Căn
pḥng của Vũ nằm mang số một của dăy Bệnh Viện, người ở giường này vừa ra
viện Vũ được thế vào đây.
Pḥng đối diện khu bên kia được ngăn cách bởi một cái sân trăi sạn, có lối
đi lát gạch vun. Hai bên có chừa ô trồng mấy cây dương, h́nh như mới trồng
cắt xén chưa định h́nh.
Chen
vào đó mấy cây bông lá. Tuy vậy cũng không làm tươi được cái không khí u
buồn, nhất là những buổi chiều tím.
Cuối
dăy pḥng nơi Vũ thích nhất chiều nào anh cũng ra ngồi trên lan can, nh́n
suốt dăy hành lang chạy dài hun hút tận đằng xa, ở đó trên cao có một mảnh
trời xanh nhỏ như một dăi lụa, có khi điểm một chút mây trắng. Ở dưới có
một bồn hoa nhỏ h́nh tṛn …gần chân tường có giàn Ti-gôn giăng đầy hoa tím.
Nơi có những bệnh nhân, cùng người nhà thăm nuôi thường ra ngồi hóng mát
mỗi buổi chiều…
Vũ
đôi khi cũng ra ngồi đây nh́n ra đường. Vào giờ tan trường các nàng tiên
áo trắng tha thướt như mây về qua lối nắng hanh hao như một ngày sắp tàn.
Xa
hơn, là một trường Nữ Trung Học, học tṛ toàn là nữ sinh…
Vũ
tưởng tượng ở đó có một sân hoa, có nhiều loại hoa sắc màu rực rỡ ngan
ngát hương bay. Có một nàng con gái xinh xinh, khuôn mặt trái soan, đôi
môi đỏ thắm và đôi mắt buồn buồn!..
Vũ
liên tưởng đến Huyên. Vũ tự hỏi: Tại sao lúc nào ḿnh cũng nghĩ đến Huyên.
Giờ này ở nơi nào …Huyên có nghĩ đến Vũ không? Vũ chợt buồn !
Trước đây một thời Vũ tha thiết yêu Huyên. Giờ chỉ c̣n là kỷ niệm. T́nh
xưa cất cánh bay xa, tất cả đi qua như một giấc mơ, giấc mơ có nhiều nước
mắt.
Chiều nào Vũ cũng ra ngồi đây nh́n về phía vườn hoa, có mảnh trời xanh mây
trắng. Mấy tà áo trắng của các cô y tá đi đi lại lại làm bối cảnh tươi hơn
một chút …
Nhiều
khi Vũ có cảm giác ḿnh sống ngoài ṿng hệ lụy thế gian. Những vật hữu
h́nh kia (bệnh nhân y tá) rất mơ hồ huyền ảo, lúc ẩn lúc hiện, khi có khi
không…Có khi Vũ không nhận ra sự hiện diện của ḿnh nữa. Vết đau kia ở đâu?
Trí óc chơi vơi chốn nào? ch́m vào trạng thái nửa hư, nửa thật.
Từ
khi Vũ biết ḿnh mắc bệnh đau Tim nặng, hụt hẩng chơi vơi.
Mẹ
Vũ đưa anh vào đây, níu kéo mạng sống cho anh …Nhà nghèo lấy ǵ mà chữa
chạy?...cứ vào Bệnh Viện cái đă, tới đâu hay tới đó.
Đôi
khi Vũ bỏ quên thân phận…chỉ nghĩ đến những vần thơ xuất phát từ tâm hồn
đa sầu đa cảm. Theo ngày tháng qua đi…
Những mũi
tim đau đớn, những đêm dài lạnh lẽo, trở trăn, thao thức.
Một hiện
tại bệnh hoạn, tay trơn
Trong tim,
một h́nh bóng Huyên đeo đẳng. Vũ thở dài. Ngao ngán…cho ḿnh
Một
bàn tay vỗ nhẹ lên vai Vũ, một giọng nói quen thuộc của người bạn pḥng
bên –Nghĩ ǵ buồn vậy Vũ? – Nghĩ vơ vẫn cho qua ngày. Anh c̣n thuốc cho
xin một điếu.
