Truyện
Ngắn:
Sau hơn ba
mươi năm gặp lại Quê tại Mỹ, Đện thao thao bất tuyệt:
- Quả thật mình có
phước lắm đó Quê ạ !
Quê ngạc nhiên: -
Phước gì dị ?
- Mà anh còn hưởng
lây phước của em nữa đó !
- Quạ ! Sao dị anh
?
- Quê à, em có rất
nhiều phước, em biết không ? Quê ấp úng nhìn mắt anh tìm câu
trả lời nhưng rồi Quê lắc đầu chịu thua:
- Hổng biết….
- Đơn giản lắm em
ạ, chỉ vì tên làng của em là Phước Đa nghĩa nôm na là “nhiều
phước”, tức là ai mà đến với em là có phước, hoặc chỉ gặp em
thôi thì cũng có phước,….và ngay cả nói chuyện với em qua điện
thoại cũng đã là nhiều phước. Phước Đa mà, phải thế không em !
- Cái anh…này! Cố
tật của anh y chang như xưa ở quê mình.
Nghe Quê nhắc đến
những ngày xa xưa, anh Đện nói liên tù tì:
- Này nhé, em có
một khuôn mặt đẹp từ hồi còn hái củi ở hòn Hèo, cô thôn nữ gánh
củi đường xa hì hục mà má hồng vương trong gió chiều, mồ hôi
chảy xuyên lớp áo bà ba của cái tuổi 16 thoang thoảng hương thơm
tựa mùi lúa chín mới gặt. Mỗi bước em đi trên đồng quê nội cỏ,
trên con mương, quanh cái bàu, cái ao, băng qua con rạch nhỏ của
sông Dinh, …là mỗi dấu chân em làm mòn con đường dẫn đến đầu ngõ;
hình ảnh ấy của một thiếu nữ thôn quê tuyệt mỹ mà không một thi
sĩ nào có thể dùng hết ý nghĩa văn chương tả xiết. Vẻ đẹp của
em chính là nét duyên dáng của một nữ sinh Trần Bình Trọng với
áo dài nổi bật vờn trong gió thoảng ban mai của những ngày cận
hè có nắng vàng rực rỡ.
- Chứ bộ giờ này
em không còn cái vẻ đẹp ấy sao ?
- Có chứ, hiện tại
em còn đẹp hơn hồi xưa đó. Mái tóc của em bung ra xếp hình Kim
Tự Tháp, mũi thẳng như cô đào Pháp Brigitte Bardot, quý phái như
cô đào Ý Sophia Lorentz, dáng người cao sang nổi bật dưới chiếc
nón rộng vành của nữ hoàng Anh Elizabeth; anh có thể nói em đẹp
nhất Ninh Hòa là cái chắc. Đã vậy mà em còn thông minh nữa !
- Anh học cách
nịnh ở đâu hay thế, hở anh ?
- Xí…thông minh dị
mà em không đoán ra được câu trả lời, dở ẹt !
- Anh chỉ tài lấn
hiếp em thôi, nhưng anh à, bàn tay có lẽ ảnh hưởng nhiều đến vận
mệnh và hoàn cảnh của con người, đúng không anh ? Bàn tay em xấu
nên đời em buồn như mùa Thu anh ạ !
Em bảo em thích mùa Thu, mùa của
lá vàng có con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư đạp trên lá
vàng khô. Màu vàng của chiếc lá mùa Thu là màu của ký ức, là
màu của nỗi nhớ và cũng là màu của thất vọng…..
Khi
nghe Quê thốt như vậy, anh chạnh lòng nghĩ đến hạnh phúc của Quê.
Anh Đện luôn luôn cầu mong em Quê có một cuộc sống an lành, một
mái gia đình và con cái đầm ấm cho cái tuổi gần sáu bó.
Cảm ơn thời đại
điện tử Internet đã đưa anh gặp lại Quê, như một phép mầu nhiệm
của đức Phật Bà Quan Thế Âm. Đã gần ba mươi năm rồi sống trên
đất khách, anh đã tưởng rằng nàng Quê sau buổi tiễn đưa anh tại
ga Ninh Hòa, anh sẽ mất em vĩnh viễn.
Những
đêm cô đơn giá buốt, anh thấy lòng trống vắng lạ kỳ. Những lần
nhớ đến kỷ niệm với Quê là nhớ cả một quãng đời nghèo khổ của cả
hai, em đông, cha mẹ lam lũ tất bật với đời sống. Quê mồ côi
cha từ thuở nhỏ, mẹ ở vậy chắt chiu nuôi đàn con bốn đứa trong
đó Quê là chị cả của ba đứa em trai. Quê phải vất vả vừa đi học
vừa phụ mẹ hái củi lo em. Những con đường hàng ngày em đi qua ở
Ninh Hòa yêu dấu đã hơn ba chục năm rồi, chừ có còn dấu chân em
? Những cánh đồng mênh mông bát ngát và xanh mướt làm anh lâng
lâng nhìn em mỗi lần em gánh những bó củi nặng trĩu trên vai.
