Khi Hoàng vừa
ngồi
xuống
ghế
th́ một
tiếng
“xoảng”
vang lên khiến
chàng giật
ḿnh, nh́n thẳng...
Một
cô gái trạc
20 tuổi
đang lúng túng v́ hai ly nước
trên khay
đă
rơi xuống
đất
bể
toang. Chàng ái ngại
giùm cô gái, liếc
nh́n bà chủ quán đang trợn
mắt
nh́n cô ta với
tia nh́n khó chịu.
Bỏ
cái khay lên bàn, cô vội
vàng vào trong và trở
ra, tay cầm
cái chổi
và một
cái xuổng
xúc rác, lùa vội
mảnh
chai vào. Cô gái chưa
dọn
xong, một
cô gái khác giành lấy
và bảo:
- Em đem ly nước
khác cho khách đi, đưa chị
phụ
cho. Lần
sau hai ly cầm
tay
được
rồi,
khỏi
bỏ
trên khay.
Cô gái nh́n bạn
gật
đầu
ra chiều
cảm
ơn. Bà chủ
cặp
mắt
ti hí ra
đặt
cái thực
đơn lên bàn của
Hoàng rồi
phân trần:
- Thiệt
khổ!
Không có việc
làm vô
đây
xin tui làm phước
nhận
cho mà hai hôm nay ngày nào cũng
làm bể
ly hết!
Hoàng cười:
- Thôi, làm phước
mà chị!
Rồi
cũng
chính cô gái
đó đem nước
ra cho Hoàng,
đặt
nhẹ
ly nước
lạnh
xuống
bàn, cô lí nhí:
- Anh muốn
ăn ǵ?
Bà chủ
quán nói lớn,
vẻ
khó chịu
như
cho Hoàng thấy
bà ta đúng:
- Tao mới
đưa cái thực
đơn, khách chưa kịp
coi làm sao biết
ăn ǵ?
Hoàng lại
cười:
- Quen quá mà chị.
Này, cho anh tô cháo ḷng
đi.
Một
chốc
sau, cô gái
đem cháo ra. Nh́n tô cháo bốc
khói nghi ngút, Hoàng nghe
đói
lắm
rồi
v́ chàng mới
đi nghỉ
mát
Đà
Lạt
về
đến,
chưa
kịp
về
nhà chàng
đă
ghé vào quán này. Chàng nh́n cô gái hỏi:
- Em mới
vào
đây
làm hả?
- Dạ,
đă
hai ngày rồi!
- Em tên ǵ?
- Dạ,
Châu!
Hoàng ăn vội
v́
đói.
Lúc ấy
hai người
khách bước
vào, Châu vội
vàng dẫn
khách vào bàn...
Khi Hoàng ăn xong đến
quầy
trả
tiền
th́ bà chủ
đă
vào trong. Đứng
nơi
quầy,
chàng nghe bà chủ
sang sảng
bên sau:
- Em mầy
mà làm bể
ly một
lần
nữa
là tao
đuổi
nó
đó!
Chàng quay vội
ra sau,
ước
chừng
thử
Châu có nghe câu
ấy
hay không. Nhưng
Châu đang bận
lau mấy
cái bàn nên không để
ư. Chàng lên tiếng:
- Bà chủ
ơi! Cho trả
tiền.
Khi chàng ra khỏi
quán là trời
cũng
vừa
tối.
Một
đám
khách 3 người
cười
nói và bước
vào quán...
Qua tuần
lễ
sau, khi Hoàng
đi lănh tiền
của
bố
mẹ
ở
Canada gửi
về,
chàng tạt
ngang quán
ăn. Bà chủ
ân cần
đón
tiếp
chàng. Nh́n quanh một
lúc, chàng hỏi:
- Cô ǵ đó... À cô Châu c̣n làm
không?
- Đuổi
rồi!
Tự
dưng
chàng giận
bà ta:
- Sao chị
ác vậy?
Đă
nói giúp người
ta mới
có mấy
bữa
đă
đuổi?
