Tính cách vô thường, vô ngã của cuộc đời
CŨNG MỘT CHỮ TÂM
Tâm
Đoan
Mùa thu vừa qua, cùng với vợ chồng người bạn lái xe đến miền Minnetonka,
chúng tôi có dịp ngắm phong cảnh thơ mộng của vùng này. Xe chạy ven bờ hồ
trải rộng, ngang qua những bãi thuyền nhỏ cắm neo ngăn nắp, lịch sự, những
ngôi nhà khang trang, đồ sộ, tôi mới thấy rõ sự giàu có của vùng này.
Chúng tôi dửng lại vài nơi để ngắm cảnh, bước chân đi dẫm lên lá khô
xào xạc. Nắng chiều óng ả mơn man mấy nhánh cây đượm lá vàng,
đang đợi chờ gió thu lạnh khẽ đưa về cõi đất.
Lá vàng rơi rụng bên đường làm tôi nhớ đến những người thân, những bạn bè
quen biết, mới thấy đó mà nay đã thành người thiên cổ. Tất cả, từ cát bụi
lại trở về với cát bụi. Có mang theo được gì đâu ngoài cái nghiệp cho kiếp
sau và những tốt xấu để đời nếu còn có người nhớ đến…
Thu tàn, Đông tới, rừng cây sẽ còn lại những thân nhánh lẻ loi phủ đầy
tuyết giá. Rồi hồi sinh vào mùa Xuân. Đâm chồi nẩy lộc. Lá tươi non hớn hở
trước nắng mai ấm cúng. Sinh hoa kết trái xum xê khi Hè đến. Cứ luân hồi
như thế đó. Tre già măng mọc, có người nằm xuống thì cũng có những đứa trẻ
ra đời, nối tiếp kiếp người trên cõi sống. Đó là quy luật tự nhiên của
cuộc đời, làm sao
tránh được.