Rồi
đến giai đọan chuẩn bị thi vào lớp Đệ thất công lập trường Trần B́nh Trọng.
Hai chị tui nghỉ học đi làm ở Cam Ranh, lâu lâu mới về thăm nhà. Ở nhà tui
và đứa em trai tự học, tự lo cho nhau, thường trông ngóng cho đến ngày Lễ
hoặc thứ 7, chủ nhật cho các chị về cho vui.
Tui
c̣n nhớ Noel năm đó, tui và thằng em phải chuẩn bị nấu món ǵ để ăn Lễ, v́
các chị về nhà rất trễ. Tui không biết phải làm sao bèn mua một gói Cà Ri,
ở phía sau có ghi cách hướng dẫn để nấu món đó. Rồi thằng em ngồi đọc to
lên, c̣n tui th́ làm theo lời của nó đọc trên gói Cà Ri. Tôi nhớ măi cái
nồi Cà Ri mà hai chị em tôi nấu vào mùa Noel năm đó. Sau này mỗi khi ăn Cà
Ri tui c̣n mường tượng ra được cảnh hai chị em ngồi nấu nướng trong bếp,
nhà th́ hiu quạnh không có Má.

Có
một chuyện thật đáng tiếc, là tệ đến nổi ngày thi đệ thất mà tui cũng quên.
Buổi sáng hôm đó tui thản nhiên xách giỏ đi chợ th́ gặp nhỏ bạn trợn mắt
hỏi:”Ủa !mày không thi đệ thất hả?”. Tui trả lời: ”Ủa! chẳng bữa nay là
ngày thi hả”. Thế là tui quên thi và bỏ thi luôn.
Tới
ngày khai giảng, mọi người đi học th́ tôi lại ở nhà. Ba tui phải năn nỉ
tui đi học và dẫn lên trường Đức Linh xin vào học lớp đệ thất. Thời cấp 1,
áo quần ăn mặc tùy tiện, có ǵ mặc nấy. Lên cấp 2 phải mặc đồng phục, áo
dài quần trắng, tôi mắc cở vô cùng, rất vụng về lúng túng. Lúc nào cũng ôm
cái cặp sách che trước ngực, nếu thầy cô gọi lên bảng th́ lại cầm quyển vở
che trước ngực. Bây giờ nhớ lại chẳng hiểu hồi đó ḿnh làm như vậy để làm
ǵ.
Hồi
đó tui học cũng tàm tạm và v́ mồ côi nên được nhà trường giúp đỡ. Được học
bổng của Đại Hàn cấp cho ăn học, số tiền cũng khá. Mỗi tháng có xe chở tôi
và vài người bạn đi lănh tiền. Rồi sau này tui cũng được học bổng của Tổng
Thống Thiệu nữa. Ngày hôm đó có xe cảnh sát đến trường và giám thị vào lớp
gọi tôi lên văn pḥng. Tui sợ muốn chết luôn, tưởng là bắt giam tui về Ty.
Nhưng họ bảo tui: đúng sáng ngày đó vào
trong Tỉnh ở Nha Trang lănh học bổng của TT Thiệu và Phu nhân gởi tặng.
Qua
bao nhiêu trạm gác tui mới được dẫn vào pḥng chính, đích thân Ông Tỉnh
Trưởng trao tiền học bổng. Mấy tháng sau tôi bị sốt thương hàn rất nặng và
suưt chết, tóc rụng rất nhiều đến nổi thấy cả da đầu, nên những tấm h́nh
chụp lúc nhận học bổng trông rất xấu xí và tiều tụy.