- Xời
ơi! Cậu
làm chủ
coi có nhân
đạo
được
không? Tui th́ chịu
rồi
đó.
Ba ngày làm bể
8 cái ly, tui hỏi
cậu
làm
ăn kiểu
đó
ai mà thuê chứ?
- Thôi, thôi! Chị
cho tui dĩa
cơm
sườn
ram
đi, đói
quá rồi.
Khi cô gái bưng dĩa
cơm ra cho Hoàng, chàng
nhận
được
ngay cô gái quét ly vỡ
cho Châu hôm nọ.
Chàng ṭ ṃ:
- Cô là ǵ của
cô Châu?
Cô ngập
ngừng
rồi
cũng
đáp:
- Chỉ
hàng xóm thôi!
- Vậy
sao hôm nọ
tui nghe bà chủ
nói “Em
mày làm bể
ly nữa
là tao
đuổi
nó”?
Cô gái nh́n Hoàng giây lát rồi
hỏi:
- Bộ
hôm
đó
ông có mặt
ở
tiệm
này à?
- Ừ!
- Tại
tui nhận
đại
là em cho bả
chịu
cho nó làm. Nhưng
bây giờ,
bả
đă
biết
không phải
em tui. Mà con Châu nó dở
quá, cứ
làm bể
đồ
hoài hà!
Hoàng cắm
cúi
ăn, ăn xong chàng gọi
một
ly sửa
đậu
đành
th́ cô gái ra. Sau khi hỏi
tên cô gái, Hoàng biết
cô là Nguyệt,
hàng xóm của
Châu. Nguyệt
than thở:
- Tội
nghiệp
con Châu lắm.
Nhà nó trước
kia giàu sụ,
nó
đâu
có đụng
tới
việc
lao
động
đâu.
Ba mẹ
nó chỉ
có ḿnh nó. Hồi
mới
“giải
phóng”,
cả
gia
đ́nh
bị đưa đi kinh tế
mới,
ba nó và nó t́m về
phố
giờ
ở
ké nhà vợ
chồng
chị
của
tôi. Qua lại
thấy
nó tội
quá nên tôi xin cho nó vô
đây
để
làm chung, tôi giúp cho nó... mà nó lại
làm không
được,
uổng
quá!
Rồi
như
sực
nhớ
là ḿnh nói quá nhiều,
Nguyệt
ngưng
bặt. Hoàng hỏi:
- Vậy
giờ
cô Châu sinh sống
bằng
ǵ?
- Hôm kia, tôi hỏi
thăm th́ biết
nó cứ
bán
đồ
đạc
trong nhà hay nữ
trang sống
tạm
chứ
chưa
có việc
ǵ cả.
- Nguyệt!
Tiếng
gọi
lanh lảnh
của
bà chủ
khiến
Nguyệt
ngưng
câu chuyện,
chạy
vào trong.
Hoàng đứng
lên, tiến
tới
quầy
chờ
bà chủ
ra
để
trả
tiền...
Chàng lên xe, đạp
nổ
máy. Chàng muốn
dạo
quanh thành phố
Saigon này thật
nhiều
lần
v́ chẳng
c̣n bao lâu nữa
chàng sẽ
qua Canada
đoàn tụ
với
ba mẹ.
Chàng mỉm
cười
vui sướng
v́ biết
được
ba mẹ
chàng thành
công với
xưởng
may bên Canada, chàng muốn
ǵ
được
đó; và hai ông bà muốn
chàng khi
đến
Canada coi mắt
cô Loan, con gái của
người
bạn
mà hai ông bà
“chấm”
đă
mấy
năm nay. Chàng loanh
quanh khu chợ
trời,
muốn
t́m một
thứ
ǵ
đặc
biệt
để
làm quà cho bố
mẹ
và cô Loan... Ḷng phơi phới
yêu
đời,
chàng vừa
đi vừa
huưt sáo, bất
chợt
chàng khựng
lại
khi thấy
Châu
đang đứng
nép một
bên tường,
trên tay cầm
chiếc
quần
jean bạc
phếch.
