
Tôi gặp anh ấy chưa đầy một tháng. Giờ không nhớ rơ mặt cho mấy,
chỉ có ấn tượng là anh ta to con, vui tính, không chải chuốt, và
thân t́nh. Anh Phan Thanh Tâm giới thiệu ảnh là người trong nhóm
tổ chức buổi họp mặt Ninh Ḥa, Nha Trang…Th́ biết vậy thôi! Lúc đó
chỉ nh́n sơ qua và nhớ là ảnh mặc cái áo màu vàng mỡ gà hay sao đó,
c̣n mặc quần dài hay quần short th́ không để ư.
Nói chuyện xă giao với ảnh vài câu rồi…tôi dọt đi lấy đồ ăn. Vừa
ăn vừa nghe chị Bạch Tuyết kể chuyện tiếu lâm, mà người tán thưởng
và cười nhiều nhất cũng là ảnh.
Lúc đó đâu biết ảnh là Webmaster của một trang web mà tôi vừa được
anh bạn quảng cáo cũng sáng sớm hôm đó. Trước khi đến dự buổi họp
mặt này tôi có đi đám ma của một người hàng xóm từ thuở ở Việt
Nam. Trong số người đi đám ma có anh Hùng là bạn cũ của tôi. Ảnh
biết tôi hay lên mạng đọc truyện, đọc báo nên nói với tôi:
- Thanh lên trang web Ninh Ḥa đọc đi, có nhiều người viết bài hay
lắm.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, Ninh Ḥa cũng có trang web riêng hở? Có phải là trang web
của Khánh Ḥa không?
- Không! Trang web riêng của hải ngoại. C̣n web Khánh Ḥa là của
người trong nước.
- Chỉ đánh web Ninh-Hoa.com thôi hở?
- Ừ.
Anh bạn này là cựu sĩ quan, người Đà
Lạt mà sao lại ḷ ṃ t́m ra
trang web Ninh Ḥa này để đọc ta? Tôi thầm hỏi và nhủ thầm nếu ảnh
khen và giới thiệu th́ chắc là hay, chờ về nhà sẽ mở ra coi thử.
Ai ngờ khi tới tham dự với nhóm đồng hương Ninh
Ḥa Nha trang này
lại cũng nghe mấy người nói về trang web Ninh
Ḥa lần nữa. Anh Tâm
và chị Đoan bảo tôi gởi bài viết cho báo. Gởi th́ gởi, có sẵn mà,
cũng dễ thôi. Lúc đó tôi cũng chưa biết ảnh là “báo chủ”, chỉ biết
ảnh là người liên lạc thôi. Nếu biết th́ lúc đó địa ảnh kỹ thêm
mN