Mua
đông Bắc Mỹ c̣n đang kéo dài lê thê, hết trận băo tuyết này rồi trận băo
tuyết khác tiếp nối, chạy đâu cũng không trốn được cái lạnh. Năm mười hai
tháng hết sáu tháng mùa đông, c̣n lại mỗi mùa được hai tháng. Cứ vào mùa
này th́ viết đặc san cho Ninh-hoa.com, tôi t́m hoài không ra nguồn cảm
hứng, h́nh như mùa xuân và tết với tôi bây giờ chỉ c̣n trong miên man kỷ
niệm.
Quê nhà đang chuẩn bị đón tết Mậu Tư, năm con chuột. Họ hàng nhà chuột
không có ǵ hấp dẫn để tôi tả chân dung. Năm chuột kể chuyện "Tôi sợ chuột"
để quư bà con nghe cho vui trong ba ngày Xuân. Theo thứ tự mười hai con
giáp, cuôi cùng là con heo, rồi bắt đầu tuần hoàn trở lại là con chuột.
Máu tôi dị ứng với loài chuột, nên tôi không mấy ǵ có cảm t́nh với chuột,
bất kỳ chuột ǵ. Nhiều khi tôi vớ vẩn thắc mắc ai khéo đặt ra mười hai con
giáp, trong đất trời này thiếu ǵ con vật dễ thương, dễ nựng sao không kê
vào mà phải là con chuột khó ưa, ai ghét tôi bao nhiêu tôi ghét chuột ngần
ấy nhiêu.
Sau năm 1975, gia đ́nh tôi chỉ c̣n lại bốn người trong nhà, má tôi, chị ba,
tôi và thằng em út, khi đó chị hai tôi có chồng nên ở riêng, ông anh th́
thường ở trên rẩy nhiều hơn ở nhà, c̣n em gái tôi th́ ở trong tu viện.
Chiều chiều gia đ́nh tôi thường hay đi nhà thờ, nên hay cắt tôi ở nhà giữ
nhà và lo buổi cơm chiều. Nhà dài lắm nên má tôi xây cả chục cái pḥng,
pḥng nào cũng có số, có tên. Phần trước th́ cho mấy bà sanh baby nằm, c̣n
phần sau là pḥng ngủ và pḥng sinh hoạt của gia đ́nh, sau này má tôi già
yếu nên không c̣n hành nghề nữa, nhà vắng lại càng vắng hơn. Nhà c̣n dư
một cái pḥng đặc biệt như cái kho lương thực, trong đó má tôi dự trữ đủ
thứ nào gạo, nếp, đậu, đường, bột, mắm muối hầm bà lằng.
Theo thường lệ tới giờ nấu cơm tôi cầm theo cái xoang vào pḥng để lấy gạo,
ngọn đèn tiếp sáu tất trong pḥng chắc cũ lắm rồi nên yếu ớt, mờ mờ không
đủ sáng. Vừa mở nắp thùng tḥ tay vào tính lấy cái bơ đong gạo, tôi thấy
bà chuột chạy lổn ngổn trong thùng kêu chít chít như sợ ai bắt, c̣n tôi
th́ mất hồn nó nên quăng cái xoang gang cái rổn trên nền xi măng. Trong
nhà trước cũng như sau vắng ngắt im ĺm, nh́n qua nh́n lại chỉ thấy ḿnh
tôi với con chuột trong thùng gạo. Sợ quá tôi chạy tuốt ra ngoài sau giếng
thở hổn hển không dám vô nhà. Trời càng chiều càng mau tối đến, cơm th́
chưa nấu trong bụng tôi vừa sợ vừa lo không khéo chiều nay sẽ cho cả nhà
nhịn đói. Một hồi lấy lại b́nh tĩnh nên tôi nghĩ ra một cách: hay là ḿnh
chạy ra trước nhà kêu bà con hàng xóm cầu cứu. Hồi đó c̣n son trN