Anh bạn
đưa Vũ bao thuốc ba số năm
- Cậu giữ
lấy hút! – Cám ơn! Mà đưa hết cho tôi anh lấy ǵ hút
- Có th́
hút không có th́ thôi, ở ngoài tôi đâu có hút vào đây buồn quá …
Tuấn (tên
anh bạn) ngồi xuống cạnh Vũ
Vũ nói :
- Tôi cũng vậy. Chừng nào anh ra viện …
- Không
biết. Nếu lâu quá tôi trốn về, ở đây buồn quá chịu không nỗi!...- Giây lâu…-
Ở đây thật phí những ngày tháng rong chơi –
Tuy
nói vậy, nhưng Vũ nh́n Tuấn chẳng có vẻ ǵ buồn. Tuấn đứng lên…
Anh
lụng thụng trông bộ bà ba sọc xanh đỏ. Thọc hai tay vào túi đi dọc theo
hành lang rồi quay lại.
- Đi
Căn-Tin uống cà phê Vũ
Vũ đứng
lên – Đi th́ đi!-
Ngày
nhập viện Vũ thấy Tuấn có mặt ở đây rồi, những ngày ở đây Vũ có Tuấn thấy
vui hơn, bệnh của Vũ cũng bớt lần.
Tuấn nằm
đọc báo trên giường. Vũ ngồi chép sửa mấy bài thơ mới làm xong.
Từ hôm
pḥng Vũ có người ra viện Tuấn dọn qua ở chung với Vũ. Nói dọn qua cho oai
chứ có ǵ đâu mà dọn.
Một b́nh
thủy vài cái ly…một ít đồ dùng lặt vặt vậy thôi.-
Vũ
định sau khi ra viện sẽ gởi một ít bài đến mấy tờ báo quen đặng kiếm tiền
nhuận bút, được đồng nào hay đồng nấy, có tiền mua bút giấy sách báo, tiêu
vặt khỏi xin tiền của mẹ. Đôi khi nghĩ cái nghiệp làm thơ, cũng hay hay
vướng th́ mệt nhưng bỏ không đành …
Có
tiếng từ hàng hiên vọng vào của cô y tá người Bắc.
-
Cậu Tuấn có người đến thăm! - Tuấn như cái ḷ xo ngồi bật dậy chạy ra rối
rít – Má! Má ra hồi nào vậy? Có cả Trang nữa. Em về hồi nào? Vũ nh́n ra,
cùng lúc hai người đàn bà theo Tuấn bước vào pḥng. Một lớn một trẻ.
Vũ
vào đây gần một tháng, lần đầu Vũ thấy người nhà của Tuấn vào thăm. Có lẽ
trước đây Vũ nằm khác pḥng Vũ không để ư.
Tuấn
giới thiệu – Má Tuấn, đây Trang em của Tuấn, Trang học ở Sài G̣n mới về.
Vũ đứng lên – Chào bác, chào cô! – Bây giờ má Tuấn và Trang mới thấy sự có
mặt của Vũ. Tuấn đon đă – Đây Vũ, bạn con! – Má mang quà cho con nhiều quá
vậy – Trang ngồi lặng lẽ … có vẻ xúc động trước cảnh sum vầy.
Vũ
rất xúc động trước cảnh sum họp của bạn, Vũ nghĩ đến mẹ, không biết giờ
này bà đang làm ǵ ở nhà …lo chạy gạo từng bữa cho gia đ́nh, lo kiếm tiền
cho anh chữa bệnh.
Nh́n
mẹ Tuấn, bà có nước da trắng trẻo mập mạp, có con lớn bằng Vũ trông bà ở
độ tuổi bốn mươi, không b́ với mẹ ḿnh già nua trước tuổi v́ gia đ́nh
nghèo khó một nắng hai sương.
