,
không còn biết gì nhiều. Chứng bệnh trầm cảm (depression) từ lâu đời và
những phản ứng phụ của thuốc men chữa trị đã biến mẹ tôi thành một bà lão
không hồn, nằm bất động trên giường hay ngồi gục đầu lặng lẽ trên chiếc xe
lăn đặt trước cửa phòng trong viện.
C uộc đời mẹ tôi
hầu như luôn luôn gắn liền với sự bất an, lo lắng và nghịch cành. Bà đã
phấn đấu đến tột cùng để đưa gia đình vượt qua biết bao sóng gió, trở ngại
nhưng bà đã thất bại với chính bà. Tôi nhớ ngay lúc con cái còn nhỏ, chứng
đau bụng đã triền miên âm ỉ làm khổ bà, không thuốc nào chữa khỏi. Thuở ấy
ở Việt Nam, mấy ai thấy đó như là dấu hiệu đáng ngại của một tâm hồn rời
rã, muộn phiền? Tôi không muốn đi lại con đường tự hủy hoại như mẹ tôi, để
cuối cùng thân tàn héo úa trong bệnh viện hay nhà dưỡng lão.
T hế rồi một buổi
sáng, thấy tôi phờ phạt sau một đêm không ngủ, chồng tôi khuyên tôi nên
vào chùa gặp bạn bè trò chuyện cho khuây khỏa, tránh suy tưởng những
chuyện không đâu. Ý đó làm tôi nhớ tới nhóm thiền trong chùa Phật Ân. Tôi
nghĩ Thiền là một cách giúp mình tịnh tâm, giải tỏa ưu phiền. Tôi liền gọi
điện thoại cho chị Nga Nita Truitner nói rõ ý muốn. Chị đã sốt sắng đưa
tôi lên lầu trên của chùa để hướng dẩn và ngồi thiền chung với tôi ngay
hôm đó. Lối thiền của chị là Thiền Minh Sát, cách thiền căn bản và chinh
yếu của Phật giáo nguyên thủy; mục đích tối hậu là loại trừ những vẩn đục
trong lòng để có được sự bình an, tĩnh lặng.
V ề nhà, tôi cố
gắng ngồi thiền nhưng khó quá, vì tâm tôi còn vướng mắc, đứng ngồi không
yên, lúc nào cũng thấy có một cái gì không ổn. Tôi cần phải tìm hiểu tận
cội rễ tại sao mình có một trạng thái bất an như vậy? Hiểu được điều này
chị Nga đưa cho tôi sảch nói về Đức Phật và Phật pháp nguyên thủy trong
thư viện của chùa. Tôi còn nhớ đó là một quyển sách dày, được viết từ thời
xa xưa.
Tôi như người đang cơn đói, không phải đói miếng ăn mà
là đói đọc, bất cứ sách gì, để lục lọi, tìm hiểu tâm linh của mình. Chị
Nga đã giúp tôi chọn đúng những gì tôi cần. "The purpose of studying
Buddhism is not study Buddhism, but to study ourselves." [Shunryu Suzuki
"Zen Mind, Beginner’s mind"]. Đây là một trong những câu của các danh sư
mà chị Nga gởi cho nhóm thiền của chị qua e-mail. Thật quả đúng như trường
hợp của tôi.
C ũng có vài điểm
trong sách tôi không hiểu lắm, nhưng nói chung, nó đã ảnh hưởng đến tôi
nhiều. Lắm chỗ một lời Phật dạy cứ lập đi lập lại:” này hởi tỳ kheo, này
hởi tỳ kheo, nầy hởi...”. Tôi vẫn đọc không chán. Nó như những tiếng vang,
tiếp tục dội mạnh vào lòng tôi. Sau đó tôi đọc thêm một số sách và nghe
băng giảng của vài thầy; nhờ vậy mà có dịp làm quen với mấy chữ:
Vô thường (impermanence),
Vô ngã (non self),
Không (emptiness) và
Nhân Duyên Sinh (the law of
causality).
