Cũng
khá lâu không viết tiếp chuyện Những “ngôi trường xưa Em học”, một phần
tưởng rằng không đủ sức để viết chuyện tràng giang đại hải, một phần thời
giờ bận bịu, và phần nữa là “bí đề tài”.
Gần cuối năm mới giật mình nhớ lại cận kề năm Tý; Thì ra từ đó
những nay sắp gặp năm Tý lần thứ năm trong đời …trong đó chỉ có năm Nhâm
Tý 1972 là đáng nhớ hơn cả, vì có cậu “quý tử” sanh vào, … cùng tuổi Tý
như ông Thiệu.
Nơi tôi ở hiện nay rất thường khi, dòng xe đang ngon trớn trên con
đường cặp hông công viên Sở Thú, bỗng khưng lại và ngừng hẳn chỉ vì một
cặp sóc có lẽ là đôi tình nhân rượt đuổi nhau ra tận mặt lộ, không biết
tới hiểm nguy. Khi khác đàn vịt trời hàng vài trăm con dắt nhau chậm rãi
băng qua đường nơi ngả tư, bốn dòng xe cộ tự động vui vẻ chờ …Vào mùa hè,
những người chăm sóc công viên còn tìm trong các thùng đặt rãi rác chứa
thức ăn dư thừa mà các nhóm đã picnic bỏ lại cho đám chim chóc ấy ….Tôi
vẫn thường so sánh sự may mắn của số phần ngay cả số phần của loài vật và
nơi được sanh ra hay sinh sống.
Ít khi thấy, nhưng tôi biết rằng gián và chuột nơi đây nhỏ hơn bên
nhà. Chuột chỉ bằng ngón tay cái là cùng; Nhưng sóc thì to hơn loại sóc
leo dừa rất nhiều. Về hình dáng sóc và chuột khác nhau rõ nhất là cái đuôi,
sóc có hình chổi, chuột hình cọng rể cây. Tôi chưa dám thử thịt sóc, sợ ra
tòa lắm …Lúc còn đi học nghe người lớn nói là ăn thịt sóc xui xẻo (sóc
vườn dừa), điều đó không biết đúng không, nhưng ở xứ nầy rớ tới chúng là
xui tận mạng chứ không phải chuyện giỡn chơi à nha! “Đừng giỡn mặt khó làm…
ruộng!”
Đã lâu chưa nghe tiếng chuột xạ reo, mà khi xưa Má tôi hay nói nhà
sắp có khách. Khách bây giờ thường hẹn đến chơi hoặc được mời đến cả tuần
hoặc vài tuần trước, hiếm hoi vụ khách “đột xuất” phải dọn thêm đôi đũa,
cái chén lắm!
Chúng tôi có một người khách đặc biệt quê Cần Thơ, bạn của mấy đứa
con tôi, thường được “thỉnh” tới vì cậu ta làm món nước chấm tuyệt cú mèo:
Nước mắm gừng, nước mắm sã, nước mắm me …phát huy ưu điểm, nay còn thêm
món gỏi ốc hương, gỏi Thái, lẫu Thái …thiệt là người khéo “có hoa tay” ….Nhưng
có chuyệ