Hoàng nh́n
được
Châu nhờ
mái tóc óng mượt,
ánh mắt
đen lay láy. Thấy
Hoàng nh́n ḿnh chăm chú, Châu ấp
úng:
- Chú... chú có cần
cái quần
này không?
Hoàng hiểu
ra Châu mua bán áo quần
cũ.
Chàng thương
hại
cầm
cái quần
lên hỏi:
- Bao nhiêu đây cô?
Mặt
Châu
đỏ
bừng
lên:
- Em mới
mua ba trăm hai chục
đồng.
Anh, à...
chú muốn
bao nhiêu, cho em lời
chút
đỉnh
là
được!
Hoàng mỉm
cười:
- Buôn bán mà thật
thà vậy
th́ hơi
khó sống
đó
cô Châu à!
Châu giật
ḿnh, lắp
bắp:
- Sao anh... sao chú biết
tôi?
Hoàng thở
dài:
- Hôm trước
tôi gặp
cô
ở
tiệm
ăn của
bà Hai!
Châu lại
lắp
bắp,
xưng hô lộn
xộn:
- Dạ,
đúng
rồi
đó
chú... à anh!
Cuối
cùng, Hoàng
đưa cho Châu năm trăm và chở
hộ
Châu về
nhà nàng. Nói là
“nhà”
cho ra vẻ,
thực
ra chỉ
là một
mái hiên của
vợ
chồng
bà chị
của
Nguyệt
được
căng
thêm bởi
những
tấm
tôn móp méo, vàng
ố.
Khi
Hoàng bước
vào nhà theo lời
mời
của
Châu, chàng nghe ngột
ngạt
khó thở
hơn
ở
ngoài sân. Châu bẽn
lẽn
khi thấy
ánh mắt
Hoàng quét nhanh nhà. Bỗng
tiếng
ho sù sụ
sau bức
mành, Châu vội
nói:
- Đó là mẹ
em, bà bị
bệnh
suốt
hai tuần
nay!
Hoàng thương xót:
- Cô đă đưa bác đi khám bệnh
chưa?
Giọng
Châu như
sắp
khóc:
- Từ
lúc ba em mất
ở
vùng kinh tế
mới,
em với
mẹ
em trốn
về
đây
không có hộ
khẩu
để
nhập
viện,
lại
không có tiền
để
đi bác sĩ
tư! Em cứ
cho mẹ
em uống
đỡ
vài loại
thuốc
mua
ở
tiệm
tạp
hóa măi vẫn
không lành.
Xót thương hoàn cảnh
Châu, Hoàng
đưa cho Châu thêm
hai ngàn; Châu dứt
khoát không nhận.
Chàng
định
bụng
sẽ
bỏ
đại
một
chỗ
nào
đó
trước
khi ra về
thế
nào Châu cũng
thấy,
nhưng
chưa kịp
thực
hiện
th́
Châu đă khẳng
khái bảo:
- Anh Hoàng, em biết
anh rất
tốt
dù chỉ
mới
biết
em
đây
thôi. Nhưng xin anh hăy tôn trọng
em một
chút. Nếu
anh v́ thương
hại
hoàn cảnh
em mà làm vậy
th́ anh cũng
nên cảm
thông cho sự
đối
xử
với
anh... có nghĩa
là em cám
ơn anh và xin anh ra về
coi như
giữa
anh và em không hề
có sự
quan hệ.
Nh́n ánh mắt
nghiêm nghị
của
Châu, Hoàng vừa
nể
sợ,
vừa
thán phục.
Hoàng cất
tiền
vào túi gật
đầu:
- Được
rồi!
Cho anh xin lỗi!
và Hoàng cáo từ
ra về.
Vừa
tới
cửa
th́ Nguyệt
cũng
vừa
dừng
xe
đạp,
nàng giật
ḿnh nh́n Hoàng trân trối:
- Ủa!
Sao anh lại
ở
đây?
Chị
của
Nguyệt
nh́n Hoàng, nh́n Nguyệt
rồi
lại
nh́n Châu ra vẻ
thắc
mắc...
