
Có lẽ ai cũng có ít nhiều kỷ niệm khó quên trong những ngày đầu
đặt chân sang đất Mỹ, lạ nước, lạ cái, lo lắng đủ mọi thứ cho sự
thay đổi lớn trong đời sống của ḿnh.
Mắt nhắm, mắt mở đặt chân xuống phi trường với bao nổi lo âu,
sợ sệt v́ từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ đi đâu xa, hoặc sống
xa nhà, huống chi đặt chân sang một đất nước khác, khác cảnh,
khác người, khác ngôn ngữ. Ḷng hồi hộp, tự nghĩ : ”Nếu người
bảo trợ, họ quên, không đến đón, không biết rồi ḿnh sẽ về đâu?”
Nghĩ bậy vậy thôi! Chứ chú đă đến lâu rồi, vài điều thăm hỏi về gia
đ́nh, về sức khỏe xong, chú vội trấn an:
-
Các cháu an tâm đi, chú đă mướn pḥng cho các cháu rồi. Nhưng
bây giờ khoan về đó đă, về nhà chú nghỉ ngơi một vài ngày cho
tỉnh táo rồi mới về đó ở.
Vài ngày đầu lo xong giấy tờ định cư, tôi mới biết khu
chung cư này chỉ có 11 gia đ́nh. Pḥng số 1 của một người Mỹ đen
sống đă trên mười năm, nghe nói ông ta rất hiền, không bao giờ
quấy rầy người ở chung quanh. C̣n lại 10 gia đ́nh toàn là Việt
Nam nhưng đa số không có công ăn việc làm. Họ đang hưởng trợ cấp
với chương tŕnh con nhỏ và người già đă quá tuổi lao động. Lớp
trẻ, con cái họ th́ đang theo học các trường. Tôi cảm thấy bối
rối quá, v́ tôi nghĩ khi sang đây tôi mong muốn ḿnh tiếp tục đi
làm, sớm chừng nào hay chừng nấy để giúp đỡ gia đ́nh ở Việt Nam
trong cơn túng quẫn. Cho dù muốn tôi cũng không biết chỗ nào để
mà đi, thế là một tuần 7 ngày tôi đành nhập chung với cuộc sống
của hàng xóm. Họ bảo:
- Chị đừng lo lắng ǵ, tuy ḿnh không có việc làm nhưng cũng
không cần xài tiền, cứ đi theo tụi tui. Mỗi ngày cứ đến giờ, tụi
tui đến đập cửa pḥng, chở chị đi tới các cơ quan từ thiện để
lấy thức ăn. Người ta cho cả quần áo lẫn đồ dùng trong nhà không
thiếu ǵ hết.
Đâu được vài tuần ông xă giận quá phải lên tiếng: - Anh đưa gia
đ́nh sang đây, không phải để chấp nhận một cuộc sống như vậy.
Phải trở lại trường học sinh ngữ, học nghề, để rồi kiếm cho ḿnh
một việc làm đàng hoàng trên xứ người ta. Sống nhờ vào các cơ
quan từ thiện chỉ dành cho những người tàn tật, già cả, thiếu
khả năng lao động, chứ ḿnh thế này, mà cũng đến đó thật coi
không được!
Đó không phải là đ́ều tôi mong muốn, nhưng nói tới học
tôi nghe ớn lạnh. Già rồi! học làm sao vô trong đầu. Vả lại gia
đ́nh ḿnh ở Việt Nam quá nghèo, nghe ḿnh sang đây như được đi
làm ăn xa, mong chờ một sự giúp đỡ. Học, thời gian bao lâu? 3
năm, 5 năm mới ra trường, sao nghe mà ngao ngán!
Tôi đến hội HO, trong thời gian đăng kư học và chờ
trường gọi, vừa học tiếng Anh lơm bơm vài chữ, vừa học may công
nghiệp do hội tổ chức giúp đỡ những người mới sang, có lẽ điều
này dễ dàng cho tuổi của tôi nhiều. Một chút may mắn, một người
Việt Nam chủ tiệm may đến hội HO t́m thợ, thế là tôi bắt đầu có
việc làm.
Cần cù, lao động là bản tính của tôi. Tôi không c̣n
biết ngày giờ, 8 tiếng, 10 tiếng hay 12 tiếng trong ngày tôi
cũng không biết nữa. Cứ mở mắt là đến tiệm ngay, chỉ tiết kiệm 4
giờ đồng hồ cho 2 ngày trong tuần để học Anh văn. Thật là một sự
lầm lẫn lớn, có lẽ v́ tôi muốn có tiền gấp để giúp đỡ người nhà
ở Việt Nam nên tôi chưa nghĩ ǵ về việc xây dựng cho gia đ́nh
tôi ở đây.