Vũ
nghe thương mẹ ngập ḷng. Mẹ con Tuấn quấn quít bên nhau – Vũ bỏ đi ra
ngoài!-
Nh́n
lên dáng mộng liêu trai
Thoáng
qua người cỏ dấu hài c̣n in
Chiều đi
...chiều đi... lục bát ...
Lục bát
... đi t́m
Vũ đi qua
đi lại miệng lẩm bẩm... đi t́m ... mà t́m cái ǵ?...
Tuấn đứng
nh́n bạn mĩm cười - Trời ơi! Tôi ngán mấy ông thơ thẩn quá. Vũ khoát tay:
im để ta đi t́m vần thơ.
Trang không biết từ đâu hiện ra như một nàng tiên. Trang cười nói:- hai
anh làm ǵ đó? em mời hai anh ra Căn-Tin uống cà phê chiều nay em và má về
Cam Ranh sáng mai em trở lại Sài G̣n.
Vũ nh́n Trang:- Vậy là chiều nay Trang về ?
- Phải chiều nay em về - Anh ở lại dưỡng bệnh, mau hết bệnh về sau
nghe anh - giọng Trang có vẻ bùi ngùi. Vũ gật đầu, Vũ cảm thấy ḿnh thêm
một lần hụt hẩng. Dẫu biết chuyện họp tan là chuyện b́nh thường trong cuộc
đời, hơn nữa Vũ và Trang chỉ mới quen vài ba ngày mà thôi.
Tuấn nói với Vũ – Có lẽ ḿnh cũng theo má và Trang về luôn, Vũ ở lại
vậy. - Tuấn vỗ nhẹ nhẹ lên vai Vũ - Vũ đừng buồn, cố mà tỉnh dưỡng rồi về
sau.
Tuấn
theo gia đ́nh về Cam Ranh mấy hôm sau Vũ cũng xin ra viện, bệnh t́nh Vũ
cũng khá nhiều, không quá bi đát như lúc đầu Vũ nghỉ.
Chia tay với Tuấn Trang mới đó thoáng đă gần ba mươi năm, Ba mươi năm
qua biết bao sự thay đổi.
Đổi thay từ ngọn cỏ cành cây mái nhà gốc phố, từng con đường vầng trăng
thôi vàng úa, ngọn gió dường như mát hơn. Ḍng sông nước có vẻ trong hơn...
Tuy vậy cũng có cái được cái mất cái buồn cái vui ...
Cái mất thấy rơ nhất là ḷng người. Con người hôm nay ít thân thiện như
trước đây ! T́nh láng giềng hàng xóm lạnh nhạt hơn.
Họ chạy theo cuộc sống xô bồ hối hả hôm nay ...Ra đường gặp nhau
không c̣n thời giờ để chào hỏi nữa.
Đường phố thị trấn nơi Vũ ở cũng thay đổi màu hoa. Mùa hè c̣n đường rực rỡ
hoa bằng lăng tím cả trời chiều.
Hoa Phượng vĩ, hoa Hoàng Hậu chỉ c̣n trong dĩ văng.
Má
của Vũ đă qua đời.
Gia đ́nh Tuấn Trang rời Cam Ranh dạt về một phương trời nào xa lắm !...
Vũ có vợ có con. Duyên vợ Vũ cũng giống như những người phụ nữ khác.
Thương chồng, thương con, buôn bán tảo tần, thân c̣ lặn lội. Khi ngọt
ngào khi cay đắng, lúc nắng lúc mưa. Lúc mặn nồng khi lạnh nhạt, vui ít buồn
nhiều ... ngọt ngào th́ ít đắng cay th́ nhiều, cái ṿng quẩn quanh của
cuộc sống gia đ́nh là vậy.
Cái ṿng hệ lụy của kiếp người làm sao tránh khỏi.
Mấy đứa con của Vũ trai có gái có nói chung là ngoan..
Cuộc sống gia đ́nh cơm áo Vũ ngỡ sống bên Duyên và con Vũ đă quên được
Huyên.