Đến
trường người duy nhất hỏi thăm tôi là Thầy Bảo Lân. Thầy hỏi: ”liệu có ảnh
hưởng đến trí nhớ không?. Quả thực, trí nhớ tôi rất kém từ trận bệnh súyt
chết đó. Những lúc rảnh rỗi sau giờ học hay bày tṛ ca hát, bạn này hát
xong th́ chỉ bạn khác tùy ḿnh chọn. Tui nhớ bạn Bạch Tuyết em anh Cẩm ở
trên Ga Ninh Ḥa hay hát bài của Vũ Thành An, bạn Nguyễn Kiết Sáng hát bài
rừng lá xanh xanh, bạn Nguyễn Thị Lợi có chất giọng Huế ngâm thơ và hát
rất hay. C̣n tui th́ ai chỉ cũng thường xuyên từ chối, lần đó các bạn
không chịu, la ó quá trời, tui đành phải hát.
Trước
khi hát tui nói với thầy Bảo Lân biểu cả lớp nhắm mắt lại. Mọi người cười
quá nhưng cũng đồng ư. Tui nhớ câu đầu tiên của bài hát là:”
Tout l’amour que j’ai pour toi …”
lâu quá tui không c̣n nhớ nhiều câu lời của bài hát đó nữa. Khi tui học
trường Tây ở Đà Nẳng chương tŕnh song ngữ Pháp Việt, nhưng về nhà lâu quá
không dùng tới cho nên: “ Tiếng Tây tui bỏ
đầy ṿ, tui quên đậy nắp nó ḅ hết trơn.”.
Có
lẽ hồi đó ở nhà tui hay nghe hai chị hát bài này nên tui thuộc như Vẹt, có
hiểu biết ǵ đâu. Sau khi tui hát xong, thầy Bảo Lân dịch ra tiếng Việt,
cả lớp cười ầm, c̣n tui th́ mặt nghệch ra như một con ngố, lúc đó muốn độn
thổ luôn. Lời dịch h́nh như là : “ tất cả t́nh yêu em luôn dành cho anh
….”. Thời đó cở lớp thất, lục th́ tiếng yêu là cấm kị lắm. Lúc đó lần đầu
tiên tui thấy ḿnh sai lầm v́ một bài hát, mà không hiểu sao tui là người
suốt đời làm điều dại dột và sai lầm.