N ghĩ lại mà mắc cở,
lúc trước tôi thường nói tôi theo đạo Phật mà thật ra tôi có hiểu gì về
đạo đâu? Sách Phật cũng có trong nhà mà chẳng bao giờ đụng tới. Cái biết
của tôi hiện nay vẫn còn kém cỏi, nông cạn. Tuy nhiên, nó đã giúp tôi tìm
lại sự bình an trong tâm hồn. Tôi thấy rõ hơn rằng đời là vô thường, vạn
vật kể cả bản thân và tâm thức của mỗi chúng ta cũng biến chuyển, thay đổi
không ngừng. Câu thơ của Thiền sư Vạn Hạnh:
“Cuộc đời như áng mây bay;
trăm năm như cái nhướng mày đó thôi”
bây giờ đọc lên tôi thấy nó có nhiều ý nghĩa hơn trước.
Con người không ai thoát khỏi vòng "sinh lão bệnh tử"
cùng với những khổ đau về tâm lý như cô đơn, thất vọng, giận dữ…Rồi tấm
thân vô ngã tạm bợ, đến rồi đi, cát bụi trở về với cát bụi. Trong vũ trụ
này, không có gì mất mà cũng không có gì là vĩnh viễn. Cái nhân và duyên
đã đưa đẩy sự hình thành của mọi điều, mọi vật. Còn duyên thì hợp, hết
duyên thì tan, cũng giống như các đám mây trên trời xanh khi đến khi đi.
Có mà không, không mà có.
T rong cuốn “Nghĩ
Từ Trái Tim“, tác gỉả Đỗ Hồng Ngọc đã có lý khi viết, "Nỗi
khổ của con người là do cái ngã của mỗi cá nhân lớn quá. Cái gì cũng của
tôi, cho tôi…nên bám víu, lại luôn nghĩ rằng cái của tôi, vì tôi…đó là
thường hằng, vĩnh viễn nên khi mất đi, tan biến đi thì khổ não sầu bi.
Ngay cả những người tu hành muốn thoát ngã có thể lại nặng ngã hơn như ôm
lấy chùa của ta, cốc của ta, sau khi tưởng đã thoát khỏi nhà của ta".
T hật
vậy, ngày vui qua mau, chuyện buồn theo thời gian rồi cũng phai. Tiếng
khen chê, thị phi, đúng sai chỉ có giá trị tương đối. Biết bao nhiêu người
và việc bị thế gian cho là có tội, là sai, rồi về sau xét lại cho là vô
tội, là đúng và ngược lại. Hiểu thêm được tính cách vô thường, vô ngã của
cuộc đời và duyên khởi đã giúp tôi có cái nhìn khoan nhượng hơn với người
khác, bớt thành kiến, ích kỷ, hay bắt bẻ. Riêng bản thân, tôi ráng thất
bại không nản, thành công không kiêu hãnh; buồn vui, cảm xúc có chừng mực
hơn xưa.
Hồi trước, hể mất cái gì về vật chất, cơ hội, tình cảm…
là tôi buồn tiếc, đâm ra bực tức hay ân hận. Trong lòng không an, lúc nào
cũng nghĩ lui về quá khứ; "giá mà" hay "nếu mà " rồi tự trách mình hay
trách người. Bây giờ, cũng tiếc đó nhưng rồi mọi sự trở nên nhẹ nhàng, chứ
không còn trầm trọng như trước. Tôi giữ được tâm hồn bình thản bởi vì tôi
hiểu cuộc đời còn nhiều đổi thay. Tấm thân mình như bọt bèo, hơi đâu mà
vướng bận với những gì đã xảy ra, không thể nào níu kéo hay thay đổi được.