Bỗng
dưng
Nguyệt
cười
phá lên:
- À, th́ ra mấy
bữa
nay anh tới
tiệm
ăn tôi là muốn
làm quen với
con Châu... Tốt,
tốt
quá!
Châu hoảng
hốt
chạy
bay
đến
chỗ
Nguyệt
đang dựa
xe vào vách,
đưa tay bụm
miệng
Nguyệt
lại
la lên:
- Chị
Nguyệt,
chị
đừng
nói bậy!
Để
lát nữa
em kể
chị
nghe!
Hoàng mỉm
cười
gật
đầu
chào mọi
người
rồi
ra xe
đi về...
*
Khi quán đang vắng
khách, Nguyệt
ngồi
lau chùi mấy
b́nh hoa th́ Hoàng lững
thững
bước
vô. Nguyệt
tươi
cười:
- Sao? Muốn
hỏi
thăm
ǵ về
con Châu phải
không?
Hoàng lắc
đầu:
- Tôi chẳng
có ǵ với
Châu cả,
có
điều
tôi rất
quư mến
cô
ấy.
Tôi nhờ
chị
nhắn
lại
với
cô Châu là tôi sắp
đi Canada do bố
mẹ
tôi bảo
lănh. Cô
ấy
có hoàn cảnh
rất
đáng
thương, tôi xin chị
địa
chỉ
của
nhà bà chị
của
chị
nay mai tôi
đi tôi sẽ
liên lạc
sau!!!
Hoàng nói một
mạch;
Nguyệt
sửng
sốt
nh́n chàng.
“À,
th́ ra anh chàng có thân nhân
ở
ngoại
quốc
hèn nào sộp
quá chừng”,
Nguyệt
nghĩ
thầm
rồi
hỏi:
- Anh có vợ
con ǵ chưa?
- Chưa!
Hoàng thành thật
trả
lời.
- Nhưng qua Canada có lẽ
tôi
đi cưới
con bà bạn
của
bố
mẹ
tôi
đă
lựa
trước
cho tôi...
Nguyệt
thở
hắt
một
hơi
dài tuyệt
vọng.
*
Chuyến
bay
đă
có, Hoàng vui vẻ
đến
thẳng
nhà bà chị
của
Nguyệt
để
chào từ
giă... Chị
Hằng,
chị
ruột
của
Nguyệt,
báo tin cho Hoàng biết
là mẹ
của
Châu
đă
mất,
chôn cả
hai tuần
nay rồi.
Giờ
không có nàng
ở
nhà, chị đoán có lẽ
nàng
đang ở
ngoài nghĩa
địa.
Hoàng tự
dưng
nghe lạnh
cả
châu thân. Suốt
gần
cả
tháng chàng bận
rộn
với
bao nhiêu thủ
tục
để
lên
đường,
không c̣n th́ giờ
nghĩ
đến
hoàn cảnh
của
Châu nữa.
Chàng
đang ngần
ngừ
định
ra về
th́ Nguyệt
và Châu vừa
về
đến.
Chàng nh́n Nguyệt,
nàng nháy mắt,
gật
gật
đầu;
chàng chẳng
hiểu
ǵ cũng
gật
lại.
Nh́n Châu, chàng nghe xót xa. Nàng quá tiều
tụy,
hai mắt
đen láy giờ
đây
đă
mọng
đỏ.
Nguyệt
đến
bên Hoàng nói khẽ:
- Anh an ủi
giùm
đi. Nó khóc hoài!
Hoàng nói cho mọi
người
cùng nghe:
- Sáng ngày mốt
là tôi lên
đường
đi Canada rồi.
Tôi
đến
từ
giă mọi
người,
và tôi cũng
không ngờ
mẹ
của
Châu
đă
từ
trần.
Tôi xin có lời
chia buồn
cùng Châu.
Không rơ Châu nghĩ
ǵ, khi Hoàng vừa
dứt
lời
Châu
đă
khóc nức
nở.