Mà có lẽ Vũ quên Huyên thật nếu không được đọc một câu truyện ngắn trên
một tờ báo học tṛ cũ.
Ngoài việc làm của Vũ, Vũ c̣n phụ giúp công việc cho vợ, lo lắng nuôi
nấng dạy dỗ con cái, lúc rảnh rỗi Vũ đọc bào làm thơ
Một hôm lục chồng báo cũ Vũ bất chợt đọc được một câu chuyện ngắn...
..............
Ngày
xưa nhà Huyên ở gần nhà anh, băng qua một con đường, băng qua một bờ đê nhỏ
ngăn lụt là đến nhà anh
Ngày Chủ nhật nghỉ học là Huyên thường sang nhà anh chơi
Sau vườn nhà anh có cây trứng cá hoa trắng li ti mùa lên sai trái chín
vàng chín đỏ thật nhiều.
Anh thường hái cho Huyên thật nhiều, Huyên đem về cho mấy đứa em, tụi nó
thích lắm.
Huyên đến nhà anh, anh đi đâu Huyên cũng lẽo đẽo đi theo
Có khi anh dắt Huyên lên đồi Lăng Cô hái dũ dẽ, chim chim.
Hoa dũ dẽ có mùi thơm ngọt ngào Huyên rất thích, Trái dũ dẽ ăn ngon lắm.
c̣n trái chim chim dính lại từng chùm tim tím đỏ đỏ rất ưa nh́n, mấy đứa
em Huyên thích lắm.
C̣n hoa Trâm nữa, Hoa Trâm giống như bông Trang nhưng nhỏ hơn nhiều lần.
Mật ong Trâm hút rất ngọt Huyên rất thích hút mật ong Trâm. Anh bảo Huyên
là con chim sâu.
Huyên nhớ có lần mùa mưa nước lụt Huyên đội áo mưa đến nhà anh xem ba
anh và anh đắp bờ giữ nước, lúc sau nước lớn nhanh, anh phải cơng Huyên
về.
Huyên nhớ dạo đó Huyên chừng mười ba mười bốn tuổi, c̣n anh lớn hơn
Huyên bảy tám tuổi ǵ đó. Không hiểu sao Huyên lại mến anh như vậy.
H́nh như anh cũng thích Huyên
Huyên là cô bé xinh xắn được nhiều người khen
Và Huyên cũng biết ḿnh đẹp
Huyên nhớ có một lần, v́ một lẽ ǵ đó, cả tháng không đến nhà anh.
Hôm Huyên đến anh mừng rở, đưa tay nhắc bổng Huyên lên làm Huyên sợ
luưnh quưnh.
Theo anh vào nhà, thấy trên bàn giấy bút lung tung. – Anh viết ǵ
vậy? – Anh làm thơ!- Lúc đó Huyên nghĩ làm thơ là viết thư cho ai đó, Nên
hỏi – Anh viết thư cho chị nào vậy? – Anh ṿ tóc Huyên cười nói - Ngốc ơi!
Anh làm thơ tặng em đó biết không? Huyên ngạc nhiên nh́n anh – Anh làm thơ
tặng em! - Phải vắng bé cả tháng nay, nhớ lắm, nên làm thơ cho đỡ nhớ.
Lần
đầu tiên Huyên nh́n anh bằng cái nh́n khác lạ ...và đánh rơi tuổi mười bốn
sau lưng, Huyên thấy hai nên má nóng bừng lên, đôi mắt chớp không ngừng.
Ḷng chao đảo mênh mông...
Từ
đó về sau Huyên ít đến nhà anh hơn...Bởi v́ Huyên biết trong tâm hồn ḿnh
không c̣n là cô bé nữa, Huyên đă yêu thầm anh...
Uyên – Huyên
Giờ đây Huyên như cánh vạc phương trời

Nguyễn
Tường
Hoài


Trang XUÂN 2009- Văn Học Nghệ Thuật
Và Quê Hương