G iai đoạn khủng
hoảng vừa qua là một kinh nghiệm lớn cho tôi, là một dịp để tôi dừng lại,
nhìn lại, suy xét lại con người mình và tìm cách chuyển hóa. Tôi cảm thấy
tôi là người may mắn vô cùng. Cái đau khổ nội tâm hai năm về trước đã trở
thành cái duyên đưa đẩy tôi tìm hiểu Đạo Phật, khởi đấu bằng việc ngồi
Thiền với chị Nga Truitner tại chùa Phật Ân. Và sau đó là sự hỗ trợ tinh
thần của biết bao thân quyến, bạn bè. Tôi không còn ngồi nghĩ vẩn vơ một
mình. Gậm nhấm nỗi muộn phiền sẽ dễ khiến ta xa rời thực tế rồi nẩy sinh
ra những điều hoang tưởng.
Q ua bài viết này,
tôi hy vọng sẽ giúp cho các bạn nào chưa có dịp đọc những gì liên quan đến
Phật giáo thì hãy đến với giáo lý đạo Phật. Kinh nghiệm của tôi cho thấy
đạo Phật đã giúp tôi " tỉnh thức", khôi phục lại niềm tin để sống không
với ưu phiền, bực bội. Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới, vậy thì "chỉ có
giờ phút hiện tại mới là sự sống, hạnh phúc trong hiện tại mới là đáng kể".
Mà để sống trong hiện tại chúng ta phải thở. Nhưng mấy ai biết dùng phép
lạ của Sự Tỉnh Thức và Chánh Niệm để đạt được như bốn câu thơ sau đây của
thầy Nhất Hạnh:
Thở vào, tâm
tỉnh lặng
Thở ra, miệng
mỉm cười
An trú trong
hiện tại
Giờ phút đẹp
tuyệt vời.
T heo tôi, Thiền là
một việc rất cần thiết trong cách tu luyện, định tâm. Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
trong quyển “ Nghĩ từ trái tim” viết về Tâm Kinh Bát Nhã đã nhắc đến Thiền
như sau :“Thiền là để cho mình lắng đọng lại, không bị lôi cuốn vào trăm
ngàn thứ chuyện lăng xăng, vọng động, không để cho cái tâm nhảy nhót như
khỉ như ngựa (tâm viên ý mã) làm cho ta mất rất nhiều năng lượng, vất vả,
lao đao. Có thể nói Thiền là thở. Chỉ cần nhớ cái chủ yếu là "thở bụng"
đều, chậm, sâu, êm và luôn "nghĩ về hơi thở" của mình trong lúc thở là
được. Đừng gắng sức cũng đứng nóng vội.”
"Thở vào thì biết mình thở vào,
thở ra thì biết mình đang thở ra, thở vào một hơi dài thì biết mình đang
thở vào một hơi dài, thở ra một hơi ngắn thì biết mình đang thở ra một hơi
ngắn". Thật là giản dị nhưng lợi ích vô cùng. Về mặt sinh lý, thở
mang dưỡng khí vào và thải thán khí ra khỏi cơ thể. Về mặt tâm lý, "vừa
thở vừa quan sát sự thở, để ý đến hơi thở vào, ra, dài, ngắn ra sao…khiến
ta quên suy nghĩ đến chuyện khác; nhờ đó mà đầu óc ta tỉnh lặng lại, thư
giãn ra".
K hi giận, hơi thở
ta trở nên dồn dập, không kiểm soát được, làm ta mất khôn. Để tránh những
phản ứng vội vàng "đổ dầu vào lửa", bạn hãy tìm cách chú ý đến hơi thở của
mình, thở sâu và dài, bạn sẽ thấy ngay hiệu quả của nó. Theo Bác sĩ "Người
nào kiểm soát được hơi thở thì kiểm soát được tâm".
Ông còn viết "Nói ra có vẻ dễ nhưng thật ra không dễ dàng gì vì khi nổi
giận ta có khuynh hướng bị cuốn hút vào cơn giận, quên thở hơn là tập
trung vào hơi thở…để dằn cơn giận.”