Tôi đă lấy bằng lái xe 5 năm rồi và lại tới hạn thay
bằng mới, nhưng tôi chưa lái xe lần nào. Nghe bạn bè nói: ”chị
mà mua xe, chị phải tốn kém đủ mọi thứ, nào tiền xăng, nào tiền
bảo hiểm, mua xe cũ thỉnh thoảng bị hư, sửa không tiền để trả”,
tôi nghe mà hoảng sợ. Đồng tiền ở đây dễ kiếm mà cũng dễ xài,
không khéo rốt cuộc vẫn là tay trắng. Do đó, hằng ngày tôi đành
làm bạn với ông xe bus, có những buổi ch́ều mùa đông giá rét mới
4 giờ chiều trời đă tối đen, tuyết rơi lất phất, lấm tấm trong
mưa, cảnh mưa tuyết này tôi không bao giờ thấy ở VN. Tôi đi bộ
từ tiệm may đến trạm xe bus để về nhà. Tôi bước nhẹ và đều như
để thở sau một ngày làm việc mệt nhọc. Tôi nghĩ ngợi, nhớ nhà,
thầm hỏi:
-Có ai hiểu được cảnh này khômg? Ḿnh sống ở đây như một người
lưu lạc, xa nhà, xa quê hương, xa người thân. Rồi lại tự an ủi:
- Tôi chấp nhận và không cảm thấy buồn hay hối tiếc v́ bao nhiêu
người ở
Việt Nam muốn được như ḿnh mà không được, huống hồ ǵ ḿnh đă
được mà sao lại than. Không riêng v́ tôi mà những người bạn đến
Mỹ trước tôi vài năm thường đùa với tôi:
- Chị ạ! chị đừng lo, chị đă sang đây,
chị tuổi ǵ rồi cũng đổi thành tuổi
con trâu cả! Chị cày riết rồi, chị cũng không để ư
tuổi của ḿnh là tuổi ǵ nữa. Tôi nghĩ thầm: có lẽ vậy.
Cũng chỉ được vài năm nghề này không c̣n kiếm ăn được nữa v́
nhân công ở Mỹ quá mắc nên hàng được đóng thùng gởi sang các
nước chậm tiến, tiền nhân công rẻ hơn nhiều, sản phẩm làm bán ra
lợi cho chủ hăng nhiều hơn.
Hăng xưởng may bắt đầu đóng cửa hàng loạt, công nhân lần lượt bị
sa thải. Tôi trở lại trường học lam nham vài chữ anh ngữ rồi đến
trung tâm t́m việc để cầu may.
Trời xui đất khiến tôi lại kiếm được việc làm hợp với sở thích
và đam mê của tôi. Dùng vải hoa đủ màu sắc, lấp ráp tạo nên
những sản phẩm trang trí nhà cửa hay những bộ hộp đựng nữ trang
thật đẹp. Sau khi làm ra sản phẩm tôi thường thích ngấm nghía và
cảm thấy vui vui. Một công việc nhẹ nhàng b́nh thản và cơ sở này
đă tồn tại trên 10 năm nên tôi hy vọng cũng không đến nổi để
việc làm gián đoạn.
Chuyện ǵ đến cũng đến, một ngày nhân công đang làm việc b́nh
thường. Người chủ hăng triệu tập một cuộc họp ngắn tuyên bố chỉ
vài giây:
T́nh h́nh kinh tế của hăng không khá,
đành tuyên bố phá sản,
tất cả công nhân chuẩn bị nghỉ việc trong nay mai.
Nh́n thấy 2 chị xếp người Việt Nam đứng khóc ṛng v́ bất ngờ bị
mất việc, tôi nghe trong ḷng có chút ǵ thảm năo, tôi lắc đầu,
lẩm bẩm: Tôi lại trở về những tháng ngày lang thang t́m việc.