Ai cũng
ngậm
ngùi và thấu
hiểu
tâm sự
của
Châu, có lẽ
nàng quá tủi
thân v́ người
mẹ
thân yêu vừa
ra
đi, người
bạn
tốt
mới
quen cũng
tạ
từ
ra
đi chẳng
biết
có c̣n gặp
lại
hay không!!!
Chị
Hằng
mời
mọc:
- Thôi, gặp
bữa,
mời
anh
ở
lại
dùng luôn cho vui, có ǵ ăn nấy.
Không biết
trước
anh
đến
từ
giă ra
đi; nếu
biết,
tôi nấu
nướng
thịnh
soạn
hơn
một
chút rồi!
Giá
đêm
mai anh đến
ăn có ông xă tôi đi công tác ở
Huế
về
th́ vui lắm!
Rồi
chị
Hằng
im bặt
như
nhớ
ra khi dùng chữ
“vui”
không
đúng
lúc này. Hoàng lắc
đầu:
- Thôi, cám ơn chị
cho tôi
ăn tối
hôm nay tốt
lắm
rồi.
Đêm
mai bà cô tôi đăi tiệc
cho tôi rồi.
Nếu
anh chị
và hai cô ngày mai tới
dự
th́ tôi rất
hoan nghênh.
Châu lên tiếng:
- Mai anh chị
với
chị
Nguyệt
đi đi. Em không vui, đang có tang, thôi coi như buổi
tối
nay gặp
anh lần
cuối
vậy!
Nguyệt
liến
thoắng:
- Vậy
thôi ḿnh vô
ăn cơm liền.
Có ǵ
ăn nấy
đó,
anh Hoàng đừng
chê nghe. Tối
mai chắc
không tới
anh
được
v́ anh rể
tôi cũng
mới
về.
Buổi
cơm
trôi qua trong buồn
tẻ.
Hoàng đề
nghị
chở
Châu
đi dạo
một
ṿng cho khuây khỏa
nỗi
buồn,
Châu như
cái máy gật
đầu
theo Hoàng...
Bến
Bạch
Đằng
là nơi
cho Châu trút niềm
tâm sự
cùng Hoàng: Ba của
nàng là một
tay
“tư
sản
mại
bản”
theo sự
kết
án của
chính quyền
khi vừa
chiếm
miền
Nam.
Gia đ́nh
Châu bị
đẩy
đi vùng kinh tế
mới,
nhà cửa
bị
cướp.
Mẹ
Châu quen với
chị
Hằng
khi c̣n
đi học;
Hằng
nhỏ
đáng
em út của
mẹ
Châu. Ngày
đổi
tiền,
mẹ
Châu
đă
nhờ
chị
đổi
giùm một
số
và ngoài ra c̣n nhờ
chị
giữ
một
số
nữ
trang... Sau, mẹ
đă
đền
ơn chị
một
cách hậu
hĩ.
Do
đó
khi bố
của
Châu mất,
vợ
chồng
chị
Hằng
không quản
ngại
cho mẹ
con Châu tá túc. Một
phụ
nữ
yếu
đuối,
một
bà già bệnh
hoạn,
nhà cửa
đă
bị
tịch
thu chẳng
c̣n ǵ
để
đoạt
nữa
nên công an phường
biết
mà lờ
đi coi như không biết
đến
sự
có
mặt
của
mẹ
con Châu tại
đây...
Hoàng cầm
tay Châu
để
nói lời
an
ủi,
nhưng
ḷng chàng không nỡ
để
cho Châu thấm
sâu t́nh cảm
v́
đêm
nay nghe chuyện
của
nàng,
đưa nàng về
coi như
đường
đời
từ
nay không c̣n cơ hội
gặp
lại...
Chàng hít mạnh
không khí, thở
dài ra rồi
bảo:
- Anh xem Châu như em gái. Sau này anh sẽ
t́m cách liên lạc,
nếu
có cần
ǵ anh luôn sẵn
ḷng... Anh cũng
mong em t́m
được
một
người
chồng
tốt.