Trong
lớp tui hay bày tṛ nghịch ngợm nên thầy Bảo Lân có nói: “ tui biết trong
lớp này có một quân sư nghịch ngầm hay bày tṛ này nọ. Trong trường có tổ
chức làm báo tường và đặc san, thầy Bảo Lân và thầy Trần Hoàng Phương xếp
tui vào ban báo chí, tui nhận bài và chỉnh sửa rồi chuyển cho thầy để in
ấn. Hồi đó tui viết có lấy nhiều bút hiệu như : Tịnh Lan, Nghiêm Huy, Minh
Đệ, Đổ Quyên, Vĩnh Thụy…..
Hôm
đó thầy Bảo Lân cầm xấp bài báo vô lớp nh́n mọi người rồi hỏi : “
Ai là người ở trong lớp này viết bài lấy bút hiệu Vĩnh Thụy".
Cả lớp không trả lời, tui cũng im luôn, không rơ sao lúc đó tui không nhận,
lâu quá rồi tui không nhớ lư do.. Nhưng măi sau này tui mới biết là v́ sao
thầy Lân hỏi câu đó, thật là dại dột và sai lầm. Tuy thầy hỏi vậy chứ thầy
dư sức biết bài của ai và bút hiệu là của ai. Không biết là thầy có thông
cảm là tui dốt nát và v́ vô t́nh hay không? Tôi rất ân hận.
Thầy Trần Hoàng Phương. --- Tôi học ở trường c̣n về nhà th́ rất ít
học bài,kiến thức của tui bị mất căn bản dần dần mà lại hay mơ mộng viễn
vông, chỉ nhớ toàn là thơ thôi, nào là : Quang Dũng, Đinh Hùng, Tuệ Sĩ,
Bùi Giáng, Tagore … về Toán và Lư Hóa tui học rất khó khăn. Giờ học của
thầy Phương tui rất sợ, bởi v́ tui không hiểu ǵ cả, lúc nào thầy nói tam
giác đồng dạng t́ tui cho nó đồng dạng, c̣n thầy nói tam giác bằng nhau
th́ tui cho nó bằng nhau. Mặc dù tui nh́n thấy cái h́nh nó chẳng bằng nhau
chút nào, nhưng không bao giờ dám hỏi thầy v́ sợ. Thầy Phương rất quan
tâm đến tôi v́ có lẽ tôi kém Toán, lúc nào thầy giảng bài xong th́ câu
cuối cùng là:” Thanh Phong hiểu không?”. Tui sợ quá trả lời là: "Dạ hiểu,
chắc là thầy thấy tui c̣n ngơ ngáo nên gọi lên bảng làm lại bài Toán."
Thầy Quách Mười. --- Lần đầu tiên thầy Quách Mười vào dạy lớp tôi,
học tṛ nghịch như quỉ sứ v́ chất giọng Quăng của thầy, tụi tui mới nghe
thấy lạ tai cứ cười hoài. Mấy ngày sau, thầy bực ḿnh quá thầy nói: ”tui
đi dạy nhiều trường và nhiều lớp nhưng không thấy lớp nào như lớp này”.
Bất ngờ có một bạn nam đứng lên trả lời thầy:” thưa thầy em cũng học nhiều
thầy nhưng không thấy ai như thầy”. Thầy Quách Mười giận quá bỏ ra khỏi
lớp và sau đó phải xin lỗi thầy mới dạy lại. Thỉnh thoảng thầy hay kể
chuyện Tam Quốc Chí cho cả lớp nghe, mỗi khi thầy kiểm tra bài mà tui
không thuộc thầy thường nói:”Thanh Phong học
chi ngụy hỉ ”. Có lần thầy gọi tui lên bảng v́ thấy đang nói
chuyện, lúc đó thầy đang giảng bài : “ gọi tên hóa chất”. Đă lâu lắm tui
không nhớ rơ chất ǵ mà kể ra đây cho chính xác, chỉ nhớ đại khái h́nh như
là : KHSO4 ǵ đó, ma xui quỉ khiến thế nào mà tui buộc miệng trả lời thầy
một cách dại dột: “ Khánh Ḥa sul phu rơ! “. Cả lớp cười ầm lên c̣n thầy
th́ rất giận cho sự đùa nghịch vô duyên của tôi. Hôm đó tui bị “ hột vịt”
và bị đuổi ra khỏi lớp. Lại một lần nữa thầy nói : “
Thanh Phong học chi ngụy hỉ”.
Thầy Gieo. --- Nhắc đến thầy cô dạy học ngày xưa, tôi thật có lỗi
rất nhiều với thầy Gieo. Tui c̣n nhớ hôm đó ngồi học ở cạnh bàn gần cữa sổ,
thường xuyên nh́n ra ngoài,vừa giật ḿnh v́ nghe tiếng thầy nói rất to:”tui
đang giảng bài mà có một người nh́n ra cửa sổ làm thơ”. Tự
nhiên tui đứng lên đóng cửa sổ một cái rầm thật mạnh. Thầy không nói ǵ mà
tiếp tục giảng bài. C̣n tôi th́ cho đến tận bây giờ cũng vẫn c̣n ân hận v́
hành động thiếu suy nghĩ và dại dột của ḿnh. Và suốt đời tôi đă nợ thầy
một lời xin lỗi thật ḷng ḿnh.
Thầy Hồ Hữu Hiền. --- Thầy giảng bài rất lớn tiếng và hăng say, có
kiểu đi rất nhanh. Tánh thầy rất nghiêm và nóng nên học tṛ chúng tôi
không dám lơ là bài vở.
Cha Lê Văn Thanh. --- V́ trường Đức Linh là của nhà thờ cho nên
thường xuyên có các cha quản lư và giảng dạy. Lúc đó có Cha Lạc, Cha Sách,
Cha Thanh.
Cha
Lê Văn Thanh dạy ngoai ngữ Anh và Pháp, mỗi khi làm bài tập kiểm tra, tên
học sinh viết ở đầu trang giấy, Cha Thanh buộc phải đóng khung đàng hoàng.
Tôi th́ không bao giờ nghe lời, nên hay bị la và trừ điểm. Lúc đó tôi trả
lời rằng: ” Thưa Cha! con thích để tên con
được tự do, đóng khung lại tù túng lắm.”.
Ngày
xưa tui đă học chương tŕnh song ngữ Pháp Việt ở Đà Nẳng, nên về đây học
Anh Văn rất dễ và nhanh, cho nên tôi thường được điểm cao, và thế là cha
Thanh gọi tôi là người mẫu của lớp. Quả thật là điều này làm tôi rất buồn,
bởi v́ tui không thích đề cao cá nhân quá đáng. Và một điều quan trọng nữa
là tui rất xấu và quê mùa nữa. Cuộc sống của tôi lúc đó không có sự lựa
chọn nào khác. Ăn mặc th́ nhếch nhác, nên đến trường th́ rất ngại, vậy mà
cứ bị gọi là người mẫu. Nên lúc nào Ngài gọi người mẫu lên bảng th́ tôi
không lên, chỉ khi nào gọi đúng tên tôi mới có phản ứng. V́ vậy nên tôi
thường xuyên bị phạt v́ tội “chănh chẹ”. Cha bảo lần sau mà có bướng nữa
th́ đuổi học luôn. ” Nô ét ta que
“ No stare where. Cũng may mà tôi đứng ngay bàn học của ḿnh ở cuối lớp,
nên Ngài không nghe rơ, chứ nếu mà nghe được nội dung của câu tiếng Anh “
ba rọi” của tôi sáng tác ra để trả lời Ngài th́ tui chết chắc.
Thầy Trương Văn Bích. --- Lúc mới vào học Đức Linh, có thầy Bích
là người giúp đỡ tui rất nhiều, từ vật chất đến tinh thần, cho nên nhờ
thầy mà tui “ lết” được đến Tú Tài.

Phạm
Thanh
Phong
Ninh Ḥa, 1/2009

Trang XUÂN 2009- Văn Học Nghệ Thuật
Và Quê Hương