Tôi rất thích không khí buổi sáng ngày mùng Mộ
t
Tết.

Sau mấy ngày 29, 30 rộn ràng nhộn nhịp, thở không ra hơi, đêm trừ tịch tối
đen vội vă, th́ sáng mùng Một Tết, không gian nhè nhẹ, trời trong mây
trắng. Gió hiu hiu, bàng bạc sương khói. Một năm nào đó có một chút mưa
phùn bay bay. Yên tĩnh. Cái yên tĩnh lạ thường. Không c̣n tiếng chổi quét
sột sột, không c̣n nghe tiếng c̣i xe inh ỏi, tiếng kêu réo, tiếng la mắng
…mà toàn là những lời nói dịu dàng, ngọt ngào, làm việc ǵ cũng nhẹ nhàng.
Mở đầu một năm mới ai lại la mắng, nhăn nhó bao giờ.
Một buổi sáng thật an lành, thật nồng ấm.
Trời nhẹ lên cao. Hoa nở rộ. Mai vàng khoe sắc, rung rung trước gió. Hoa
huệ, hoa hồng, hoa layon …như ḥa cùng ḷng người tươi roi rói một màu.
Trong nhà hương trầm nghi ngút. Bàn thờ sáng rực. Như Ông Bà tổ tiên đang
về đây vui Xuân cùng con cháu. Trẻ nhỏ vui hớn hở thay quần áo mới. Người
lớn điềm đạm cười vui, dưa mắt âu yếm nh́n con cháu, ḷng rộn ră niềm vui,
ĺ x́ cho con cháu mau lớn. Mừng tuồi. Mừng lên một tuổi, thêm một tuổi,
lớn thêm một chút, cao lên một chút, cả thể xác và tinh thần …Rồi trẻ nhỏ
ṿng tay chúc mừng tuổi Ông Bà cha mẹ …Rồi cả nhà ngồi quanh nhau lại nghe
lời giáo huấn và lời chúc tốt đẹp đầu năm của Bà, người cao niên nhất.
Thế rồi. Xuất hành năm mới. Hướng đi của năm mới, đi làm ăn, đi làm việc,
hướng đi của một năm. Hướng nào là Tài thần, Hỷ thần …Từ lâu, khi cha mất,
hướng xuất hành của gia đ́nh tôi là đến chùa. Đến chùa lạy Phật. Đến chùa
cầu nguyện an lành khắp chốn. Mùng 1 Tết là Vía Đức Phật Di Lặc. Bao giờ
Ngài cũng giang rộng ṿng tay, cười x̣a, xóa nỗi đau trần thế. Cả một đời
Ngài đi khắp hang cùng ngơ hẻm để thể hiện hạnh nguyện của Ngài. Tuy nhiên
người đời không hề biết Ngài là ai. Măi đến khi thị tịch Ngài để lại bài
kệ:
Di Lặc chân Di Lặc
H