Những thửa ruộng thẳng cánh cò bay, xa xa xanh nhạt núi hòn Hèo
và mùi mạ non thơm phức. Em trên những bờ đê đó, thửa ruộng đó…của
quê hương mình và đó là những hình ảnh không bao giờ phai nhạt
trong trí anh.
Những
chiều tan học bụi mưa lất phất bay quyện vào mái tóc đen nhánh,
mưa dai rỉ rả làm ướt áo dài của nàng nữ sinh tên Quê để lộ hai
vai nõn nà da thịt, đụt mưa dưới hàng keo ở hai bên đường lên
sân ga, em bảo anh em ghét mưa quá. Rồi đột nhiên em im lặng,
anh cũng im lặng. Chẳng biết em theo đuổi những suy nghĩ gì
nhưng anh đang ngập tràn hạnh phúc, im lặng trong giây phút ấy
để hưởng trọn niềm vui cho riêng mình.
Em bảo anh nóng nảy như con kiến
lửa. Những lần như thế em muốn làm con cút xoáy tròn một lỗ sâu
đắp đất cát thành lũy để chờ anh sụp hầm là em thụt lùi kéo chân
con kiến đó. Nghe em nói anh không sao nhịn cười và giải thích:
- Em biết không đời con cút buồn
và cô đơn lắm Quê ạ, chỉ vì một mình nằm dưới cái hang đầy bủn
ngập đầu mòn mỏi chờ con mồi mà quên đi bạn tình. Mùa mưa biến
mất, mùa hè lại xuất hiện trong những cái bẫy hình phễu rải rác
ven vỉa hè nhà anh, em muốn như thế sao em ?
Em vẫn bướng bỉnh:
- Ừ em muốn như thế để em kéo
chân anh, để em có anh mãi mãi.
Anh định đưa tay bịt môi em
nhưng rụt tay lại trách:
- Em khôn và ác lắm đấy nhé !
Những đêm dưới trăng vàng mình
chơi u Mọi, lúc ấy anh nghĩ rằng anh già đầu mà còn chơi trò
chơi này. Anh bắt được em và ôm em vào chặt vòng tay của anh để
em khỏi vuột, em bẽn lẽn nhìn anh với cặp mắt lạ thường. Bất
giác một cái gì…đó khó nói khó tỏ đến với anh, anh ao ước mình
chơi u Mọi suốt những đêm như thế…
Rồi
một thời gian sau đó, có lần anh bị bệnh. Em đi làng trên xóm
dưới kiếm đủ trong tay
vài nhánh và lá cây ổi, bưởi, chanh, mãng cầu, sả, ngũ trẩu, em
chạy u xuống gần hòn Hèo tìm vài nhành khuynh diệp, lên chợ Dinh
để mua củ gừng. Em lén mẹ nấu cho anh một nồi xông bắt anh trùm
mền đưa mặt vào nồi xông có hơi nóng tua tủa bốc khói. Vì là
con trai nên anh chẳng ngại cỡi áo thun để phòng mồ hôi dễ ra
ướt đẫm. Em từ bên ngoài giở góc mền cảnh cáo anh coi chừng
nóng, em đưa vào trong một cục gạch nóng đỏ rực, anh quay tròn
vì sợ cục gạch ịn vào da. Bỗng xèo một tiếng làm hơi nước mịt
mù khói lửa, anh ngộp thở tung mền chạy ra ngoài té lăn cù hết
bệnh. Em cười như chưa bao giờ em được cười như thế và đó cũng
là lần đầu tiên anh thấy nụ cười tươi trên khuôn mặt đẹp ấy….
Rồi
một sáng mùa Thu, mưa vẫn không sững vẫn còn lất phất bụi mưa
bay. Em buồn lặng lẽ đi bên cạnh anh không nói trên con đường
quen thuộc ấy em tiễn anh đi Sài Gòn. Ra khỏi cửa nhà ga Ninh
Hòa, em chen vào dòng người đông đúc đang lấn nhau lên tàu. Tàu
hú còi rời sân ga, để lại em đằng xa dõi nhìn theo anh hun hút
mờ dần trước chân núi. Bỗng dưng lòng anh mưa Thu thấm đẫm, cảm
ơn em đã cho anh nhiều kỷ niệm, nhất là những đêm u Mọi và sắm
thang thuốc Nam trị bệnh cho anh, anh không phải bệnh cảm mà là
bệnh khó…tỏ… Quê ạ.
Quê đã trị
bệnh cho anh Đện rồi đó, sao anh quên được…
Đằng sau xe lửa chỉ còn lại là
hai đường rầy song song tựa hồ như anh và em, mà hồi đệ lục Trần
Bình Trọng cô Lê Thị Phương Lan đã phát họa cho anh một định đề,
ấy là hai đường không bao giờ gặp nhau…

N
guyễn
Văn
Thành
Cuối tháng 11 năm 2007