Nhớ
lại h́nh ảnh ngôi trường Đức Trí cũ, tôi vẫn cứ ngạc nhiên tự hỏi "sao
trên đời lại có một ngôi trường nhỏ bé, nghèo nàn và luộm thuộm đến như
vậy”. Ngôi trường kỳ lạ ấy là một sự chấp vá từ một ngôi nhà
mái ngói âm dương cũ kỹ vách không c̣n bám được chút vôi nào để lộ ra
những viên gạch loang lỗ. Nhưng đó là lớp học "sang'' nhất. Từ gian nhà ấy
một dăy pḥng học, nền và vách bằng đất được nối dài dành cho lớp ba, lớp
nh́, lớp nhất. Có lẽ không chịu nỗi sự dẫm đạp của bọn học tṛ nên nền đất
của những lớp học ấy lồi lơm như chuồng trâu. V́ vậy tôi rất vui mừng được
học lớp tư trong gian nhà gạch. Chỉ có cái khổ là v́ không phải nhà được
xây để làm pḥng học nên lù lù giữa pḥng có hai hàng cột to tướng. Đứa
nào bị ngồi sau gốc cột cứ phải ngoẹo đầu mỗi khi muốn nh́n lên bảng.
Dầu
sao năm học lớp Tư là một năm hạnh phúc. Thầy Khoa dạy lớp Tư là một ông
thầy nho nhă hiền lành. Tôi vẫn nhớ h́nh ảnh thầy đưa tay đánh nhịp để
chúng tôi hát bài "Bóng cờ Lau "
" Ta cùng nhau đi
Thăm nơi hùng xưa
Oai linh đứng muôn đời
giữa nơi sông cùng núi
Và sân đá rêu tường
dăi gan sương cùng mưa"
Bài
hát thật ấn tượng đến nổi tôi h́nh dung ngay h́nh ảnh cậu bé Đinh Bộ Lĩnh
tung tăng giữa " Ngàn bông lau reo đưa,
theo chiều gió phất phới "
Học
lớp tư với thầy Khoa vui quá vậy tại sao tôi lại bỏ thầy để lên học lớp ba
với thầy Đồng nổi tiếng đánh đ̣n đau.?
Cho nên
sau khi nghỉ hè, khi các bạn đều đă “lên lớp", tôi t́nh nguyện ở lại lớp.
Sau ba
tuần học chui ở lớp tư tôi bị ba tôi phát hiện.
- Tại
sao con không lên lớp?
- Dạ,
Con sợ thầy Đồng lắm. Con sợ bị thầy đánh đ̣n.
- Đừng
sợ nữa, ba sẽ dắt con đến lớp.
Sáng
hôm sau ba tôi áp tải tôi vào lớp ba của thầy Đồng. Tôi rón rén bước vào
lớp ngồi vào bàn của chị Phi, chị Sâm, chị Lượm và chị Bộn.
Khổ. !!! lớp đă học đến phần toán nhân. Tôi biết ơn chị Bộn đă cho tôi
copy bài. Chỉ sau vài tuần copy, tôi đă theo kịp lớp. Nhờ sợ thầy, năm lớp
ba ai cũng học giỏi.
Đó
sẽ là một năm học vui vẻ nếu mỗi giờ ra chơi tôi không bị một đứa con trai
khủng bố. Thằng bé ấy học dưới tôi một lớp. Trông nó ốm nhách, chân đi lèo
khèo nhưng nó thật tai quái. Mỗi lần nh́n thấy tôi trong sân trường nó đến
gần mũi chun lại, mặt nhăn nhó kêu to:
- A ha
D́n, D́n, D́n.
Nó làm
tôi tức điên lên v́ D́n là tên má tôi. Nhưng tôi không mét thầy được v́
sau đó bao giờ nó cũng nói :
"D́n là
tên của tao chớ bộ "
Mà đúng
tên nó là D́n.
Dẫu
sao năm học đó tôi cũng có được một niềm vui.
Cứ sau giờ vào lớp thầy Đồng lại đưa tiền sai tôi qua nhà bà chín Ĺ mua
cho thầy một gói Basto xanh.
Nhà
bà Chín đối diện trường. Bà chín rất sợ bọn trộm nên bà cất hết hàng hóa
vào tủ. Bước vào nhà bà Chín tôi không thấy hàng hóa chi, chỉ thấy bà ngồi
trên vơng hai chân cao quá đầu. Có lẽ bà đă một trăm tuổi ? Bà chín đưa
đồng bạc lên soi thật kỹ, sau đó bà kéo chùm ch́a khóa luôn được đeo trên
cổ, từ từ chọn một cái ch́a để mở tủ thuốc. Trong tủ của bà tôi nh́n vào
thấy có khoảng hai bao thuốc. Có lẽ bà chỉ mua thuốc bán cho thầy Đồng và
có lẽ suốt ngày này qua ngày nọ chỉ có tôi bước vào nhà bà.
Dầu
sao tôi cũng yên tâm, sung sướng và hănh diện được thầy sai đi mua thuốc.
Rồi
tôi làm được toán nhân, toán chia. Và sung sướng nhất là tôi đă đọc thông
nhưng bài học thuộc ḷng trong quyển tập đọc:
"Tan học rồi mẹ ngồi tựa cửa
Mẹ trông con đứa đứa về lần
Xa xa con đă tới gần
Các con về đủ quây quần bữa cơm
Cơm dưa muối khó khăn mới có
Của không ngon nhà khó cũng ngon
........................................................"
Một
thế giới mới bao la và huyền hoặc đang mời gọi tôi. Chỉ với hai mươi lăm
chữ cái mà các thầy đă dạy tôi đă có thể thực hiện những chuyến viễn du
đầy mơ mộng. Tôi bắt đầu đọc báo Tuổi Xanh, đọc "Vô gia Đ́nh " đọc "Tây Du
kư "... Đọc cả "mối t́nh của Paul và Virginia"....
Tôi
đă từng học với nhiều thầy nhưng không hiểu sao những thầy giáo đầu đời
của tôi dưới mái trường Đức Trí vẫn cho tôi ḷng biết ơn và niềm kính yêu
sâu sắc nhất.

Lương
Lệ
Huyền Chiêu
October
13, 2008

Trang XUÂN 2009- Văn Học Nghệ Thuật
Và Quê Hương