Cha tôi có sở thích chơi
mai và pháo mỗi lần Tết đến.
Tuy nhà nghèo nhưng năm nào cũng vậy, độ chừng hai
mươi
ba hay trễ lắm là hai mươi lăm tháng chạp âm lịch là ông lệ mệ vác về một
cành mai. Mai ông lựa phải suôn nhánh, không cong queo hay khuyết tật và
nhất là các cành phải “xây” tṛn đều, để khi nó đơm bông “coi mới đẹp”,
ông nói.
Lựa mai theo
cách của ông đă là khó mà cách thúc mai, hăm mai cho nở đúng theo ư muốn
lại càng khó hơn nữa.
Năm nào xem “dèo” mai sẽ nở sớm trước đêm giao thừa (thời tiết ẩm nóng)
ông dùng chiếc bao bố trùm kín mai lại. Gần đến chiều ba mươi đem cắm vào
b́nh, ông mới giở bao bố ra cho mai ló mặt ra ngoài cười với gió xuân.
Năm nào thời tiết se lạnh mai c̣n mơ màng ngủ, uể oải không chịu mở mắt
đón xuân tới, ông mang mai vào bếp lửa để thui gốc, tối ba mươi cúng rước
ông bà xong, ông cho vào b́nh cắm mai mấy viên aspirin thúc mai mau nở.
Đến giờ trừ tịch, khi tiếng chuông chùa và tiếng chuông nhà thờ rộn rả
ngân vang trong không gian, thời khắc thiêng liêng giao ḥa của đất trời
chuyển ḿnh đang diễn ra, th́ những búp mai xanh tṛn đầy, múp míp, bắt
đầu hé nở.
Có tận mắt theo dơi chứng kiến cái khoảnh khắc thời
gian “khai hoa nở nhụy”
của những búp xanh bắt đầu từ từ hé cánh, cho đến lúc năm cánh mai vàng
bung nở tṛn vẹn khoe sắc thắm tươi, giữa ḷng đóa mai mấy cái ṿi nhụy
mỏng manh, trên đầu chấm một điểm đỏ, vươn thẳng lên, mới cảm được hết cái
huyền diệu của đất trời.