Sau này có cơ
hội
anh sẽ
về
dự
đám
cưới
em...
Châu lại
khóc lên nức
nở...
Rồi
nàng lại
trầm
tĩnh
kể
với
Hoàng về
mối
t́nh của
nàng với
Quân. Chưa
kịp
đi đến
hôn nhân th́ Quân tử
trận
trước
khi Việt
Cộng
chiếm
miền
Nam... và nàng kết
luận:
- Em tự
xem như Quân là chồng,
em không bao giờ
nghĩ
đến
hôn nhân
với
ai khác ngoại
trừ...
Hoàng thắc
mắc:
- Ngoại
trừ
cái ǵ?
Châu cười
buồn:
- Thôi, anh biết
làm ǵ? Em chúc anh qua
đến
Canada vui vẻ.
Gửi
h́nh
đám
cưới
về
cho em xem mặt
chị
với!
Thôi về
đi anh. Khuya rồi.
Lạnh
quá!!!
*
Hoàng đến
Canada vào lúc hai giờ
khuya ngày chủ
nhật.
Bố
mẹ
và Loan
đón
chàng. Nh́n Loan đẹp
lộng
lẫy,
sang trọng,
Hoàng tự
dưng
so sánh với
nét
đẹp
của
nàng và Châu...
Buổi
gặp
gỡ
không xúc
động
khóc lóc như
chàng tưởng
tượng.
Bố
mẹ
chàng cũng
sang trọng,
uy
nghi trong những
bộ
áo quần
đắc
tiền...
Ngày
đoàn tụ
khá xúc
động...
Qua hai ngày nói bao nhiêu điều
ấp
ủ
trong ḷng rồi
cũng
hết,
Hoàng cố
vui vẻ
với
Loan nhưng
h́nh như Loan hơi lănh đạm.
Chàng cảm
thấy
mặc
cảm
khi
đi theo Loan vào sở
nàng làm việc.
Nàng nói tiếng
Anh như
gió với
bạn
Mỹ
của
nàng. Tự
dưng
Hoàng có cảm
giác xa cách... Ánh mắt
buồn
vời
vợi
của
Châu hiện
ra, Hoàng giật
ḿnh lắc
mạnh
đầu
xua
đuổi
nhưng
không hiểu
sao suốt
đêm
trằn
trọc,
chàng không thể
ngủ
được.
Chàng bật
dậy
và viết
thư
cho Châu, và để
tự
đánh
lừa
ḿnh, chàng cứ
gọi
Châu là cô bé, cô em gái của
anh v.v... Rồi
như
thành thói quen, ngày nào chàng cũng
viết
cho Châu, gửi
đi dù chưa được
hồi
âm.
Đến
ba tuần
sau
được
lá thư
của
Châu, chàng càng
đọc
càng thấy
thương
mến
Châu nhiều
hơn.
Trong thư Châu hỏi
thăm
về
người
vợ
tương
lai của
Hoàng; Hoàng th́ tránh tránh né, không hề
nhắc
đến
Loan và cứ
tiếp
tục
gửi
thư
cho Châu.
Mỗi
lần
gửi
thư
đi cho Châu xong, Hoàng thấy
ḷng
đầy
ắp
nhung nhớ,
cứ
muốn
viết
măi... Muốn
cho Châu hiểu
được
ḷng ḿnh, nhưng
lời
thư chàng cứ
nói bóng, gió xa xôi... Sự
thật
Hoàng cũng
không rơ
được
t́nh cảm
của
Loan ra sao. Duy có
điều
Hoàng
đă
hỏi
kỹ
ḷng ḿnh th́ t́nh cảm
chàng
đă
nghiêng hẳn
về
Châu từ
lâu, nhất
là lá thư
của
Châu, chàng biết
nàng rất
cô
đơn và đáng thương biết
bao...