Còn tư thế thiền, ngoài thế ngồi kiết già (tư thế yoga)
có từ ngàn năm trước khi Phật ra đời, thầy Nhất Hạnh trong sách “Phép lạ
của sự tỉnh thức” đề nghị “ mỗi ngày ngồi một giờ đồng hồ thì tốt lắm
nhưng không đủ thiếu gì. Phải tập thiền trong khi đi, đứng, nằm, ngồi và
làm việc", có nghĩa là: "làm gì cũng làm trong chánh niệm, hãy sống với
giờ phút hiện tại, hãy tìm được sự an lạc trong khi làm những việc đó,
đừng mong cho chóng xong”.
K hi tôi bắt đầu
tập Thiền mà phần lớn là Thiền Hành, tâm hồn đang khổ sở, bấn loạn, việc
định tâm vào hơi thở không phải dễ. Do đó, hầu như tôi dành hết thì giờ
Thiền cho việc này và đều đặn mỗi ngày. Rồi Thiền “đi” trở thành thói quen,
không “đi” thì "nhớ". Tôi biết bạn sẽ cười lối thiền kỳ cục này, nhưng
không sao, miễn là nó giúp tâm hồn tôi lắng dịu và tỉnh thức. Có thể ví
Tâm đã định như một cái ao đã lắng bùn, mặt nước phẵng lặng, trong veo; đó
chính là Tâm thật của ta, cái Tâm không vọng động, sân si, tưởng tượng
viển vông…Nhờ thế, ta có thể nhìn xuyên qua nó để quan sát tất cả những gì
chất chứa dưới đáy; rồi ta sẽ nhận diện nó, tìm hiểu nó.
N hững buổi chiều
đi bộ sau giờ làm việc, tôi cố gắng tập trung vào hơi thở "thở vào tôi
biết tôi thở vào, thở ra tôi biềt tôi thở ra". Sau khi tâm đã tịnh và thư
giãn, với Chánh Niệm ( Right mindfulness), tôi nhớ nghĩ về một điều gì,
tức là "Quán" trong Đạo Phật. Việc này quan trọng hơn là chúng ta tưởng.
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã phân tích như sau: “Trong lúc Thiền, nghĩ tới điều
lành, điều thiện thì rõ ràng hơi thở sẽ điều hòa, tâm hồn sẽ thư thái;
nghĩ về điều xấu, điều ác thì lập tức hơi thở hằn học, hổn hển, tim đập
nhanh, mạch máu co thắt lại, huyết áp tăng lên..Tâm lý ảnh hưởng sinh lý
một cách rõ rệt."
Tôi có đọc đâu đó lời kinh Phật: “ Sự
phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng".
Vâng, chưa gì hết mà mình đã buông xuôi, bỏ cuộc, đầu hàng. Sự tuyệt vọng
sẽ xô ta xuống vực thẳm, sẽ khiến ta có những quyết định và hành động nông
nổi, có thể hủy hoại tất cả và làm khổ lây những người thân. Theo tôi,
muốn tránh ngã gục, hãy tìm hiểu triết lý Đạo Phật, một triết lý sâu xa về
sự sống; đó là con đường tốt nhất để tìm hiểu chính mình, nhằm giải tỏa
mọi phiền muộn, khổ đau.
T ôi tự nhủ:
chiến thắng với chính mình
mới là chiến thắng quan trọng và khó khăn vì như lời Phật:" Kẻ thù lớn
nhất của đời người là chính mình".

Tâm
Đoan
Minnesota,
01/2007
Sách tham khảo:
Nghĩ từ trái tim- Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Phép lạ của sự Tỉnh thức- Thích Nhất
Hạnh
An lạc từng bước chân- Thích Nhất
Hạnh
Đức Phật và Phật Pháp- Cố Hòa Thượng
Narada.
---š
{ › ---

|
|