Tôi trở lại trường Community College đọc và nh́n vu vơ
những lớp học được đăng lên. Lần này tôi quyết chí chọn ngề học
hành đàng hoàng, may ra tôi có được một cơ may nào đó. Lớp học
nursing home, lớp electronic ngắn hạn có lẽ phù hợp với tŕnh độ
của tôi. Tôi không dám mơ mà cũng không có ǵ để mà mơ. Tôi suy
nghĩ nếu tốt nghiệp lớp nursing home, tôi tưởng tượng đi làm đến
bệnh viện săn sóc người già yếu bệnh tật, ḷng thương người tôi
sẵn có, nhưng liệu tôi có đỡ nổi người Mỹ quá khỗ hơn tôi hay
không? Tôi không do dự cũng đành nhắm mắt làm liều ghi danh vào
học lớp điện tử, dù biết rằng nơi tôi ở cách những hăng điện tử
phải cả giờ đồng hồ lái xe và phải lái xa lộ. Thật là quá xa và
quá khó khăn đối với một người không mạnh dạn như tôi.
Âu cũng là dịp may hiếm có, c̣n tuần nữa ra trường th́
thầy báo tin mừng trên Online có một hăng điện tử đang cần người.
Ngày mai ông sẽ hướng dẫn cả lớp đến đó xin thi. Nếu ai đủ điểm,
hăng sẽ xét đơn và thu vào làm việc.
Tôi may mắn trong số 4 người được hăng mướn. Tôi vui
lắm, thầm cám ơn trời phật đă phù hộ tôi có được dịp may. Tôi
được biết hăng điện tử này do người Nga sáng lập đă trên 70 năm
nay, chuyên sản suất công tắc cho máy bay và tàu ngầm với khoảng
500 công nhân, đa số là người Asian. Rất hiếm khi hăng mướn
người cho nên ít người biết đến và một khi được hăng thu nhận
th́ rất khó bị thải ra, những người làm thâm niên cho biết như
vậy. Tôi cố gắng vừa học vừa làm để trở thành người thợ giỏi,
thành thạo công việc nhanh chóng với chút thông minh và đôi tay
khéo léo sẵn có để hy vọng giữ được công việc lâu dài.
Nhưng người tính vẫn không bằng trời tính, tôi làm
được 6 tháng th́ sự kiện khủng bố 9/11 xảy ra. Lúc đó không khí
hăng nặng nề, gương mặt người xếp lúc nào cũng lo âu, tôi mất
hết niềm tin, tôi đoán biết chuyện ǵ đến cũng sẽ đến. Một ngày
ông xếp gọi tôi lên văn pḥng nói vài câu:
- Tôi biết chị làm việc tốt, nhưng không cách nào giúp đỡ được
chị v́ khách hàng các nước hủy bỏ đơn đặt hàng nên hăng thiếu
việc v́ vậy chị tạm thời nghỉ việc cho đến khi có hàng tôi sẽ
gọi chị trở lại. Mặc dầu tôi đă đoán biết nhưng vẫn không sao
cầm được nước mắt. “Âu cũng là số
phận”.
Sau đó tôi không c̣n nghĩ đến bôn ba t́m việc nữa, tôi
ở nhà ăn lương thất nghiệp và đến trường học anh văn với bạn bè
cùng chung cảnh ngộ, số đă không may th́ nằm đó chờ thời.
Từ ngày tôi trở lại hăng, công việc càng lúc càng bận,
tuần lễ 7 ngày, ngày 12 tiếng. Thời gian bận kéo dài cũng đă lâu,
tôi làm việc nhiều, không thèm ăn chỉ thiếu ngủ. Người xếp cứ
an ủi: ráng đi, làm hết tuần này, tuần sau công việc sẽ bớt
nhiều và cứ thế không biết bao nhiêu lần mà công việc vẫn ứ động.
Gần đây cuộc khủng hoảng kinh tế trên thế giới cũng làm
ảnh hưởng ít nhiều đến sự sản xuất của các hăng xưởng. Giờ làm
phụ trội cũng bị cắt đi, tôi nghỉ ngơi được vài tuần để lấy lại
sức.
Thứ hai đầu tuần, đến giờ về, tôi chuẩn bị dọn dẹp và
đang suy tính, chiều nay về sớm, nấu món ǵ ngon ngon cho ông xă
ăn, chợt nghe tiếng giày rồi ông xếp tiến lại gần:
Chiều nay, người thợ ca đêm không vào, chị có thể ở
lại làm thêm 4 tiếng nữa không?
Mọi người chuẩn bị ra về, c̣n tôi không dám từ chối,
đành bắt tay vào việc, mỉm cười rồi lẩm bẩm một ḿnh:
- “Đúng là tuổi con trâu”.

Phùng
Thị Phượng
11/12/2008