Cứ
mỗi
cuối
tuần,
Loan
đến
đón
chàng đi chơi và thấm
thoát
đă
ba tháng trôi qua... Những
lần
đi ăn, Loan thường
chủ
động
gọi
thức
ăn, nước
uống
cho Hoàng. Chàng tuy không hài ḷng song lúc nào cũng
cố
t́m
câu chuyện
ǵ vui
để
nói với
Loan nhưng
nh́n vẻ
mặt
của
Loan tự
dưng
Hoàng khựng
lại.
Một
hôm, Loan cầm
tay Hoàng và hỏi:
- Anh thấy
em thế
nào?
Hoàng vừa
lúng túng vừa
khó chịu
nhưng
cũng
cố
vui vẻ:
- Loan đẹp
và sang trọng
lắm!
- C̣n anh th́ hơi quê một chút, ráng học
tiếng
Anh
để
theo kịp
nếp
sống
ở
đây.
Sao? Anh có yêu em không?
Hoàng cau mặt:
- Để
một
thời
gian nữa
đi Loan nhé! Cái ǵ đối
với
anh cũng
lạ
lẫm
quá!!!
Loan cảm
thấy
bị
xúc phạm,
nàng nói không kịp
suy nghĩ
trong khi hất
tay Hoàng ra khỏi
tay ḿnh:
- Em nói đùa thế
thôi chứ
em có người
yêu rồi!
Hoàng tự
dưng giận
dữ:
- Em nói là em đùa?
Loan trấn
tĩnh
lại,
nàng lại
cầm
tay Hoàng nói nhỏ
giọng
lại:
- Thật
ra, bố
mẹ
anh
“ca”
anh dữ
quá khiến
em hơi
tuyệt
vọng
khi gặp
anh, em muốn
test thử
anh
đối
với
em ra sao th́ ra anh cũng
không yêu em như
bố
mẹ
anh kể
với
em...
Hoàng chới
với
khi nghe Loan nói những
điều
trên. Chàng cố
gắng
để
không lớn
tiếng
khi nói với
Loan:
- Sự
thật
bố
mẹ
anh cũng
khen em và rất
thích em; nhưng có lẽ
chúng ta
đă
không cùng trong một
môi trường
sống
nên hai tư
tưởng
khó ḥa hợp
nhau... Anh cũng
cám
ơn em đă nói thật
ḷng em ra, anh khỏi
phải
áy náy khi bố
mẹ
anh hỏi
đến
chuyện
chúng
ta...
Và cuối
cùng Hoàng và Loan
đồng
ư coi nhau như bạn
bè. Hoàng thuật
lại
cho bố
mẹ
nghe tất
cả.
Chàng cũng
không giấu
giếm
là chàng
đă
có cảm
t́nh với
Châu, hy vọng
nhiều
Châu sẽ
nhận
lời
chàng khi nhớ
lại
lời
nói úp mở
của
Châu trong
đêm
chia tay tại
bến
Bạch
Đằng.
Hôm sau chàng gửi
tiền
về
cho Châu theo
địa
chỉ
đă
xin của
Nguyệt
với
lời
nhắn
“Nhận
tiền
ra bưu
điện
gọi
gấp
điện
thoại
cho anh theo số
407-304-1975 vào lúc 10 giờ
sáng VN tức
10 giờ
tối
ở
Mỹ.
Rất
mong
điện
thoại
em kể
từ
phút này. Lê Thanh Hoàng.
Ba hôm sau, đúng 10 giờ
tối,
điện
thoại
reo lên. Hoàng vui sướng
khi nghe giọng
nói dịu
dàng của
Châu. Chàng nói như
hét vào điện
thoại:
- Châu! Có phải
hôm
ở
bến
Bạch
Đằng
em
đă
nói không bao giờ
nghĩ
đến
hôn
nhân ngoại
trừ...
anh phải
không? Em hăy thành thật
trả
lời
cho anh
đi! Châu, em hăy nói lớn
đi!
Đầu
dây im bặt
khiến
Hoàng vô cùng tuyệt
vọng,
chàng lập
lại:
- Châu! Em trả
lời
đi. Em c̣n đầu
dây không?
- Dạ,
em c̣n
đây!
Nhưng em không hiểu
anh nói
ǵ.
Hoàng thở
hắt
ra, chậm
răi nói:
- Hôm chúng ta ở
bến
Bạch
Đằng
trước
khi rời
Việt
Nam, em có nói rằng:
“Em
đă
xem Quân như chồng,
từ
đó
đến
nay em không nghĩ
đến
hôn nhân ngoại
trừ...”,
rồi
em bỏ
lửng
câu nói
đó.
Hôm nay đối
với
anh
điều
ấy
rất
quan trọng.
Có phải
ngoại
trừ
anh ra không? Châu, hăy nói cho anh biết
đi!
Đầu
dây lại
một
khắc
im lặng,
cuối
cùng Châu thú nhận:
- Hoàng! Đúng
như anh đă
nghĩ.
Tuy nhiên anh và người
con gái bố
mẹ
anh
đă
chọn
th́ sao?
Hoàng nói như hét:
- Em ạ,
yên tâm
đi! Anh và cô ta không
hợp;
chỉ
coi nhau như
bạn
thôi... Em nhận
lời
anh nghe Châu?
- Dạ!!!
Một
tiếng
“dạ”
thật
nhỏ
nhẹ,
dịu
dàng nhưng
Hoàng thấy
như cả
một
khung trời
đầy
pháo bông bùng nổ,
phát ra những
ánh sáng rực
rỡ...
Chàng hét lên với tất
cả
sôi nổi:
- Châu! Cám ơn em... Em đợi
anh, anh sẽ
thu xếp
để
sớm
về
Việt
Nam cưới
và
đem em sang đây...
Bố
mẹ
của
Hoàng
đứng
nép bên ngưỡng
cửa
để
nghe con nói chuyện
với
tất
cả
lo âu, hoảng
hốt
v́ họ
không biết
con trai ḿnh bao nhiêu năm ở
nơi
khổ
cực
có c̣n b́nh thường
không?
Cúp điện
thoại,
Hoàng nhảy
đến
bên bố
mẹ
reo lên:
- Bố
mẹ
ơi! Cô Châu ở
Việt
Nam
đă
đồng
ư nhận
lời
của
con cầu
hôn rồi!
Bố
mẹ,
bắt
đầu
ngày mai con sẽ
theo bố
mẹ
ra xưởng
may
để
phụ
với
bố
mẹ
làm sổ
sách... Con muốn
tự
tay
làm ra tiền
để
cưới
vợ...
*
Và mùa Xuân năm ấy,
Hoàng và bố
mẹ
của
chàng
đă
có mặt
ở
Việt
Nam
để
hỏi
vợ
cho Hoàng. Lần
đầu
gặp
Châu, cha mẹ
Hoàng
đă
“bị”
nàng thu hút ngay với
tính nết
hiền
lành,
đoan trang và nhất
là hoàn cảnh
của
nàng thật
đáng
thương.
Một
đám
hỏi
lớn
ở
Việt
Nam thay thế
cho
đám
cưới
tương lai ở
Canada nên bố
mẹ
Hoàng sẽ
mời
hết
bạn
bè, bà con của
hai gia
đ́nh...
Trong buổi
tiệc
hỏi,
mẹ
Hoàng
đă
dịu
dàng cầm
tay con trai
đặt
lên tay con dâu tương lai và bảo:
- Bố
mẹ
rất
hài ḷng với
cuộc
hôn nhân này, và ngoài lời
nguyện
cầu
cho hai con hạnh
phúc, mẹ
cũng
cảm
tạ
ơn trên đă đoái hoài đến
gia
đ́nh
ta. Sau này bố
mẹ
có mất
đi cũng
không ân hận
là
đă
cực
khổ
để
tạo
nên tài sản
ngày nay cho hai con.
Hoàng và Châu siết
chặt
tay nhau xúc
động...
Ngoài hiên pháo bắt
đầu
nổ
như
nhắc
nhở
mùa Xuân
đang đến.
Ánh mắt
Hoàng và Châu nh́n nhau long lanh như nói lên bao
nhiêu lời
tŕu mến...